Chương 83

Cập nhật: 11 giờ trước | ~25 phút đọc
Tốc độ: 1x
Cao độ: 0
Giọng đọc:
0%

Editor: SKZ.Felix

Chương 83

"Trường học lớn hơn nhiều so với tưởng tượng của tôi. Vẫn còn sớm để đánh giá, tôi chưa có dịp dạo hết khuôn viên trường nhưng chỉ với những gì đã thấy thì tôi rất hài lòng rồi."

Diệp Tử Tấn mỉm cười nói tiếp: "Tôi rất thích nơi này."

"Bản đồ cậu đưa tôi cực kỳ chính xác, chi tiết hơn nhiều so với bản đồ nhà trường cung cấp. Nếu không xem trước chắc tôi cũng phải mất một lúc lâu mới tìm được ký túc xá."

Diệp Tử Tấn ngồi trên phiến đá khổng lồ ở giữa không gian, ánh mắt chạm vào tầm nhìn của Viên Trạch.

Hiện tại, Viên Trạch đang ở hình thái thu nhỏ nhưng dù vậy, thân hình đồ sộ kia vẫn cao đến ba mét. Nếu Diệp Tử Tấn đứng dưới đất, ngay cả ngực của Viên Trạch cũng không thể chạm tới. Đứng cạnh cơ giáp khiến cậu trông nhỏ bé cực kỳ. Mỗi khi muốn trò chuyện với Viên Trạch, cậu buộc phải ngửa đầu nhìn lên. Thân hình của cơ giáp khiến bản thân cậu có cảm giác như mình vẫn chưa hề trưởng thành.

Điều này khiến Diệp Tử Tấn có chút phiền muộn. Cậu từng đề nghị Viên Trạch thử thu nhỏ lại khoảng tầm hai mét nhưng đối phương chỉ bất đắc dĩ đáp rằng:

"Tôi và Viên Hiên dù là hai thực thể trí tuệ riêng biệt, nhưng bản chất vẫn chỉ là một hệ thống trí tuệ trong một cơ giáp. Việc chúng tôi có thể tồn tại ở ba hình dạng cơ giáp khác nhau đã là điều chưa từng có trước đây."

Tuy vậy, Viên Trạch cũng tiết lộ rằng việc tùy ý điều chỉnh kích thước không phải là không thể, nhưng điều đó chỉ có thể thực hiện được sau khi cơ giáp đạt đến cấp độ SSS.

Nghe đến đây, Diệp Tử Tấn lập tức chán nản.

Cấp 3S?!

Từ trước đến nay trong toàn bộ lịch sử đế quốc cũng chưa từng xuất hiện một cơ giáp nào đạt đến cấp bậc này!

Theo ghi chép lịch sử, cơ giáp mạnh nhất từng được chế tạo mới chỉ đạt cấp 2S, được tạo ra bởi vị Đại sư cơ giáp số một Đế quốc cách đây khoảng một thế kỷ. Nhưng trong trận bạo loạn đầu tiên diễn ra tại chiến trường săn bắn thiên hà gần Tinh Cầu Trung Ương, cơ giáp này đã cùng vị quân nhân điều khiển nó hy sinh, quyết chiến đến cùng với bầy dị thú vũ trụ.

Kể từ đó, chưa từng có cơ giáp cấp SS nào xuất hiện. Các cơ giáp cấp S đã trở thành đỉnh cao tuyệt đối của thời đại cơ giáp, nhưng toàn bộ Đế quốc chỉ sở hữu mười hai cỗ máy cấp S. Trong đó sáu chiếc nằm trong tay quân đội, sáu chiếc còn lại được các gia tộc lớn giữ gìn như báu vật, chỉ dành riêng cho những chiến binh thần lực xuất sắc nhất của họ.

Vậy mà Viên Trạch lại là cơ giáp cấp S thứ mười ba!

Chỉ riêng điều đó đã đủ để khiến người ta tranh giành đến sứt đầu mẻ trán chứ đừng nói đến việc Viên Trạch thực chất là một cỗ cơ giáp trí tuệ. Hiểu rõ điều này, Diệp Tử Tấn lại càng không dám để lộ sự tồn tại của Viên Hiên và Viên Trạch.

Thế nhưng, ngay cả khi đã đạt đến cấp S, khoảng cách đến cấp bậc SSS vẫn là một ranh giới không thể vượt qua. Đó không chỉ là sự chênh lệch hai, ba lần mà là chênh lệch theo cấp số nhân. Một cấp độ hoàn toàn khác, nơi mà sự áp đảo diễn ra trên quy mô tuyệt đối.

Hết cú shock này tới cú shock khác, điều tiếp theo Diệp Tử Tấn cảm nhận được chính là sự kinh ngạc tột độ.

Việc Viên Trạch và Viên Hiên là cơ giáp trí tuệ đã đủ để khiến cậu sửng sốt, vậy mà chúng còn có thể tự động tiến hóa!

Thông thường, một cơ giáp nếu muốn nâng cấp cấp độ, bắt buộc phải được tái chế tạo và lắp ráp lại bởi một Chế tạo sư cơ giáp. Mà trên bản chất, điều đó chẳng khác gì thay đổi sang một cỗ cơ giáp khác. Thế nhưng, Viên Trạch và Viên Hiên lại có thể tự động thay thế kết cấu bằng cách hấp thụ tinh thạch năng lượng, không chỉ nâng cấp phòng thủ mà còn có thể sao chép và thậm chí chế tạo vũ khí tối tân nhất!

Sau khi nghe Viên Trạch giải thích, Diệp Tử Tấn ngẩn người mất một lúc lâu mới có thể hoàn hồn.

Chẳng trách vì sao chủ tịch quốc hội và quân đội liên bang lại không bao giờ từ bỏ việc truy lùng Viên Trạch. Dù đã nhiều năm trôi qua, họ vẫn không hề nới lỏng cuộc tìm kiếm

Với nguồn tài nguyên của Quốc hội, không thể tưởng tượng nổi nếu họ thực sự có được Viên Trạch và Viên Hiên. Chỉ cần sử dụng tài nguyên năng lượng khổng lồ của mình, họ có thể đẩy cấp độ của chúng lên SSS ngay lập tức. Khi đó, thứ được tạo ra sẽ là một vũ khí hủy diệt thực sự. Chỉ nghĩ đến viễn cảnh đó thôi cũng đủ khiến Diệp Tử Tấn lạnh sống lưng.

"Hệ thống phòng thủ của Học viện Quân sự Trung ương khá mạnh mẽ. Với trình độ hiện tại của tôi, tôi chỉ có thể phá được lớp phòng thủ bên ngoài và lấy được một số dữ liệu không quá quan trọng." Viên Trạch bình thản nói

"Nhưng chủ nhân không cần lo lắng. Tôi có quyền truy cập và tiếp nhận công nghệ phòng thủ cùng tấn công mới nhất. Dựa theo kết quả mô phỏng, chỉ cần nửa tháng nữa, tôi có thể phá vỡ toàn bộ hệ thống bảo mật của họ. Khi đó, nếu chủ nhân muốn bất kỳ thông tin nào, tôi đều có thể lấy được."

Tim Diệp Tử Tấn đập thình thịch. Cậu khẽ run lên, vội vàng xua tay: "Không cần, không cần đâu. Thông tin về trường học tôi không có gì cần cả. Cậu chú ý an toàn của mình mới là điều quan trọng nhất, tuyệt đối đừng để họ phát hiện."

Khóe môi Viên Trạch hơi cong lên, giọng nói trầm thấp mà ấm áp: "Được."

Nhìn dáng vẻ của Viên Trạch, Diệp Tử Tấn bất giác sững lại. Trong lòng không khỏi cảm thán tài nghệ tinh xảo của ông cụ Viên khi tạo ra Viên Trạch và Viên Hiên. Ngoại hình của họ không khác gì những bộ cơ giáp thông thường nhưng cách họ hoạt động lại hoàn toàn không mang cảm giác của máy móc cơ giới. Đặc biệt là Viên Trạch – cơ giáp đã có ý thức hoàn chỉnh.

Cơ thể cao lớn của Viên Trạch không chỉ mang lại một áp lực mạnh mẽ mà khi di chuyển lại linh hoạt như con người bình thường. Biểu cảm trên gương mặt anh ta cũng vô cùng phong phú, thậm chí ngay cả ánh mắt.

Ánh mắt của Viên Trạch vừa ấm áp vừa chuyên chú, hoàn toàn đặt trên người Diệp Tử Tấn như thể cậu chính là toàn bộ thế giới của anh ta. Đó là vua của anh, là chủ nhân của anh, là tất cả những gì anh có.

"Loạt xoạt..."

Bụi cỏ bên cạnh bỗng vang lên tiếng xào xạc. Diệp Tử Tấn giật mình hoàn hồn, cúi đầu nhìn xuống dưới tảng đá lớn.

Một con thỏ khổng lồ từ lúc nào đã thu mình bên cạnh tảng đá. Đôi mắt đỏ rực long lanh nhìn chằm chằm vào cậu.

Diệp Tử Tấn không nhịn được bật cười, lấy ra ba cây cải trắng xanh mướt, bóng bẩy, chỉ nhìn thôi đã thấy ngon miệng rồi ném xuống.

Phản ứng của con thỏ cực kỳ nhanh nhạy, ngay khoảnh khắc Diệp Tử Tấn thả thức ăn xuống, nó liền dùng hai chân trước đỡ lấy, vững vàng đặt xuống đất.

"Tiểu Bạch, mấy ngày nay em làm gì vậy?"

Con thỏ ôm một cây cải trắng, vừa nhai vừa nhảy chồm lên di chuyển về một hướng. Đôi tai dài vểnh lên rồi nghiêng sang phía tây. Đồng thời, nó giơ một chân trước lên làm động tác bới đất. Còn chưa đợi Diệp Tử Tấn đoán ra, nó đã kéo từ dưới tảng đá ra một rễ cỏ dài ngoằng.

"Em thu hoạch hết đám cam thảo ở phía tây rồi à?" Diệp Tử Tấn nhảy xuống khỏi tảng đá, kiểm tra chỗ con thỏ cất trữ đồ rồi không khỏi ngạc nhiên.

Cam thảo bên trong đã được gom lại thành một đống nhỏ, đặt ngay ngắn trong chiếc hộp mà Diệp Tử Tấn mang vào.

Đôi tai dài của con thỏ cụp xuống, xem như thừa nhận, sau đó lại lấy cam thảo mà nó vừa kéo ra, dùng móng vuốt đẩy vào góc riêng, ngay ngắn đặt vào thùng.

"Cảm ơn em, vất vả rồi." Diệp Tử Tấn xoa xoa bộ lông mềm mại trên cổ con nó, rồi đưa cho nó thêm một quả trái cây màu xanh căng mọng, có phẩm chất cực tốt.

Tiểu Bạch trước đây đã từng ăn qua quả xanh này và nó thích cực kỳ. Lúc này vừa thấy, hai tai nó lập tức dựng thẳng lên, hai chân trước vội ôm lấy quả trái cây. Hai chiếc răng cửa trắng muốt lấp loáng trong không trung và chỉ trong chớp mắt, quả trái cây màu xanh đó đã biến mất tăm.

Nhìn động tác của nó, Diệp Tử Tấn không khỏi bật cười càng vui vẻ hơn.

Con thỏ này là sinh vật mà mười năm trước cậu tình cờ nhét vào trong không gian khi gặp đám đạo tặc ở căn cứ nhân tạo thành Tinh Vân. Khi ấy, nó vô cùng hung dữ, mãi đến khi bị Viên Hiên dạy dỗ một trận mới chịu ngoan ngoãn. Sau này, rảnh rỗi nó còn bị Viên Hiên lôi ra làm thú cưỡi, chạy quanh không gian vài vòng.

Loài thỏ dị thú này có cơ thể vô cùng to lớn khi trưởng thành. Lúc Tiểu Bạch bị nhặt về vẫn còn là con non, thế mà chiều cao đã ngang bằng với cậu khi đó. Có thể đoán được, nếu nó phát triển đầy đủ, hình thể sẽ khổng lồ đến mức nào.

Nhưng điều kỳ lạ là suốt mười năm qua, thể hình của Tiểu Bạch hầu như không thay đổi, chỉ có trí tuệ là phát triển rõ rệt. Từ một con thỏ chỉ chịu nghe lời khi bị Viên Hiên xách tai dạy dỗ, đến bây giờ đã có thể giao tiếp với cậu mà không gặp chút rào cản nào.

Thay vì nói nó là một con dị thú, Tiểu Bạch lại giống một đứa trẻ bảy tám tuổi hơn.

Sau khi ăn hết quả trái cây, nó lại nhai thêm một cây cải trắng. Cây còn lại thì bị nó giấu vào một cái hộp màu trắng dưới tảng đá.

Nhìn kỹ sẽ thấy, trong chiếc hộp trắng đó có một đống cà rốt và lá rau. Tất cả đều là những thứ mà dị thú yêu thích.

Chiếc hộp này chính là hộp thức ăn riêng của Tiểu Bạch. Trong không gian của Diệp Tử Tấn có một mảnh đất trồng cà rốt, ngày nào Tiểu Bạch cũng ghé qua đó dạo một vòng, đào ra gần một nửa ăn hết, còn một nửa thì để lại trong hộp trữ cho ngày hôm sau.

May mắn thay, tốc độ phát triển của thực vật trong không gian cực kỳ nhanh chóng. Chỉ cần bị nhổ lên, nguyên một khoảnh đất cà rốt sẽ lại mọc đầy chỉ sau một đêm.

Về phần những loại thực vật khác trong không gian Diệp Tử Tấn, những loại thực vật có dược tính càng mạnh thì tốc độ sinh trưởng lại càng chậm. Trong suốt mười năm qua, nhân sâm cũng chỉ mọc thêm tám cây, còn Thiên Sơn Tuyết Liên thì ngoài cây đầu tiên, đến nay vẫn chưa thấy dấu vết mọc lại.

Sau khi sắp xếp xong kho lương thực của mình, Tiểu Bạch vẫy vẫy đôi tai với Diệp Tử Tấn rồi lon ton chạy ra khu vực bên ngoài. Chiếc đuôi nhỏ ngắn cũn khẽ đung đưa theo từng bước chân của nó.

Cuộc sống hằng ngày của Tiểu Bạch ngoài ăn uống còn có cả những buổi huấn luyện tốc độ đều đặn.

Là một con dị thú, nó không thể quên bản năng vốn có của mình. Tốc độ chính là yếu tố quan trọng nhất đối với nó. Chỉ là trong không gian này, dược liệu quý giá quá nhiều, Tiểu Bạch lúc nào cũng phải cẩn thận khi di chuyển, thậm chí ngay cả chạy vài bước cho thỏa thích cũng không dám. Vì thế, hễ có thời gian rảnh, nó lại chạy ra khu vực ngoài rìa không gian, nơi chìm trong màn sương trắng để thỏa sức vận động.

Những thảo dược bên cạnh khẽ rung động theo từng bước chân của Tiểu Bạch.

Thủy xương bồ (Calamus), Mã đề (Plantago), Thiên môn đông...

So với mười năm trước, không gian của Diệp Tử Tấn đã lớn hơn hai mươi lần. Các chủng loại dược liệu cũng phong phú hơn rất nhiều. Ban đầu chỉ có ba loại, giờ đây đã lên đến hàng trăm loại khác nhau. Ruộng cà rốt vốn bị ẩn trong lớp sương trắng ngày trước, nay cũng trở thành một góc nhỏ nằm ở rìa khu vườn dược của cậu.

Sự thay đổi của không gian này thực ra không quá rõ ràng. Chỉ là có một lần, Diệp Tử Tấn vì bận rộn mà lâu ngày không tiến vào, đến khi vào lại thì phát hiện ranh giới không gian đã mở rộng đáng kể.

Sau đó, cậu quan sát mỗi ngày và nhận ra rằng lớp sương trắng bao quanh không gian của mình vẫn luôn lặng lẽ rút lui từng chút một. Dù tốc độ rất chậm, nhưng không gian của cậu thực sự đang không ngừng mở rộng từng giây từng phút.

Cho đến hiện tại, tổng diện tích không gian đã đạt đến một nghìn mét vuông.

Thế nhưng Diệp Tử Tấn chưa từng tiết lộ điều này với viện nghiên cứu, nơi mà cậu vẫn thường xuyên tiếp xúc. Không biết vì lý do gì mà cậu có thể tùy ý kiểm soát phạm vi không gian của mình theo ý muốn. Khi đối mặt với thiết bị kiểm tra tư chất, chỉ cần cậu tập trung suy nghĩ đến một phạm vi diện tích nhất định, trên màn hình của máy đo sẽ chỉ hiển thị đúng theo giới hạn mà cậu đã định sẵn.

Vậy nên, không gian của Diệp Tử Tấn cuối cùng được xác định chỉ có một trăm mét vuông và số lượng loài thực vật trong 100 mét vuông này ngày càng tăng là do Diệp Tử Tấn có chủ ý cấy ghép.

Dù vậy, thiên phú của Diệp Tử Tấn vẫn khiến toàn bộ viện nghiên cứu kinh ngạc. Họ giữ kín thông tin về cậu như một bí mật tuyệt đối không được phép tiết lộ ra ngoài. Sau khi được Diệp Tử Tấn đồng ý, họ còn lấy một số mẫu máu của cậu để xét nghiệm và phân tích nhưng kết quả lại không phát hiện điều gì đặc biệt.

Còn về phần Diệp Tử Tấn, cậu đã cung cấp một số dược liệu mới mọc ra trong không gian của mình để viện nghiên cứu tiến hành thí nghiệm. Kết hợp với nội dung ghi chép trong Thiên Kim Phối Phương và những tư liệu dược tính khác, các nhà nghiên cứu đã có những bước tiến đột phá trong y học, chế tạo thành công nhiều loại dược phẩm có thể điều trị những căn bệnh mà trước đây không thể chữa khỏi.

Chính vì điều này, viện nghiên cứu gần như xem Diệp Tử Tấn như một báu vật mà trân trọng hết mức. Nhất là khi y thuật của cậu đã đạt đến trình độ không ai có thể sánh bằng.

Dù là thuật châm cứu hay khả năng phân tích bệnh trạng của bệnh nhân, tất cả các chuyên gia trong viện dù đã cố gắng học hỏi hết sức nhưng cũng không ai có thể đạt được dù chỉ một nửa trình độ của Diệp Tử Tấn.

Editor:

- Cam thảo: có vị ngọt nhẹ, thơm, tính bình nên từ xa xưa đã được dùng để đun nấu các loại đồ uống thơm ngọt và giải nhiệt. Tác dụng rất nhiều: giảm ho, sốt, tăng cường miễn dịch, các bệnh về dạ dày, bụng, giải độc, tốt gan, giảm mỡ máu,v.v...

-Thủy xương bồ (Calamus): k*ch th*ch tiêu hoá, lợi tiểu, trị cảm, viêm phổi, viêm khí quản, đau ngực.

- Mã đề (Plantago): tính hàn, vị hơi ngọt. Tác dụng lợi tiểu, lợi mật, chống viêm, tiêu đờm, chống ho, giảm kiết lỵ, viêm gan mật, viêm loét dạ dày tá tràng

- Thiên môn đông: có vị ngọt, đắng, tính hàn. Tác dụng đối với các bệnh về gan, hô hấp, bổ ngũ tạng, kháng khuẩn, điều trị suy nhược, v.v...

Thần Y Tinh Tế - Doãn Nhất Phương

Thần Y Tinh Tế - Doãn Nhất Phương

Tác giả: Doãn Nhất Phương

199 chương | 76 lượt xem

Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!

Đăng Nhập

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!