Chương 23

Cập nhật: 6 giờ trước | ~20 phút đọc
Tốc độ: 1x
Cao độ: 0
Giọng đọc:
0%

ẨN NGOÀI TRẦN TỤC (6)

"Mắt hắn đỏ lên như vậy, có phải là bệnh cũ không?"

────୨ৎ────

Kim Thiên vệ nối nhau tràn ra, chỉ trong chốc lát đã đè hai người kia xuống tại chỗ. Diệp Đình Yến thúc ngựa tiến lên, cất giọng lo lắng:

"Bệ hạ!"

Tống Lan vẫn còn chưa hoàn hồn, cúi đầu lại nhìn thấy trước tiên là một vết xước trên mu bàn tay Lạc Vi.

Lạc Vi theo ánh mắt hắn nhìn xuống, mới hay lúc nãy rút đao quá nhanh, sơ ý cứa phải tay, để lại một vết thương nông.

Trong lòng Tống Lan dâng lên xúc động, nhất thời quên cả Diệp Đình Yến, giơ tay ôm nàng vào lòng: "A tỷ, có đau không?"

Lạc Vi khẽ buông tay, mặc cho thanh đao rơi xuống đất.

Nàng quay đầu, vòng tay ôm lấy cổ hắn, làm ra vẻ lo lắng:

"Không sao, Tử Lan có bị dọa không?"

Tống Lan động lòng:

"A tỷ không sao là tốt rồi."

Đế hậu thì thầm, người đứng xa tự nhiên không nghe thấy, nhưng Diệp Đình Yến ở gần lại nghe rõ mồn một.

Trong khoảnh khắc, hắn gần như không kìm nổi cơn hung bạo dâng lên trong lòng, chỉ đành siết chặt cung tên trong tay, lùi lại một bước, rồi quỳ xuống trước mặt hai người.

Tống Lan lúc này mới nhớ đến hắn, vội nói:

"Đình Yến, đứng lên đi. Vừa rồi nếu không có ngươi bắn mũi tên ấy, e rằng trẫm và hoàng hậu khó tránh khỏi tai họa."

Diệp Đình Yến cúi đầu, môi run run hai cái, hồi lâu mới gắng nói thành lời:

"...Thần hộ giá không chu toàn, khiến bệ hạ và nương nương kinh sợ."

Lạc Vi dịu giọng:

"Diệp đại nhân vốn không phải thị vệ ngự tiền, có thể kịp thời ra tay cứu giá đã là trung tâm, cần gì tự trách."

Diệp Đình Yến im lặng một lúc, rồi mới nói:

"Tạ nương nương."

Không hiểu sao, Lạc Vi lại cảm thấy hắn đang run.

Nhưng khi hắn ngẩng đầu lên, vẻ yếu đuối kia đã biến mất sạch sẽ. Sắc mặt Diệp Đình Yến bình thường như cũ, nét mặt đầy vẻ quan tâm chân thành, chỉ có đôi mắt là hơi đỏ lên.

Nhưng lúc này Lạc Vi không còn tâm trí để ý đến vẻ thất thố của hắn, bởi Tống Lan đã đứng dậy, bước đến gần xác con ngựa vừa chết.

Lưu Hy vội theo sau, quát lớn hai kẻ đã bị Kim Thiên vệ khống chế:

"Kẻ to gan, dám hành thích trước ngự tiền!"

Lâm Triệu ngã cùng con ngựa đã sợ đến ngất lịm, lúc này dưới sân chỉ còn lại tên thị vệ thuần ngựa. Nghe vậy, hắn đột ngột ngẩng đầu, kêu lớn:

"Bệ hạ, tiểu nhân oan uổng!"

Lưu Hy giận dữ: "Oan uổng chỗ nào?"

Người thuần ngựa cuống quýt đáp:

"Xin đại nhân tra xét! Tiểu nhân chỉ là kẻ thuần ngựa tầm thường ở bãi Mộ Xuân, nào có gan mưu nghịch? Huống chi, tiểu nhân sao biết ngựa của Lâm nhị công tử đột nhiên phát điên? Khi nãy trước ngự tiền, rõ ràng chính Lâm nhị công tử kéo tiểu nhân rút kiếm!"

Lâm Khuê Sơn nghe vậy, tức đến nghẹn họng, quát lớn:

"Nói bậy! Con ta sao có thể làm chuyện mưu nghịch? Bệ hạ, đây rõ ràng là vu oan!"

Người thuần ngựa đáp:

"Vậy tiểu nhân sao biết thanh kiếm do Phong Bình hầu dâng đã được khai phong?"

Lâm Khuê Sơn lắp bắp:

"Chuyện này... chuyện này..."

Hắn dập đầu về phía Tống Lan, kêu oan:

"Xưa nay bảo kiếm rèn xong hiếm khi rút khỏi vỏ, lần cuối lão thần thấy vẫn là lúc Kim Thiên vệ kiểm tra. Nếu khi ấy đã khai phong, sao lão thần dám mang vào trước ngự tiền?"

Người thuần ngựa liền nói:

"Sao biết không phải sau khi vào bãi Mộ Xuân, Phong Bình hầu đã âm thầm bày mưu, sai người đổi kiếm?"

Lâm Khuê Sơn giận dữ chửi: "Thằng ranh..."

Ngọc Thu Thực bỗng quát ngăn:

"Hỗn xược! Trước mặt bệ hạ, An Đức ngươi cớ gì tranh cãi với một tên thị vệ?"

Tống Lan bị hai người làm cho nhức đầu, nghe vậy liền phất tay:

"Chu Tước."

Hắn vừa gọi một tiếng, chỉ trong chốc lát đã có hai ba thị vệ mặc y phục đỏ vàng lặng lẽ tiến lên, quỳ trước mặt hắn:

"Bệ hạ."

Lạc Vi đã trở về chỗ ngồi, chỉ thong thả nghe hai người trước ngự tiền cãi vã. Đến khi Tống Lan gọi người của Chu Tước ty, nàng mới khẽ nâng cằm, liếc nhìn Diệp Đình Yến một cái.

Chỉ trong một tháng, cơ quan này từ không thành có, cũng không rõ Tống Lan bí mật tìm ai huấn luyện đám tử sĩ ấy, nhưng xem ra, thành quả quả thật không tệ.

Diệp Đình Yến chỉ liếc nàng một cái rồi dời mắt đi. Lạc Vi chống cằm nhìn theo, lại thấy Ngọc Thu Thực cũng đang âm thầm quan sát đám cận vệ trước mặt hoàng đế, ánh mắt khẽ dao động.

Tống Lan hoàn toàn không hay biết, chỉ dặn dò: "Các ngươi tạm giam hai kẻ này, đợi trẫm chọn người thẩm tra rồi sẽ xử trí. Trong thời gian bị giam tại ty, không được thăm hỏi, cấu kết hay tự vẫn. Nếu xảy ra sơ suất, mang đầu tới gặp trẫm."

Ba tên Chu Tước vệ nghe lệnh, sắc mặt không đổi, chỉ cúi đầu thật sâu:

"Tuân chỉ."

Đợi họ mang Lâm Triệu đang hôn mê và tên thuần ngựa vẫn kêu oan đi, Lạc Vi liếc nhìn con ngựa đang hấp hối dưới bậc thềm, chợt hỏi:

"Vừa rồi là ai đã bắn mũi tên còn lại?"

Lưu Hy lập tức sai mấy hoàng môn đi tìm, dẫn người kia đến trước ngự tiền.

Người ấy tiến lên, cung kính quỳ lạy:

"Thần Thường Chiếu, chức triều thỉnh lang quân, học sĩ điển tịch Quỳnh Đình, tháng sau sẽ nhập Lễ bộ làm việc, khấu kiến bệ hạ, khấu kiến nương nương, kính chúc thánh an."

Tống Lan nghe qua chức danh, có phần ngạc nhiên:

"Khanh là sĩ tử khoa cử? Lại có bản lĩnh cung tiễn như vậy."

Cũng khó trách hắn kinh ngạc. Con đường làm quan của Thường Chiếu là kiểu điển hình nhất, đỗ đạt qua khoa cử, được người trên để mắt, vào Quỳnh đình, thông lộ sáu bộ, vừa nhàn vừa quý. Nếu có người nâng đỡ, thăng tiến sẽ thuận lợi, thậm chí còn dễ hơn cả việc Diệp Đình Yến được phong vào Ngự sử đài.

Trong lúc Thường Chiếu đáp lời, Ngọc Thu Thực cúi mắt nhìn xuống, vừa hay thấy Lâm Khuê Sơn đang ngầm ra hiệu với mình.

Ông thoáng nghi hoặc, rồi lập tức hiểu ra.

Vị quan tên Thường Chiếu này, e chính là người trước đó đã tìm đến Lâm Khuê Sơn.

Tình thế khi nãy nguy cấp, trong sân không thiếu thị vệ hay quan lại có cung tên trong tay, nhưng người có thể trong chớp mắt phản ứng, lại đủ tự tin vào tài bắn của mình, rốt cuộc cũng chỉ có hai kẻ.

Phải biết, chỉ cần lệch một tấc, kinh động thánh giá, dù có ý cứu giá, cũng là tội lớn.

Ngọc Thu Thực thầm nghĩ, chuyện của Diệp Đình Yến tạm không nói, nhưng biến cố lần này, e rằng cũng có phần do hắn âm thầm giở trò để tranh thủ lòng tin của Tống Lan. Còn Thường Chiếu thì giữ được bình tĩnh trong nguy nan, lại có ý nương tựa, có lẽ cũng là một kẻ có thể dùng được.

"Thần dự khoa khảo năm Tĩnh Hòa thứ ba, xếp cuối hạng nhất giáp, sau được bổ quan vào Quỳnh đình," Thường Chiếu không kiêu không nịnh đáp:

"Thuở nhỏ thần từng luyện cưỡi bắn. Khi dự yến của Lễ bộ thượng thư, được ngài khen ngợi tài bắn, nhờ vậy mới được để mắt tới, hôm nay mới có cơ hội đến Mộ Xuân trường mở mang tầm mắt. Vừa rồi tình thế nguy cấp, thần giương cung lắp tên, e làm kinh động thánh giá, xin bệ hạ và nương nương trách phạt."

Tống Lan nói: "Khanh có lòng trung với quân, trẫm rất hài lòng. Lưu Hy, lấy kim ngân ngư đại, ban cho Đình Yến và Thường khanh."

Thường Chiếu mặc áo xanh, theo lệ không cần đeo ngân ngư đại, còn Diệp Đình Yến đã khoác quan bào đỏ, nay ban thêm kim ngư đại là vượt chế. Tống Lan ban thưởng hào phóng, ngầm lộ ý muốn đề bạt.

Hai người cùng tạ ơn, đứng sang hai bên.

Sau khi thưởng cho hai người, Tống Lan liếc nhìn Lạc Vi phía sau. Nàng đứng dậy bước lên, cao giọng gọi: "Lưu Hy."

Lưu Hy vội đáp: "Thần có mặt."

Lạc Vi nói: "Sắp tới giờ rồi, ngươi thống lĩnh hoàng môn trước ngự, triệu hồi người hộ giá. Từ bãi Mộ Xuân trở về hoàng thành, chuyện bị hành thích tuyệt đối không được tiết lộ. Nếu trong dân gian có lời đồn, bản cung sẽ trị tội ngươi trước tiên."

Lưu Hy đáp: "Tuân lệnh."

Lạc Vi lại gọi vị thủ lĩnh mới của Kim Thiên vệ:

"Phùng Trung, ngươi dẫn Kim Thiên vệ đi trước, mở đường cho bệ hạ. Sau khi hồi cung, truyền hai ty tổng quản đến Quỳnh Hoa điện yết kiến bản cung."

Kim Thiên vệ lĩnh mệnh lui xuống, Lạc Vi lại dặn hai cung nhân thân cận:

"Hai ngươi đi một vòng quanh sân, truyền khẩu dụ của bản cung, bảo bách quan cẩn ngôn, mọi chuyện đợi hồi cung rồi hãy bàn."

Sau khi mọi việc được sắp đặt xong, Ngọc Thu Thực cau mày nói:

"Cách làm của nương nương, e có phần quá nghiêm?"

Lạc Vi chờ đúng câu này, liền nghiêm giọng đáp: "Bệ hạ bị hành thích là chuyện lớn của quốc gia. Phong Bình hầu có liên can, thái sư lại là thông gia, theo lẽ phải tránh hiềm. Về sau giao cho hai ty cùng Tam ty đồng xét xử, thái sư cũng nên ít nhúng tay, để tránh tổn hại danh tiếng."

Lâm Khuê Sơn đứng bên cạnh khóc lóc:

"Nương nương anh minh, khuyển tử xưa nay chỉ là kẻ ăn chơi, thực sự vô tội..."

Lạc Vi nói: "Phong Bình hầu không cần tự thấy ủy khuất, nếu thật vô sự, tự nhiên sẽ không làm bẩn thanh danh của ngươi."

Lâm Khuê Sơn còn muốn nói thêm, nhưng thấy Ngọc Thu Thực liếc mình một cái đầy ẩn ý, liền vội ngậm miệng, chỉ đáp:

"Vâng."

Lạc Vi quay lại, dịu dàng hành lễ với Tống Lan:

"Thần thiếp tự ý quyết định, bệ hạ vừa gặp biến, vẫn nên sớm hồi cung. Chỉ là việc điều tra vụ hành thích, nơi này tạm thời vẫn cần người chủ trì, mong bệ hạ chỉ định người đứng ra thẩm tra, giao phó cho thỏa đáng."

Tống Lan nghe vậy, quả nhiên gọi:

"Đình Yến..."

Ngọc Thu Thực đột ngột chen lời:

"Bệ hạ, Diệp ngự sử cùng vị Thường học sĩ này lần này đều có công cứu giá. Nếu luận người chủ thẩm, thần cho rằng nên để hai người cùng đảm trách là hơn."

Thường Chiếu cũng dập đầu nói:

"Thần từng có một lần gặp gỡ với Lâm nhị công tử, nguyện dốc lòng vì bệ hạ tra rõ đầu đuôi, phân định trách nhiệm."

Tống Lan suy nghĩ một lúc rồi nói:

"Rất tốt. Trẫm về cung sẽ hạ chỉ, cho phép hai người tự do ra vào bãi Mộ Xuân và cấm cung. Kim Thiên vệ có thể phối hợp trợ giúp, còn người của Chu Tước ty, hai ngươi thu thập đủ chứng cứ rồi hãy thẩm vấn."

Từ lúc Tống Lan bị hành thích đến giờ, Lạc Vi đã nhận ra Diệp Đình Yến có chút thất thần.

Nàng vốn không rõ Thường Chiếu có phải do Diệp Đình Yến sắp đặt hay không, nhưng nghe thái sư tiến cử như vậy, liền biết hẳn không phải.

Nếu là thế, với tính cách của Diệp Đình Yến, lẽ ra hắn phải nói thêm vài câu, để Tống Lan chỉ giao việc cho một mình hắn mới đúng.

Thế nhưng hôm nay, hắn chỉ đỏ mắt tạ ân, ngay cả lúc rời đi bước chân cũng có phần loạng choạng.

Khi ngự giá chuẩn bị rời Mộ Xuân trường, Yên La lặng lẽ quay lại. Lạc Vi thấy nàng vẫn còn mặc trang phục thị vệ, trầm ngâm một lát rồi nói:

"Ngươi lén đi truyền lời cho Diệp đại nhân, nói rằng sau tiết Thanh Minh, lúc mây xanh thôi bóng, bản cung mời hắn đến chỗ cũ gặp một lần."

Yên La nhận lệnh xoay người đi, Lạc Vi chần chừ một chút rồi lại gọi nàng lại:

"Còn nữa... ngươi thay bản cung hỏi một câu, mắt hắn đỏ lên như vậy, có phải là bệnh cũ không?"

── ⋆⋅☆⋅⋆ ──

✍️ Tác giả có lời muốn nói:

Mọi người đừng giục mình nhé, mình đang gấp lắm, gấp lắm, gấp lắm lắm lắm lắm rồi, mỗi ngày phải sửa hai chương là mình cũng mệt muốn xỉu luôn.

Tầm năm chương nữa là set VIP rồi, để mình gắng thêm chút nữa.

Cảm ơn mọi người đã kiên nhẫn chờ đợi nha, mình gửi mọi người chú thỏ nhỏ đáng yêu của Tiểu V và Thái tử ca ca nè QvQ

🫒: Rồi bao giờ hai đứa bây làm hòa hả, kao rầu quá nè (╥﹏╥)

Thích Đường - Vụ Viên

Thích Đường - Vụ Viên

Tác giả: Vụ Viên

107 chương | 34 lượt xem

Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!

Đăng Nhập

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!