Chương 171

Cập nhật: 16 giờ trước | ~31 phút đọc
Tốc độ: 1x
Cao độ: 0
Giọng đọc:
0%

Chương 171

Diệp Tử Tấn và Tây Thi khẽ trao đổi ánh mắt rồi cậu gật đầu với A Li và Kỳ Sâm đang đứng lên.

"Đi thôi."

Hai người kia lập tức đi theo sau Diệp Tử Tấn. Lôi Sách thì chậm hơn một nhịp, trong mắt vẫn còn đầy kinh ngạc. Phải đến khi cảm nhận được khí thế quanh người Tây Thi có chút thay đổi, hắn mới giật mình hoàn hồn vội vàng bước theo phía sau như A Li và Kỳ Sâm.

Bạn học Diệp chẳng phải là sinh viên Học viện Quân sự Trung ương sao? Có thể sử dụng sức mạnh giống niệm lực sư của thế giới này đã đủ khiến người ta choáng váng rồi, vậy mà... còn được Công hội Niệm Lực Sư chính thức chứng nhận?

Hơn nữa... lại là còn là niệm lực sư cao cấp?

Lôi Sách lặng lẽ nuốt nước bọt.

"Sao cậu không nói cho bọn tôi biết vị niệm lực sư này lợi hại đến vậy?" Kỳ Sâm vừa trách nhẹ vừa không giấu được vẻ vui mừng.

Giọng Lôi Sách cũng chẳng khá hơn là bao. Tâm trạng vốn đã dao động mạnh lại vừa khớp với trạng thái mà "Lai Hách" nên có lúc này.

"Tôi đã nói từ đầu rồi, phải tôn trọng niệm lực sư đại nhân." Hắn ngập ngừng một chút rồi lẩm bẩm tiếp.
"Hơn nữa tôi cũng không biết đại nhân đã đạt tới trình độ này. Trước đó ngài ấy chưa từng tham gia chứng nhận..."

Kỳ Sâm nhìn vẻ thất thần của hắn, cũng có phần đồng cảm liền vỗ vai một cái.

"Dù sao thì cậu cũng quá may mắn rồi."

Lôi Sách gật đầu, giọng đầy chân thành: "Đúng vậy,thật sự quá may mắn."

Dù nhìn từ góc độ nào, gặp được bạn học Diệp và thiếu tướng Tây Thi quả thực là vận khí của hắn.

Rời khỏi Công hội Niệm Lực Sư, bọn họ không quay về nơi ở. Dưới sự nhiệt tình quá mức của A Li và Kỳ Sâm, cả đoàn bắt đầu đi dạo quanh chủ thành gần như tham quan hết những nơi nổi tiếng.

Sau đó theo sự đề cử nhiệt tình của Kỳ Sâm, họ cùng đến một nhà hàng dùng bữa. Nhà hàng được trang hoàng lộng lẫy, tinh xảo. Giá món ăn cũng đắt đỏ không kém nhưng với hai vị thiếu gia quý tộc, số tiền đó chẳng đáng là gbao. Họ gọi cả một bàn đầy ắp các của ngon vật lạ.

"Diệp đại nhân, ngài thử món rau xanh này xem. Đây là món chủ đạo của nhà hàng nay. Rau còn rất tươi." Kỳ Sâm hào hứng giới thiệu.

Diệp Tử Tấn nhìn bàn toàn rau không một chút thịt cá. Cậu chỉ mỉm cười lịch sự.

Kỳ Sâm thấy nụ cười ấy liền tưởng rằng đối phương rất hài lòng, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Người chiến sĩ thần lực mà A Li tặng cho Diệp Tử Tấn tên là Tạ Kỳ. Suốt dọc đường cậu ta gần như không hề thể hiện sự tồn tại của mình. Trừ lúc có mệnh lệnh thì lập tức tuân theo ra, thời gian còn lại đều im lặng như một chiếc bóng.

Khi dùng bữa, Tạ Kỳ cùng các tùy tùng khác đứng chờ bên cạnh, sẵn sàng phục vụ bất cứ lúc nào. Diệp Tử Tấn nhìn hắn một cái rồi nhanh chóng rời mắt đi, không biểu lộ gì.

Sau khi trở về nơi ở, Diệp Tử Tấn lập tức tháo vòng nô lệ cho Tạ Kỳ.

Vì đã xử lý qua ba chiếc vòng trước đó nên cậu làm việc thành thạo hơn nhiều, động tác nhanh gọn và chính xác. Chỉ là... tình trạng của Tạ Kỳ không mấy khả quan.

Dù đã được Lôi Sách giải thích tình hình. Toàn bộ sự việc nhanh chóng được nói rõ cho Tạ Kỳ nghe nhưng ngoài chút kinh ngạc ban đầu ra, cậu ta lại bình thản đến mức bất thường.

Không có vui mừng cũng không có phẫn nộ. Lặng yên như một hồ nước chết.

Lôi Sách nhìn mà lòng quặn lại. Sự căm hận đối với A Li và Kỳ Sâm càng thêm sâu sắc.

Ba người họ vốn có hoàn cảnh tương tự nhưng vì A Li đặc biệt tàn nhẫn trong cách tra tấn nên Tạ Kỳ chịu đựng còn thê thảm hơn họ nhiều. Nếu không phải những lần hành hạ tàn độc ấy, có lẽ người đã không trở thành như thế này.

Lôi Sách siết chặt nắm tay, mắt đỏ ngầu.

Tây Thi lại khẽ lắc đầu với hắn.

"Bây giờ chưa phải lúc."

Lôi Sách hít sâu một hơi, giọng khàn lại: "Tôi hiểu."

Tình trạng cơ thể của Tạ Kỳ suy kiệt nghiêm trọng hơn Lôi Sách nhiều. Sau khi bắt mạch, Diệp Tử Tấn khẽ nhíu mày. Nếu không chữa trị kịp thời rất có thể sau này sẽ dẫn đến bệnh nặng.

Cân nhắc một lúc, cậu không do dự nữa. Cậu nhờ Lôi Sách trông chừng bên ngoài còn mình thì vận nội lực bắt đầu chữa thương cho hắn.

So với việc châm cứu hay dùng thảo dược vốn quá dễ gây chú ý, cách chữa trị bằng "niệm lực" như thế này rõ ràng kín đáo hơn nhiều.

"Cơ thể của cậu ấy tạm thời không còn vấn đề nghiêm trọng." Diệp Tử Tấn thu lại nội lực rồi nói.
"Sau này anh để ý chăm sóc cậu ấy, cố gắng trò chuyện để giúp cậu ấy dần dần tháo gỡ tâm lý."

Còn về trạng thái tinh thần của Tạ Kỳ, Diệp Tử Tấn cũng chỉ có thể bất lực. Bệnh tật về thể xác thì cậu có thể chữa nhưng những vết thương tâm lý sâu kín kia... lại không phải thứ cậu có thể dễ dàng xử lý.

"Được, được, tôi hiểu." Lôi Sách vội vàng gật đầu.

Thời gian trôi qua rất nhanh.

Kể từ khi Diệp Tử Tấn có được huy hiệu niệm lực sư, thân phận của cậu lan truyền khắp nơi. Ngày nào cũng có người bày trận thế long trọng tới bái phỏng chỉ mong tạo được chút quan hệ.

Dù A Li đã chặn lại không ít người có dã tâm nhưng vẫn còn rất nhiều quý tộc có địa vị cao trong chủ thành tìm đến. Những người đó Diệp Tử Tấn không tiện từ chối.

Thế nên thời điểm trước ngày đấu giá, cái tên Diệp đại nhân đã trở nên quen thuộc với phần lớn giới quý tộc ở chủ thành.

Lúc này trước cổng khu nhà đấu giá.

"Niệm lực sư đại nhân, xin mời đi lối này." Người hầu cung kính và nhiệt tình dẫn Diệp Tử Tấn vào bên trong.

Diệp Tử Tấn cùng A Li lần lượt xuất trình huy hiệu niệm lực sư và huy hiệu gia tộc. Sau khi được kiểm tra xong, họ thuận lợi bước vào nhà đấu giá.

"Diệp đại nhân, không biết ngài đã nhắm trúng món hàng nào chưa?" Một quý tộc lùn mập, mặt mũi tươi cười tiến lại gần.

Diệp Tử Tấn khẽ gật đầu đáp lễ:"Tôi chỉ đến xem cho biết."

Quý tộc lùn mập cười lớn: "Lần trước tôi đến bái phỏng đại nhân mà không kịp chuẩn bị lễ vật cho phải phép. Lần này nếu ngài thích món nào, cứ nói với tôi, tôi nhất định thay ngài đấu giá."

"Thiếu gia Khoa Lý khách khí quá."

"Không không, đây không phải khách khí. Đại nhân phải cho tôi cơ hội bù đắp chứ."

Hai người hàn huyên thêm vài câu, Diệp Tử Tấn liền đi thẳng lên phòng riêng nằm ở tầng hai.

Quý tộc lùn mập đi phía sau còn A Li thì cố tình chậm lại một bước, đi song song với hắn.

"Mấy ngày nay tôi ở bên cạnh niệm lực sư đại nhân, cũng không thấy ngài ấy đặc biệt thích thứ gì. Nhưng mấy hôm trước tôi dâng lên một nô lệ dị tộc, đại nhân có vẻ khá hài lòng."

Nói xong, A Li bước nhanh lên theo kịp Kỳ Sâm phía trước.

Quý tộc lùn mập đứng lại một chút, ánh mắt sáng lên lập tức hiểu ra mình nên lấy gì để lấy lòng ngài niệm lực sư tôn quý.

Tâm trạng hắn lập tức phấn chấn hẳn.

"Người vừa rồi là của gia tộc nào?" Hắn hỏi người hầu bên cạnh.

"Thưa thiếu gia, đó là người thừa kế chính mạch của gia tộc Hill ở Tắc Thành, tên A Li· Hill."

Quý tộc lùn mập khựng lại: "Gia đình ta có làm ăn với họ không?"

"Dạ có. Gần đây gia tộc Hill đang thương lượng với gia chủ về việc mua sa ngưng tinh. Họ muốn số lượng khá lớn nên hiện tại hai bên vẫn đang giằng co."

Quý tộc lùn mập suy nghĩ chốc lát rồi nói: "Về nói với cha ta, có thể nhượng bộ cho họ một chút."

Việc làm ăn hắn chưa có quyền nhúng tay, cũng chẳng muốn nhúng tay nhưng nói giúp vài câu thì vẫn được.

"Dạ, thiếu gia."

Giải quyết xong việc trong lòng, tâm trạng quý tộc lùn mập vô cùng tốt. Hắn tiện tay ném cho người hầu ở cửa một hoàng tinh tệ rồi vui vẻ bước lên lầu.

Người hầu cầm được tinh tệ thì mừng rỡ ra mặt, liên tục cảm tạ rồi vội vàng dẫn hắn lên phòng riêng.

Ở chủ thành nơi từng tấc đất đều quý giá, mỗi người xuất hiện ở đây đều có thể là nhân vật không tầm thường. Còn những người có mặt trong nhà đấu giá này lại càng không thể coi nhẹ thân phận.

Bởi vậy, các phòng riêng ở tầng hai và tầng ba được trang hoàng cực kỳ xa hoa tinh tế. Người hầu phục vụ cũng chu đáo từng li từng tí khiến ai bước vào cũng cảm thấy được trọng vọng.

"Lai Hách theo ta vào phòng. Ta cần người có kiến thức giới thiệu một chút. Còn lại hai người các ngươi tùy ý." Khi người hầu dẫn Diệp Tử Tấn đến trước cửa một phòng riêng, cậu dừng lại quay đầu nói với A Li và Kỳ Sâm.

Trên mặt Kỳ Sâm lộ rõ vẻ thất vọng, còn A Li thì gần như không thay đổi sắc mặt.
"Phòng của chúng tôi ở ngay bên cạnh. Nếu lát nữa Diệp đại nhân có dặn dò gì, chỉ cần bảo người hầu thông báo một tiếng là được."

Trong lòng họ đều hiểu rõ Diệp Tử Tấn có thật sự cần Lai Hách giúp đỡ hay không. Lai Hách tuy từng tham dự một lần đấu giá, có biết sơ qua quy trình nhưng những thứ đó vốn dĩ cũng sẽ được người dẫn chương trình và người hầu giải thích rõ ràng trước khi bắt đầu. Căn bản không cần ai hướng dẫn cụ thể.

Diệp đại nhân làm vậy chỉ chứng tỏ một điều đó là quan hệ giữa ngài ấy và Lai Hách thân thiết hơn.

Chính vì hiểu rõ điều đó, Kỳ Sâm mới không giấu được thất vọng, còn A Li  thì đã chuẩn bị tâm lý từ trước nên ứng đối cũng bình thản hơn nhiều.

Diệp Tử Tấn khẽ gật đầu rồi bước vào phòng riêng. Tây Thi và Lôi Sách theo sau cùng với hai người được họ cứu trước đó. Một nông sư và một chiến sĩ thần lực.

Cửa đóng lại.

Tây Thi và Diệp Tử Tấn lập tức kiểm tra kỹ lưỡng xung quanh, xác nhận không có thiết bị nghe lén hay thiết bị niệm lực nào rồi mới trao đổi ánh mắt ra hiệu an toàn.

Từ khi Diệp Tử Tấn nhận được truyền thừa của vu y được tôn xưng là Thánh Vu Mộc Tư, sự hiểu biết và khả năng khống chế niệm lực của cậu gần như tiến bộ từng ngày.

Trong đó hồ Âm Dương trong cơ thể đóng vai trò cực kỳ quan trọng.

Dù đến giờ Diệp Tử Tấn vẫn chưa hiểu rõ nguồn gốc thật sự của hồ Âm Dương ấy nhưng cậu đã dần nắm được một phần công dụng của nó.

Ví dụ như nội lực và niệm lực của cậu.

Trước khi không gian tiến hóa xuất hiện hồ Âm Dương, cơ thể cậu từng không thể sinh ra nội lực, càng đừng nói đến vận dụng võ công. Thế nhưng từ khi hồ Âm Dương hình thành, nội lực mà cậu mong mỏi bấy lâu lại quay trở về.

Mỗi lần cậu sử dụng nội lực, mặt nước trong hồ phía dương, tức phần nước trong vắt sẽ khẽ gợn sóng.

Còn ở thế giới này, mỗi khi cậu vận dụng niệm lực, mặt hồ phía âm cũng sẽ có phản ứng tương ứng.

Khi thì lăn tăn gợn sóng, khi thì sôi trào.

Đặc biệt mỗi lần tiêu hao niệm lực lớn, phía hồ âm càng dao động dữ dội hơn.

Điều này Diệp Tử Tấn phát hiện ra trong quá trình học tập những ghi chép của Mộc Tư. Nhiều phương thức vận dụng niệm lực trong sách đòi hỏi lượng năng lượng cực lớn. Mỗi khi cậu cảm thấy sắp không chịu nổi, mặt hồ âm lại sôi lên và cảm giác kiệt sức cũng dần tan biến.

Đồng thời, Diệp Tử Tấn cũng xác nhận một điều quan trọng đó là niệm lực do cậu mô phỏng hoặc trực tiếp sinh ra hoàn toàn không khác gì niệm lực của thế giới này.

Nói cách khác, chỉ cần che giấu dung mạo cẩn thận, thân phận niệm lực sư của cậu ở thế giới này gần như không thể bị vạch trần.

Khi chắc chắn điều đó, Diệp Tử Tấn lập tức trao đổi với Tây Thi. Sự lo lắng của Tây Thi cuối cùng cũng được buông xuống.

Dẫu vậy, cả hai đều vô cùng hiếu kỳ về hồ Âm Dương trong không gian của Diệp Tử Tấn.

Nếu nó có thể mang lại những năng lực thần kỳ như vậy, bản thân nó chắc chắn không đơn giản.

Chỉ tiếc, dù Diệp Tử Tấn đã thử nghiệm nhiều lần, ngoài việc ảnh hưởng đến nội lực và niệm lực ra thì cậu vẫn chưa tìm ra manh mối nào khác.

"Thưa đại nhân, đây là trái cây tươi." Tiếng gõ cửa vang lên, người hầu bưng theo một đĩa trái cây bước vào.

Ở thế giới này, thực vật còn quý giá hơn cả ở thế giới Diệp Tử Tấn từng sống. Vì vậy, dù đĩa trái cây kia chỉ có hai quả, Diệp Tử Tấn vẫn hơi ngạc nhiên trước sự hào phóng của nhà đấu giá.

Người hầu thân cận của Lai Hách lập tức rất tinh ý ném cho người phục vụ một hoàng tinh tệ.

"Đa tạ các vị đại nhân!" Người hầu nhận lấy hoàng tinh tệ liền cúi đầu cảm kích.

Cất đồng tiền vào túi áo, hắn lại cung kính hỏi: "Các vị đại nhân có cần tôi giới thiệu sơ qua quy trình đấu giá không?"

Tùy tùng thân cận của Lai Hách lập tức muốn giành lấy cơ hội này. Dù sao nói thêm vài câu, làm thêm chút việc cũng có thể tạo ấn tượng trước mặt niệm lực sư đại nhân. Đáng tiếc, trước khi hắn kịp mở miệng, Diệp Tử Tấn đã gật đầu: "Được."

Người hầu rõ ràng đã làm công việc này không ít lần nên giải thích cực kỳ trôi chảy.

"Thưa đại nhân, danh sách vật phẩm ngài nhận trước đó chỉ là một phần. Một số món hàng đặc biệt sẽ không được công bố chi tiết trước khi buổi đấu giá bắt đầu để tránh phát sinh sự cố."

"Ba mươi phút trước khi đấu giá chính thức, danh sách đầy đủ sẽ được gửi tới tay ngài." Hắn chỉ vào một nút bấm màu vàng trên tay ghế sofa.

"Khi muốn ra giá, ngài chỉ cần nhấn nút này. Âm thanh sẽ được truyền xuống đại sảnh. Đây là vật phẩm niệm lực. Nếu ngài không muốn lộ thân phận có thể điều chỉnh giọng nói bằng thanh trượt phía trước."

Diệp Tử Tấn gật đầu, ra hiệu hắn nói tiếp.

"Sau khi một món hàng được đấu giá thành công, trong vòng hai giờ sau khi buổi đấu giá kết thúc, ngài phải thanh toán đủ. Nếu không vật phẩm sẽ bị thu hồi và tiền đặt cọc trước đó sẽ bị trừ thành tiền vi phạm."

"Về phần thanh toán, nếu tinh tệ hiện có không đủ, có thể.."

Lời hắn còn chưa nói xong đã bị tùy tùng của Lai Hách chen ngang.

"Có thể dùng vật phẩm tương đương để bù trừ. Sau khi được nhà đấu giá thẩm định và chấp nhận, ngài có thể sử dụng để thay thế cho tinh tệ."

Nói xong, hắn nở nụ cười lấy lòng với Diệp Tử Tấn.

Thế nhưng Diệp Tử Tấn không hề tán thưởng, ngược lại cậu khẽ nhíu mày, giọng lạnh đi:
"Ra ngoài."

Nụ cười trên mặt tên tùy tùng cứng đờ.

Lôi Sách lập tức đá hắn một cái, quát lớn: "Ở bên tao bao nhiêu năm mà còn không biết quy củ? Ai cho mày nhiều lời? Nếu không phải Diệp đại nhân tính tình tốt, giờ này đâu chỉ là bị đuổi ra ngoài! Còn không mau cút!"

Tên tùy tùng vốn muốn lấy lòng không ngờ lại chọc giận niệm lực sư, lập tức hoảng hốt quỳ xuống. Hắn không dám nói gì thêm, vội vàng xin lỗi rồi lùi khỏi phòng riêng.

Lôi Sách quay sang đám hầu cận còn lại:"Các ngươi cũng ra ngoài hết đi. Đừng đứng đây chướng mắt."

Đám người nghe lệnh nhanh chóng rời đi. Họ chỉ nghĩ mình bị liên lụy chứ không hề nghi ngờ điều gì.

Căn phòng trở nên yên tĩnh.

Diệp Tử Tấn ra hiệu cho người hầu kia tiếp tục.

Người hầu đã làm việc ở đây nhiều năm, cảnh tượng tương tự không phải lần đầu thấy. Chỉ cần không liên quan đến mình, hắn có thể bình thản như không có gì xảy ra mà tiếp tục phần giải thích còn lại.

"Trong nhà đấu giá cấm tuyệt đối xung đột. Không chỉ vậy, trong phạm vi chủ thành, nhà đấu giá sẽ chịu trách nhiệm bảo vệ khách. Nếu xảy ra tranh đoạt, chúng tôi sẽ phối hợp với Công hội Niệm Lực và quân đội chủ thành để truy bắt. Vì vậy ngài không cần lo lắng về vấn đề an toàn sau khi đấu giá."

Diệp Tử Tấn khẽ nhướng mày.

Trong lòng người hầu không khỏi căng thẳng.

Lời này, nói với người yếu thế thì là an ủi. Nhưng với người có thân phận cao lại giống như một lời cảnh cáo ngầm. Nói không khéo sẽ khiến khách hàng phật ý, mà chịu thiệt chính là đám người hầu như hắn. Thế nhưng đây là quy định bắt buộc phải nhắc tới nên hắn cũng chỉ có thể cắn răng nói ra.

May mà Diệp Tử Tấn không để hắn lo lắng lâu, rất nhanh đã gật đầu tỏ ý đã hiểu.

Người hầu thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười:
"Vì đại nhân là khách lần đầu nên thành chủ đặc biệt dặn dò. Nếu ngài đấu giá thành công, sẽ miễn cho ngài mười vạn hoàng tinh tệ."

Diệp Tử Tấn thoáng giật mình.

Mười vạn hoàng tinh tệ... tức là một ngàn tử tinh tệ.

Vị thành chủ này quả là ra tay hào phóng!

"Phiền ngươi chuyển lời cảm ơn của ta tới thành chủ." Diệp Tử Tấn nói.

"Nhất định rồi thưa ngài." Người hầu lập tức đáp.

Hắn dừng lại một chút rồi hỏi tiếp. "Không biết đại nhân có cần tôi ở lại hầu bên cạnh không?"

"Không cần. Ngươi đi đi, nhớ chuyển lời cảm ơn của ta."

Người hầu cung kính rời khỏi phòng.

Chẳng bao lâu sau, danh sách vật phẩm đấu giá hoàn chỉnh được mang tới.

Vì toàn bộ tùy tùng của Lai Hách đã bị đuổi ra ngoài, trong phòng lúc này chỉ còn Diệp Tử Tấn, Tây Thi và Lôi Sách.

Diệp Tử Tấn mở danh sách ra. Phần lớn vật phẩm bên trên cậu đều nhận ra, nhờ thời gian vừa qua tập trung tìm hiểu kiến thức của thế giới này. Quả thực có vài món khá hiếm, cũng có lợi cho cậu.

Nhưng đó không phải trọng điểm.

Ánh mắt cậu lướt nhanh xuống cuối danh sách.

[Nô lệ dị giới]

[Chiến sĩ thần lực cấp 5. Số lượng: 1 - Sức chiến đấu tương đương võ giả cấp sáu. Làm nô lệ có thể nâng cao sự an toàn cho chủ nhân. Giá khởi điểm: 2000 tử tinh tệ]

[Chiến sĩ thần lực cấp 6. Số lượng: 1 - Sức chiến đấu cực cao, tương đương võ giả cấp bảy. Giá khởi điểm: 5000 tử tinh tệ. ]

[Nông sư. Số lượng 1 - Có không gian riêng, có thể trồng thực vật và trái cây. Giá khởi điểm: 10.000 tử tinh tệ. ]

Bàn tay Diệp Tử Tấn siết chặt tờ danh sách đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.

Những người khác cũng chẳng khá hơn là bao.

Lôi Sách hai mắt đỏ ngầu. Ngay cả Tạ Kỳ người vẫn như mặt nước lặng từ nãy đến giờ cũng không kìm được mà tỏa ra một luồng khí tức thù địch mãnh liệt.

Thần Y Tinh Tế - Doãn Nhất Phương

Thần Y Tinh Tế - Doãn Nhất Phương

Tác giả: Doãn Nhất Phương

199 chương | 157 lượt xem

Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!

Đăng Nhập

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!