Chương 67
CHẾT LÀM CHỐN DỪNG (7)
"Kéo tên gian thần lừa vua dối trên này xuống, đánh chết!"
────୨ৎ────
Ngày rằm tháng bảy, Tết Trung Nguyên, đế hậu dẫn bách quan cáo tế tổ miếu, lại lên Lầu Nhiên Chúc cầu phúc. Dẫu là trong chiếu ngục nơi hoàng thành, vốn nồng nặc mùi máu tanh, cũng thấp thoáng ngửi thấy hương khói.
Trước lúc hoàng hôn, khi ngự giá đi qua sông Biện, Lạc Vi bỗng xuống kiệu, nói muốn đến đài Đinh Hoa hành lễ.
Trước kia nàng vốn ít lui tới nơi ấy, nhưng hôm nay lại khác, không biết có phải vì Ngọc Thu Thực sắp chết mà dao động hay không. Tống Lan nhìn trên mặt nàng không thấy sơ hở gì, bèn thuận ý cho đi. Còn bản thân hắn, trừ khi tượng vàng hoàn thành, hắn chưa từng đến Đinh Hoa tế lễ, chỉ nói là "không nỡ". Bách quan đều biết hoàng đế tình sâu nghĩa nặng với tiên thái tử, lại một phen ca tụng.
Lạc Vi rời đi, Tống Lan liền gọi Diệp Đình Yến lên cùng ngồi chung kiệu.
Mấy năm qua, Lạc Vi hầu như chưa từng đến đàibĐình Hoa, nay lại nhất quyết muốn đi, khiến Diệp Đình Yến trong lòng sinh nghi. Nhưng đối diện Tống Lan, hắn chỉ có thể đè nén nghi hoặc, cung kính nói:
"Bệ hạ."
Tống Lan lại không nhắc gì đến chuyện ấy, chỉ kéo hắn nói vài câu về thế cục triều đình. Đội mũ miện cả ngày, hắn dường như rất mệt, chưa đến cửa cung đã lơ mơ buồn ngủ.
Diệp Đình Yến lặng lẽ ngồi một bên. Hoàng đế hồi lâu không nói, hắn lại tiếp tục suy nghĩ, bất giác có chút thất thần.
Hôm nay trên phố hẳn có diễn tích Mục Liên. Ngự giá xuyên qua đoạn sông Biện ồn ào, thanh âm xung quanh dần lắng xuống, thay vào đó là thứ âm thanh trầm mặc, bụi bặm từ hoàng thành truyền ra.
Ngay khi Diệp Đình Yến định vén rèm nhìn xem đã đến đâu, Tống Lan bỗng lên tiếng. Từng chữ rõ ràng, không hề có chút buồn ngủ:
"Chuyện ám sát ở bãi Mộ Xuân... là do khanh làm, phải không?"
Diệp Đình Yến giật mình, vội trấn tĩnh lại:
"Thần không hiểu ý bệ hạ."
Tống Lan khẽ cười, ôm lấy tấm gấm kim tuyến bên cạnh, nhàn nhạt nói:
"Vì sao Lâm Triệu hành thích? Trẫm tuy trước kia bất hòa với hắn, nhưng Lâm gia thế lớn, Thái sư buông tay không quản, bọn họ hiểu rõ, chỉ có trẫm mới là chỗ dựa của họ."
Diệp Đình Yến nói:
"Bệ hạ nói phải, chỉ tiếc Nhị công tử không hiểu chuyện."
Tống Lan đáp:
"Không hiểu chuyện? Hắn là tiểu nhân, không phải quân tử. Quân tử trọng nghĩa, tiểu nhân trọng lợi. Vì lợi mà tính, dù ngu đến đâu cũng không làm ra việc như vậy. Trẫm tuy có ý dùng Lâm gia lấp chỗ trống ngân khố, nhưng trong lòng hiểu rõ, sau khi Tam Ty xét xử, tên người thuần ngựa bị lưu đày kia vừa ra khỏi Biện đô, phóng ngựa lao nhanh, một mạch về phía bắc... là ngươi..."
Hắn giơ tay, chỉ vào trán Diệp Đình Yến, cười tiếp lời: "...đã cứu hắn."
Diệp Đình Yến mím môi không nói. Tống Lan thấy nơi thái dương hắn rơi xuống một giọt mồ hôi lạnh, ngón tay đang chỉ vào hắn khẽ lệch đi, tiện tay lau giúp giọt mồ hôi ấy:
"Tên thái giám lên công đường làm chứng kia, sau đó cũng biến mất khỏi bãi Mộ Xuân... chẳng phải đã theo hắn cùng đến U Châu sao?"
Diệp Đình Yến ngẩng mắt nhìn hắn, chậm rãi đáp:
"Thần thực không rõ những điều bệ hạ nói. Nếu bệ hạ nghi ngờ, thần nguyện tra xét việc này, thay bệ hạ giải ưu."
"Ha ha ha ha..." Tống Lan nghiêng người dựa vào gối mềm trong xe, bật cười lớn. Cười một hồi, hắn bỗng cao giọng gọi:
"Lưu Hỷ!"
Xa giá nghe tiếng liền dừng lại. Ngoài rèm, Lưu Hỷ khom mình đáp:
"Bệ hạ."
Tống Lan giơ tay, chỉ vào Diệp Đình Yến:
"Kéo tên gian thần lừa vua dối trên này xuống, đánh chết!"
Lưu Hỷ khựng lại một chút, dường như còn do dự. Nhưng cấm vệ Chu Tước theo hầu bên cạnh ngự giá lập tức lĩnh mệnh, hai người tiến lên, đứng ngoài rèm hành lễ:
"Diệp đại nhân, mời."
Tống Lan nhặt một quả quýt bên tay, cầm trong tay xoay chơi, nhướng mày nhìn Diệp Đình Yến:
"Ngươi còn gì muốn nói?"
Dẫu là người trấn tĩnh như Diệp Đình Yến, lúc này cũng không khỏi run môi, ánh mắt dao động. Hắn mở miệng mấy lần, mới miễn cưỡng nói được một câu:
"Thần oan uổng."
"Đình Yến, trẫm biết trong lòng ngươi hận Thái sư, cũng đoán được ngươi trăm phương ngàn kế trở về kinh là vì chuyện gì, ngươi tuy đã tự tay khoét bỏ dấu nô trên Điểm Hồng Đài, nhưng huyết mạch một nhà, dẫu xương gãy vẫn còn liền gân. Trận chiến sông U Vân năm ấy, Thái sư cũng ở trong Bắc U quân. Vì sao Diệp gia thất bại, hắn có nhúng tay hay không, ngươi đoán được, trẫm cũng đoán được."
Tống Lan hạ mắt, giọng lạnh đi:
"Nay ngươi đấu với hắn, thắng rất đẹp mắt. Thái sư sắp chết, trẫm chỉ muốn nghe ngươi một câu thật lòng, chuyện trẫm vừa nói, ngươi nhận hay không?"
Diệp Đình Yến quỳ trên xe, dưới chân thiên tử, ngón tay khẽ run.
Hắn mím môi im lặng một lúc lâu, rồi ngẩng đầu. Đôi mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm Tống Lan, giọng nói cũng không còn giữ được vẻ cung kính như trước:
"Phải, Thái sư chết rồi... e rằng thần đối với bệ hạ cũng chẳng còn giá trị gì nữa."
Tống Lan lạnh giọng quát:
"Làm càn!"
Diệp Đình Yến lại nói:
"Bệ hạ cứ nói thẳng. Thần thà chịu chết, nhưng dù bệ hạ có đánh chết thần trước Minh Hoa môn, chuyện chưa từng làm, thần chết cũng không nhận."
Tống Lan nghe vậy, nhắm mắt lại, khẽ nhướng mày rồi phất tay.
Lưu Hỷ theo hầu hắn nhiều năm, hiểu rõ ý tứ của hắn nhất. Thấy động tác ấy, hắn không khỏi thở phào một hơi, bèn lui hai tên Chu Tước Vệ xuống, còn mình cũng lặng lẽ lui ra.
Ngự giá đang dừng giữa đường lại tiếp tục chuyển bánh, nặng nề lăn qua những bức phù điêu gạch đá trước cổng hoàng thành.
Khi mở mắt lần nữa, Tống Lan đã đổi sang vẻ tán thưởng. Hắn vỗ vỗ vai Diệp Đình Yến, giọng khó dò:
"Tốt, rất tốt."
Diệp Đình Yến bình tĩnh dập đầu:
"Thần tạ ơn bệ hạ tín nhiệm."
Tống Lan không nhắc lại chuyện ban nãy, chỉ cười nói:
"Ngày mai, phiền ngươi cùng Thái sư uống một chén. Có gì muốn hỏi, cứ hỏi ông ta. Tiên đế đã không truy cứu, chuyện của Diệp gia không chỉ là lỗi của Thái sư, mà còn là lỗi của hoàng thất. Hôm nay trẫm nói thẳng với ngươi, là muốn ngươi nhìn thoáng ra, tránh để sau này ngươi với trẫm vì chuyện này mà sinh lòng xa cách."
"Nếu ngươi cho rằng là do Thái sư gây ra, thì cứ để chuyện này kết thúc ở chỗ ông ta. Ngươi ở triều, vẫn có thể khôi phục cơ nghiệp tổ tiên, gây dựng lại công danh."
Diệp Đình Yến cúi rạp người, cảm kích đến rơi nước mắt:
"Thần...cúi đầu tạ ơn của bệ hạ."
Hắn xuống khỏi ngự giá trước cửa Minh Quang, hai chân mềm nhũn, suýt nữa ngã nhào từ trên xe xuống. Tống Lan sai Lưu Hỷ đích thân đỡ hắn, đưa đến phía dãy tường đỏ thắm kia.
Lưu Hỷ thấy người dưới tường có vẻ là bằng hữu thân thiết của Diệp Đình Yến, liền giao người lại, hàn huyên vài câu rồi quay về cung.
Bùi Hy đón lấy hắn, dìu đi một đoạn khá xa. Rời khỏi đường ngự, hai người mới lên xe ngựa.
Tim Bùi Hy đập dồn dập, nhịn mãi mới hỏi, đến khi về tới phủ vẫn còn sợ hãi:
"Ta theo ở phía sau, nghe nói hoàng đế nổi giận, sai người lôi ngươi xuống đánh chết. Mọi người bàn tán xôn xao, không ai ngờ ngươi lại có thể nguyên vẹn bước xuống khỏi ngự giá... Hắn phát hiện ra cái gì rồi?"
Diệp Đình Yến tiện tay rút khăn lau khóe mắt, nghe vậy lại bật cười:
"Hắn phát hiện ta tìm Nhược Thủy và Bành Tiệm làm chứng giả."
Bành Tiệm chính là người thuần ngựa năm đó, cũng là bạn cũ của hắn ở bãi Mộ Xuân.
Chu Sở Ngâm vừa hay ra đón, nghe vậy khẽ nhíu mày, rồi rất nhanh giãn ra.
Bùi Hy sợ đến mức hồn vía lên mây:
"Hắn biết rồi? Vậy... vậy thì..."
Diệp Đình Yến nhìn sắc mặt hắn thoắt chốc trắng bệch, bật cười:
"Ngươi lo cái gì?"
Bùi Hy chăm chú nhìn lại, mới phát hiện Diệp Đình Yến đâu còn vẻ kinh hoảng lúc vừa rời hoàng thành. Những cảm xúc bối rối, sợ hãi, kinh ngạc... đã biến mất sạch sẽ trong chớp mắt.
Hóa ra... tất cả chỉ là giả vờ?
Hắn trố mắt nghẹn lời. Diệp Đình Yến thì vừa bước vào nội viện, vừa ung dung nói:
"Ta đưa Bành Tiệm và Nhược Thủy rời đi. Nếu không muốn để Tống Lan biết, hắn sao có thể phát hiện ra chút nào? Hắn cho rằng ta làm việc không sạch sẽ, nhưng sai rồi. Ngươi phải nhớ, trên đời này vốn không có chuyện gì có thể xóa sạch hoàn toàn, nhưng dấu vết... lại có thể đánh lừa người."
Nói xong, hắn tự nhiên quay về thư phòng, để lại Bùi Hy đứng sững tại chỗ.
Chu Sở Ngâm thấy vẻ mặt hắn, khẽ thở dài, lên tiếng giải thích:
"Công tử là cố ý. Nghĩ lại thì, người được phái đi đưa hai người kia ra khỏi kinh, e cũng đã được chọn từ trước. Không dùng người quá kín kẽ, chính là vì chờ ngày hôm nay."
"Hắn cố tình để Tống Lan nắm được nhược điểm, biến chuyện lớn thành nhỏ, vừa tạo ra dáng vẻ dễ bị khống chế, vừa hóa giải mối lo về thân phận Diệp gia. Sau hôm nay, Tống Lan ắt sẽ càng thêm tín nhiệm hắn."
Bùi Hy suy nghĩ hồi lâu mới hiểu ra, lẩm bẩm:
"Nhưng công tử chưa từng nói với ta chuyện này... hắn có nói với tiên sinh không?"
Chu Sở Ngâm khựng lại một chút:
"Không."
Hắn nhìn về phía sân viện sâu thẳm, khẽ thở dài:
"Hắn không nói với bất kỳ ai... có lẽ là cảm thấy bạn bè cũng không thể tin hoàn toàn."
Bùi Hy tưởng hắn buồn, vội gọi:
"Tiên sinh."
Ai ngờ Chu Sở Ngâm lại vỗ vai hắn, ngược lại khuyên:
"Không phải vậy. Đây là tâm bệnh của công tử, ngươi đừng trách hắn."
_
Sáng hôm sau, Diệp Đình Yến lại được ban thưởng. Mọi người cũng đều biết chuyện hắn được ân sủng đến mức cùng thiên tử ngồi cùng một xe. Một tiểu hoàng môn mặt lạ đem chuyện này kể tỉ mỉ cho Lạc Vi, rồi chắp tay cáo lui.
Lạc Vi ngẩng lên, thoáng thấy trong lòng bàn tay hắn có một vết cắt rách.
Triêu Lan sau lưng nàng phe phẩy quạt, thở dài:
"Không rõ bệ hạ đã nói gì với Diệp đại nhân, nhưng lúc hắn xuống xe thì đứng còn không vững, chắc là bị quở trách rồi chăng? Bị quở mà còn được thăng quan tiến tước, quả là quá nguy hiểm. Nghe nói hôm nay hắn lại vào cung, mọi người còn kính nể hắn hơn trước."
Lạc Vi "chậc" một tiếng: "Phú quý vốn cầu trong hiểm cảnh, cũng chẳng lạ."
Nàng liếc sắc trời đang ngả về tây, chợt hỏi: "Giờ này... hắn đã xuất cung chưa?"
Ở phía bên kia, Trương Tố Vô lắc đầu: "Chưa."
Lạc Vi khẽ lẩm bẩm:
"Vậy thì... hẳn là hôm nay rồi..."
Nàng đứng dậy đi về phía giường, ngáp một cái:
"Ta ngủ một giấc đã. Triêu Lan, đêm nay ngươi không cần trực, để Tố Vô thay đi."
_
Sau khi mặt trời lặn, Diệp Đình Yến một mình bước vào ngục chiếu trống không.
Ngọc Thu Thực đã được đưa ra giữa sân từ sớm, đang tựa trên một chiếc ghế mây không rõ từ đâu mang tới, nhìn về phương đông nơi vầng trăng vừa nhú.
Hắn đã bị lột bỏ triều phục tể phụ, chỉ còn mặc áo trong trắng như tuyết. Áo đã bẩn vì mấy ngày chịu hình, nhưng cổ áo vẫn được chỉnh tề không một nếp nhăn. Diệp Đình Yến liếc qua, thấy hắn còn kiếm được một chiếc đũa gỗ, cẩn thận buộc lại mái tóc rối.
Thị vệ đi theo Diệp Đình Yến đặt một mâm ngọc lên bàn đá bên cạnh, rồi lui xuống.
Ngọc Thu Thực nghiêng đầu nhìn, thấy trong mâm có một bình rượu, một con dao ngắn và hai chén rượu.
Hắn cười khẽ:
"Rượu độc với lưỡi dao, cái nào hơn? Hay là để Diệp đại nhân chọn giúp ta."
Diệp Đình Yến lại nâng tay rót một chén, tự mình uống trước:
"Thái sư sai rồi. Rượu này là ta mang đến, không phải bệ hạ ban."
Ngọc Thu Thực thoáng ngạc nhiên, rồi vẫn mỉm cười:
"Đa tạ."
Hắn nhận chén rượu Diệp Đình Yến rót đầy, nâng lên ngắm trăng, chậm rãi ngâm:
"Nâng chén cất tiếng ca thôi, thú vui say hát đời người được bao! [1] Hôm nay ta sắp rời khỏi cõi đời, mà còn được ngắm trăng uống rượu, cũng coi như không uổng một kiếp."
── ⋆⋅☆⋅⋆ ──
Chú thích:
[1] Đối tửu đương ca, nhân sinh kỷ hà. Trích từ "Đoản Ca Hành 2" của Tào Tháo.
Thích Đường - Vụ Viên
Tác giả: Vụ Viên
107 chương | 491 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!