Chương 73

Cập nhật: 13 giờ trước | ~26 phút đọc
Tốc độ: 1x
Cao độ: 0
Giọng đọc:
0%

Editor: SKZ.Felix

Chương 73

Nhìn vào màn hình theo dõi các dấu hiệu thể chất trước mặt, bác sĩ hoàn toàn chết lặng.

Căn bệnh sụp đổ năng lượng vốn là án tử không thể tránh khỏi... vậy mà lại được chữa khỏi ư...?

Mãi đến khi nghe thấy tiếng khóc vì vui mừng của người nhà bệnh nhân bên cạnh, bác sĩ mới thoát khỏi sự ngây dại. Cơn vui mừng bị sự kinh ngạc kìm nén tức thì bùng nổ. Anh lập tức mở liên lạc, báo cáo tin tức chấn động này cho thầy kiêm cấp trên của mình.

"Thầy Vương..." Ngay khi cuộc gọi được kết nối, giọng bác sĩ khô khốc đến mức không thể thốt nên lời. Anh cố gắng hai lần mới miễn cưỡng phát ra âm thanh.

"Tiểu Lý à, có chuyện gì thế?" Ở đầu bên kia, một ông lão hiền hòa cười nói.

Bác sĩ nhìn chằm chằm vào màn hình hiển thị chỉ số sinh tồn, nuốt một ngụm nước bọt. "Hội chứng... sụp đổ năng lượng..."

"Sao vậy?" Thầy Vương có chút nghi hoặc về phản ứng của học trò cưng của mình. Hội chứng sụp đổ năng lượng tuy hiếm gặp, nhưng cũng không phải là điều gì quá kinh thiên động địa. Phản ứng của Tiểu Lý...

"Hội chứng sụp đổ năng lượng... có thể chữa khỏi rồi!" Bác sĩ Lý kích động đến mức nói lắp bắp. "Em vừa tiếp nhận một bệnh nhân mắc chứng sụp đổ năng lượng. Khi chỉ số sinh tồn của cậu bé gần như về 0, cậu bé đã hồi phục!"

Không biết diễn đạt thế nào, bác sĩ Lý trực tiếp chuyển góc quay của thiết bị liên lạc sang màn hình theo dõi.

"Đây là dữ liệu của một bệnh nhân mắc chứng sụp đổ năng lượng." Anh nói, lồng ngực phập phồng vì kích động.

Thầy Vương vốn đang vui vẻ sau khi nhìn thấy hình ảnh truyền đến. Sắc mặt đột nhiên thay đổi, lập tức bật dậy khỏi ghế mất cả phong thái chững chạc rồi kinh ngạc kêu lên. "Chuyện này sao có thể?!"

Hội chứng suy sụp năng lượng là do một số tác nhân gây hỗn loạn hệ thống năng lượng bên trong cơ thể. Thần lực nguyên bản vốn giúp cơ thể mạnh mẽ hơn lại trở thành sát thủ hủy hoại cơ năng, phá hủy hoàn toàn sinh cơ và thiên phú của người bệnh.

Bệnh nhân mắc chứng sụp đổ năng lượng không phải không thể cứu. Chỉ cần phát hiện sớm ở giai đoạn đầu và được đưa vào điều trị kịp thời, tính mạng có thể được đảm bảo phần nào. Nhưng một khi chậm trễ, mức độ tổn hại của hệ năng lượng sẽ tăng theo cấp số nhân. Khi vượt qua một giới hạn nhất định, bệnh nhân sẽ bị tuyên án tử ngay lập tức mà không có cách nào cứu vãn.

Về phần thiên phú sức mạnh, chỉ có một phần triệu số người sống sót qua bệnh này mà không bị ảnh hưởng. Phần còn lại, một số ít bị suy giảm thiên phú, còn đa số thì bị hủy hoại hoàn toàn, trở thành người tàn phế.

Điều khiến thầy Vương chấn động không phải điều gì khác mà chính là đường cong dữ liệu mà bác sĩ Lý vừa chuyển qua.

Trên biểu đồ dữ liệu ấy, rõ ràng chỉ số sinh tồn của bệnh nhân đã rớt xuống dưới mức giới hạn. Theo lẽ thường trong giới y học, điều đó đồng nghĩa với việc bệnh nhân đã bị tuyên bố tử vong, chỉ là nhờ máy móc hỗ trợ duy trì thêm một thời gian mà thôi. Nhưng điều bất thường là..

Sau đó đã xảy ra chuyện gì vậy? Đường thẳng biểu thị sự sụt giảm sinh mệnh không những dừng lại mà còn bắt đầu tăng lên!

Chuyện này sao có thể xảy ra?!

Đây hoàn toàn không hợp với lẽ thường!

"Ca bệnh này rốt cuộc là thế nào? Mau nói rõ cho tôi nghe!" Thầy Vương vội vã giục. Nếu không phải đang tham dự một cuộc họp và không thể rời đi ngay, ông đã đích thân chạy đến xem xét bệnh nhân này rồi!

"Sao vậy, thầy Vương? Chuyện gì mà khiến thầy kích động thế?"

Cuộc họp mà thầy Vương đang tham gia là Hội thảo Y học của hành tinh Cách Nạp. Nơi tập trung những chuyên gia y tế danh tiếng và tài giỏi nhất hành tinh. Ban đầu, họ đang thảo luận về một loại bệnh mới và nghiên cứu phát triển trí tuệ y học tiên tiến. Cuộc thảo luận diễn ra vô cùng sôi nổi, nhưng rồi tất cả bị gián đoạn bởi sự thất thố của thầy Vương. Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía ông.

Hiện tại, thầy Vương không có tâm trí để ý đến những người khác, toàn bộ sự chú ý đều dồn vào lời kể của bác sĩ Lý.

Những chuyên gia khác cũng tò mò ghé lại gần. Họ vốn không có ý định nghe lén, nhưng giọng nói của cả bác sĩ Lý lẫn thầy Vương đều quá lớn. Ngay khi nghe thấy hai từ "hội chứng sụp đổ năng lượng" và "chữa khỏi", họ không thể không dỏng tai lên nghe.

Sau khi nghe xong lời kể của bác sĩ Lý, các chuyên gia y tế lộ ra những biểu cảm khác nhau.

Kinh hỷ, không thể tin nổi, ngờ vực bất an.

"Chuyện này tuyệt đối không thể nào!"

Một người quả quyết nói: "Chúng ta đã nghiên cứu suốt bao nhiêu năm mà không có lấy một chút đột phá. Hơn nữa, thiết bị điều trị năng lượng sụp đổ của Trung Ương Tinh đã thuộc nhóm tiên tiến nhất trong tinh hệ. Ngay cả những thiết bị đó còn không chữa được, một bệnh nhân đã bị tuyên án tử sao có thể đột nhiên chuyển biến tốt? Lại còn trong tay một đứa trẻ nữa chứ!"

"Chư vị, e rằng tôi phải xin phép rời đi trước." Thầy Vương chẳng buồn để ý đến phản ứng của họ, thu dọn đồ đạc rồi đứng dậy rời đi. "Sau này có dịp sẽ gặp lại."

"Khoan đã!" Các chuyên gia trong hội trường lập tức ngăn ông lại, ai nấy đều kiên quyết: "Ông đi đâu, chúng tôi đi theo!"

Bác sĩ Lý nghe thấy thầy mình sắp đến liền kích động. Trong lòng không ngừng sắp xếp lại tất cả hành động của cậu bé trong phòng bệnh để lát nữa còn báo cáo chi tiết với thầy.

Nhưng anh không ngờ rằng, không chỉ có một mình thầy đến, mà còn kéo theo cả một nhóm người. Tất cả đều là những chuyên gia y học nổi tiếng nhất tinh cầu Cách Nạp!

Bác sĩ Lý cảm thấy chân mình như nhũn ra, dòng nhiệt huyết cuồn cuộn trong đầu khiến anh chóng mặt. Đây... đây đều là những thần tượng mà anh ngưỡng mộ! Lần này anh được gặp một lượt hết thảy sao?!

"Nhóc con, mau nói đi!" Một vị lão tiên sinh tóc trắng xóa nhưng tinh thần vẫn quắc thước thấy bác sĩ Lý ngẩn ngơ liền có chút mất kiên nhẫn. Tên tiểu tử này, không ngờ lại đờ đẫn thế!

Bác sĩ Lý giật nảy mình hoàn hồn rồi vội vàng thuật lại mọi chuyện, cả những gì đã nói lẫn chưa kịp nói trong thiết bị liên lạc.

Khi biết được người chữa khỏi bệnh nhân sụp đổ năng lượng chính là truyền nhân của Cổ Y đang nổi đình đám trên mạng dạo gần đây. Sắc mặt của đám chuyên gia trở nên khó tả.

Họ vốn không thích lướt mạng, nhưng tin tức thì lại thích đọc. Vậy nên cũng từng nghe qua cái tên này. Khi ấy, họ chỉ hừ lạnh, thậm chí còn tức giận vì chính phủ cũng bị đồng tiền chi phối, làm ô uế vùng đất thánh của ngành y.

Thế nhưng bây giờ——

Mặt mũi các chuyên gia có chút không giữ nổi, ánh mắt họ thoáng lóe lên.

Vẫn là thầy Vương hắng giọng phá vỡ bầu không khí lúng túng: "Mau dẫn chúng tôi đến xem!"

Bác sĩ Lý ra đón nhóm đại lão ngay tại cổng bệnh viện, vừa nghe Vương lão dặn dò liền lập tức dẫn họ đến phòng bệnh của Đỗ Minh.

"Các người định làm gì!" Phí Hiểu cảnh giác nhìn nhóm người vừa xuất hiện.

"Họ đều là những chuyên gia y học, đến kiểm tra tình trạng của Đỗ Minh." Bác sĩ Lý giải thích. "Xin cô hãy tránh ra để bọn họ vào xem xét."

Phí Hiểu vẫn không nhúc nhích, cười lạnh một tiếng: "Lúc Tiểu Minh sắp chết chẳng thấy ai đến, vậy mà khi thằng bé sắp hồi phục, các người lại ùn ùn kéo đến. Hơn nữa, chẳng phải anh nói phải đảm bảo môi trường vô trùng sao? Bao nhiêu người vào thế này, lỡ như con trai tôi gặp nguy hiểm thì sao!"

Đối với lời chế nhạo của Phí Hiểu, bác sĩ Lý thực sự thấy xấu hổ, nhưng lại chẳng biết phản bác thế nào, đành làm ngơ rồi trả lời câu sau: "Các chuyên gia đều đã khử trùng kỹ lưỡng, sẽ không có vấn đề gì."

Nhưng Phí Hiểu không để tâm, vẫn chắn trước cửa, hung hăng trừng mắt nhìn nhóm người này.

Nhìn thấy con trai mình sắp hồi phục, đột nhiên lại xuất hiện một đám người không rõ ý đồ, ai biết họ có mục đích gì! Lúc này, Phí Hiểu đã chẳng còn lý trí để phân biệt đúng sai, chỉ như một người mẹ cứng rắn muốn bảo vệ con mình.

Các chuyên gia dù rất muốn vào kiểm tra, nhưng khi thấy phản ứng của mẹ bệnh nhân cũng nhận ra sự đường đột của mình. Điều chỉnh lại tâm trạng kích động, thầy Vương là người đầu tiên lên tiếng: "Chúng tôi sẽ không vào trong nữa. Tiểu Lý, cậu đi sắp xếp một phòng họp, điều hình ảnh giám sát trong phòng bệnh lên cho chúng tôi xem."

Bác sĩ Lý lập tức gật đầu đáp: "Vâng!"

Vương lão xoay người bước về phía phòng họp. Đi được hai bước lại như nhớ ra điều gì, bèn dừng lại căn dặn: "Chờ khi đứa trẻ kia... cậu bác sĩ nhỏ đó rời khỏi phòng bệnh, lập tức báo cho chúng tôi biết."

"Rõ!"

Bát canh nhân sâm mà Diệp Tử Tấn nấu cho Đỗ Minh thực ra chỉ có rất ít nhân sâm. Nhân sâm trăm năm có dược tính quá mạnh. Mà cậu lại không có dược liệu trung hòa, để tránh bổ quá hóa hại, cậu chỉ cắt vài lát cho vào.

Dù vậy, cậu vẫn luôn chú ý đến trạng thái của Đỗ Minh, vừa thấy có dấu hiệu dược hiệu quá mạnh liền lập tức dùng châm cứu để giúp cậu bé điều hòa dẫn lưu giúp thuyên giảm dược hiệu.

Sau khi tình trạng của Đỗ Minh hoàn toàn ổn định, Diệp Tử Tấn mới thở phào nhẹ nhõm.

Vì quá tập trung tinh thần, cậu cũng không biết thời gian đã trôi qua bao lâu. Cậu xoa cánh tay nhức mỏi của mình, mở cửa phòng bệnh đi ra ngoài tìm chút nước uống.

Nhưng cậu còn chưa kịp khép cửa lại thì đã bị Phí Hiểu và Đỗ Huân - cha mẹ của Đỗ Minh vây lấy.

"Chú và cô yên tâm. Tình trạng của Đỗ Minh đã ổn định rồi, không còn nguy hiểm đến tính mạng nữa. Chỉ là tư chất của cậu ấy, con không chắc có thể giữ lại được." Diệp Tử Tấn có chút tiếc nuối nói.

Phí Hiểu và Đỗ Huân sửng sốt một lát, sau đó nước mắt lập tức rơi xuống. "Không sao cả, tư chất gì đó không quan trọng, chỉ cần Tiểu Minh không sao là được, chỉ cần con nó không sao!"

"Tiểu Diệp, cháu là ân nhân cứu mạng của cả gia đình cô chú." Phí Hiểu cảm kích đến mức quỳ một chân xuống, ôm chặt lấy Diệp Tử Tấn.

Diệp Tử Tấn nhanh tay né ra. Ngoại trừ mẹ Diệp và ông bà ngoại, cậu thực sự không quen thân mật với người khác như vậy. "Cô chú không cần như thế đâu. Đỗ Minh là bạn cùng lớp của con, đây là chuyện con nên làm mà."

Nói xong, cậu định rời đi nhưng chưa kịp bước được hai bước đã bị một nhóm ông lão bà lão mắt sáng rực vây quanh.

Ánh mắt của họ nóng bỏng đến mức gần như thiêu rụi quần áo cậu.

Diệp Tử Tấn: "..."

Thầy Vương cúi xuống, mỉm cười hiền hòa với cậu.

Diệp Tử Tấn giật mình, theo bản năng quay đầu bỏ chạy.

Những người này chắc chắn không bình thường!

Thầy Vương: "???"

Sau một hồi rượt đuổi náo loạn, cuối cùng Diệp Tử Tấn cũng bị bác sĩ Lý – người mà cậu khá quen thuộc – chặn lại. Sau khi nghe bác sĩ Lý giới thiệu về thân phận của những ông bà lão này, Diệp Tử Tấn toát mồ hôi lạnh, miễn cưỡng ngồi xuống phòng họp chịu đựng ánh mắt nóng rực của họ.

Dù ai nấy đều rất tò mò về kỹ thuật chữa bệnh của Diệp Tử Tấn, nhưng với sự tu dưỡng của mình, họ không tiện trực tiếp hỏi về bí truyền gia tộc của cậu. Vì thế, bầu không khí trong phòng họp dần trở nên gượng gạo.

Cuối cùng, vẫn có người không kìm nén được sự hấp dẫn từ phương pháp điều trị của cậu, cất tiếng hỏi:

"Dù hơi đường đột, nhưng vẫn muốn hỏi cháu. Cháu đã chữa trị bệnh sụp đổ năng lượng như thế nào? Cái râu dài mà cháu cho đứa trẻ kia ăn là gì? Còn bát canh kia nữa, những cây kim dài đó có tác dụng gì? Ta thấy cháu cứ cách một khoảng thời gian lại đổi vị trí cắm kim." Người nói có phần sốt ruột hỏi một tràng.

Thầy Vương lập tức nhận ra đối phương ngữ điệu có chút hơi quá mức, vội vàng ngắt lời, ôn tồn trấn an Diệp Tử Tấn: "Cháu đừng sợ, bọn ta không có ác ý gì đâu. Chỉ là đám bác sĩ già như bọn ta đều bó tay với căn bệnh sụp đổ năng lượng. Thấy cháu có thể chữa trị được nên mới vui mừng quá mức. Bọn ta biết đây là bí truyền gia tộc, nếu không thể nói chi tiết, cháu có thể tiết lộ một chút thông tin chung chung được không?"

"Còn nữa, cháu có thể cho bọn ta cách liên lạc với bố mẹ cháu không? Phương pháp điều trị của cháu thực sự đã đảo lộn cả hệ thống y học của đế quốc. Bọn ta thực sự muốn tìm hiểu thêm.."

Thầy Vương còn chưa nói xong đã nghẹn lời, ngỡ ngàng nhìn hai quyển sách cùng một nửa rễ cây mà cậu bé đưa qua.

"Trong sách có ghi chép đầy đủ về kinh lạc và huyệt vị, cũng có một số ca bệnh. Kỹ thuật châm cứu của con là tự mình nghiên cứu, không có mô tả cụ thể. Còn về dược liệu, trong sách cũng có miêu tả chi tiết." Diệp Tử Tấn chớp mắt.

"Còn đây là nhân sâm, lúc nguy cấp có thể cứu mạng, có tác dụng đại bổ. Nhưng trong không gian của con chỉ có đúng một cây. Nửa cây này con tặng các ông để nghiên cứu."

Diệp Tử Tấn chưa từng có ý định giấu diếm y thuật của mình, nhất là khi Diệp Mẫn đã giúp cậu mở đường sẵn.

Giờ đây, danh tiếng của y học cổ truyền đã được lan truyền rộng rãi. Cậu không cần phải giấu nữa. Cậu hy vọng y học cổ truyền có thể phát triển rực rỡ trong thế giới này.

Ban đầu, cậu định giữ lại cây nhân sâm để phòng thân. Nhưng khi gặp nhóm chuyên gia y học này, cậu quyết định chỉ giữ lại một nửa cho mình. Phần còn lại tặng cho bọn họ. Với trình độ khoa học phát triển của thế giới này, họ chắc chắn sẽ nghiên cứu ra được những điều hữu ích.

Về phần hai quyển sách mà Diệp Tử Tấn đưa kia... chính là hai cuốn trong số các điển tịch y học mà Diệp Mân đã từng quyên tặng cho cơ quan chính phủ.

Dù sao cũng đã công bố rồi, đưa thêm hai bản sao chép ra cũng không vấn đề gì.

Cậu bé dễ thương trước mặt, với đôi mắt đen láy tròn xoe, nhìn họ một cách chân thành và ngây thơ khiến tất cả các chuyên gia y học ở đây đều cảm thấy mặt mình nóng ran, xấu hổ không thôi.

Họ đã suy nghĩ quá nhiều rồi. Thậm chí còn cân nhắc làm sao để moi được phương pháp điều trị từ cậu bé này. Nhưng cậu bé lại thẳng thắn bày ra toàn bộ bí mật trước mặt họ, thậm chí còn tặng luôn dược liệu quý giá nhất để họ nghiên cứu...

Sống hơn nửa đời người, đây là lần đầu tiên họ cảm thấy bản thân đáng xấu hổ đến vậy, đồng thời cũng vô cùng cảm động trước tấm lòng trong sáng của cậu bé.

"Cảm ơn con..." Thầy Vương run run đôi môi, chỉ thốt ra được hai chữ này.

"Không có gì đâu ạ." Diệp Tử Tấn cười để lộ một chiếc răng nanh nhỏ xíu.

Sau khi ghi lại thông tin liên lạc của Diệp Tử Tấn, nhóm chuyên gia y học lập tức lao vào nghiên cứu các điển tịch y học và nửa cây nhân sâm mà cậu tặng.

Họ không hiểu hết điển tịch y học, nhưng kết quả xét nghiệm của nửa cây nhân sâm đã có.

Tế bào của loài thực vật này có hoạt tính cực cao, có thể nhanh chóng phục hồi tổn thương do năng lượng sụp đổ gây ra, đồng thời còn có khả năng trấn an nguồn năng lượng bạo loạn trong cơ thể.

Hội chứng sụp đổ năng lượng... đã có cách cứu chữa rồi.

Tin tức này vừa lan ra, toàn bộ hành tinh Cách Nạp lập tức bùng nổ!

Editor: Xin 1 vote nha các tình iu  ദ്ദി(˵ •̀ ᴗ - ˵ ) ✧

Thần Y Tinh Tế - Doãn Nhất Phương

Thần Y Tinh Tế - Doãn Nhất Phương

Tác giả: Doãn Nhất Phương

199 chương | 105 lượt xem

Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!

Đăng Nhập

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!