Chương 146

Cập nhật: 12 giờ trước | ~12 phút đọc
Tốc độ: 1x
Cao độ: 0
Giọng đọc:
0%

Chương 146

"Mẹ, hôm nay có chuyện gì vui sao? Trông mẹ phấn chấn lắm." Tần Thụy vui vẻ hỏi.

Đã lâu lắm rồi cậu không thấy mẹ cười tươi như vậy. Nụ cười ấy như ánh nắng xua tan lớp mây mù trong lòng cậu, khiến tâm trạng cậu cũng bỗng trở nên nhẹ nhõm hẳn.

"Cũng có một chút chuyện tốt." Tề Vân cười tủm tỉm, ngồi xuống ghế sofa cầm ly nước uống một ngụm.

"Chuyện gì vậy mẹ?" Tần Thụy bê đĩa trái cây vừa rửa sạch đặt cạnh bà, trong giọng tràn đầy sự tò mò.

Tề Vân liếc nhìn con trai, cảm thấy con trai mình dạo gần đây càng lúc càng do dự, mềm yếu. Lý trí bảo cô ta không nên nói ra chuyện này cho Tần Thụy biết, nhưng nỗi ấm ức đè nén bao nhiêu năm qua cuối cùng cũng được giải tỏa, khiến cô ta không sao kiềm chế nổi, rất muốn có ai đó để chia sẻ bí mật này.

Cuối cùng, khát vọng được trút hết mọi uất ức đã lấn át lý trí.

Tề Vân đắc ý nở nụ cười, cầm một quả nho xoay xoay trước mắt:
"Mẹ vừa ghé qua nhà họ Diệp."

Nụ cười trên gương mặt Tần Thụy dần tan biến:
"Mẹ đến đó làm gì?"

"Mẹ đưa họ một món quà. Một món quà đủ để giúp chúng ta báo thù trọn vẹn."

Ngực Tần Thụy phập phồng dữ dội, trong mắt đầy chấn động và đau đớn. Cậu nắm chặt lấy vai mẹ mình:
"Mẹ đưa cái gì cho họ? Mẹ... rốt cuộc mẹ định làm gì?"

"Mẹ muốn họ chết." Tề Vân "bốp" một tiếng bóp nát quả nho trong tay, vẻ mặt méo mó đến dữ tợn. "Mẹ muốn tất cả những kẻ đã khiến mẹ con mình nhục nhã... chết sạch!"

"Hôm nay có một người đưa mẹ một cái túi, nói rằng chỉ cần mẹ mang nó vào nhà họ Diệp thì tất cả mối thù của chúng ta sẽ được giải quyết. Mẹ đã làm vậy, mẹ giấu nó trong túi xách, mượn cớ đến báo tin về dị chủng để vào được nhà họ, còn ngồi nói chuyện rất lâu với con mụ Diệp San kia. Bọn họ tin mẹ đấy, ha ha ha ha...!"

Người tìm đến cô ta hôm nay trông vô cùng quái lạ, chỉ hỏi một câu duy nhất: "Muốn báo thù không?"

Muốn chứ. Cô ta muốn đến mức ngày đêm nằm mơ cũng thấy! Vậy nên dù trong lòng có chút nghi ngờ, cô ta vẫn không hề do dự.

Người đó nói hắn có thù với Diệp Tử Tấn, muốn khiến cả nhà họ Diệp tan cửa nát nhà. Hắn đưa cho cô ta một gói nhỏ và nói chỉ cần đưa được nó vào nhà họ Diệp, còn lại mọi việc sẽ có người lo.

Tề Vân chẳng có lý do gì để từ chối.

Cô ta làm y như lời hắn dặn, mượn chuyện dị chủng đang truy đuổi Diệp Tử Tấn để vào nhà, mọi việc suôn sẻ đến mức cô ta gần như sung sướng phát điên.

"Bên trong là thứ gì vậy?" Giọng Tần Thụy run rẩy, ngón tay khẽ run.

"Không biết." Tề Vân nhếch mép. "Hắn chỉ nói đó là thứ có thể khiến cả nhà họ Diệp chết không toàn thây."

"Mẹ" Tần Thụy hít sâu hai lần, đôi mắt đỏ hoe, cổ họng nghẹn cứng như bị bóp chặt, nhưng cuối cùng không nói ra được lời nào.

"Rầm!" Tần Thụy giận dữ đẩy cửa lao ra ngoài.

Tề Vân ngẩn người, rồi mới vội vàng chạy theo, cuống quýt hét lên:
"Thụy Nhi, con làm gì vậy?! Quay lại đi!"

Nhưng tiếng gọi của cô ta chẳng có tác dụng gì. Trong chớp mắt, bóng dáng Tần Thụy đã biến mất khỏi tầm mắt.

Tần Thụy điên cuồng lao về phía nhà họ Diệp, vừa chạy vừa điên cuồng tìm kiếm trong thiết bị liên lạc, chỉ mong có thể liên lạc được với Diệp Tử Tấn hay Diệp San nhưng không có, một số liên lạc cũng không có!

Đúng rồi! Tần Hoài!

Tần Hoài nhất định biết cách liên lạc với họ!

Tần Thụy lục tung danh bạ, lướt tới lướt lui: Tần Hoài đâu rồi?

Cậu hoảng loạn tìm kiếm, nhưng hoàn toàn không thấy. Đến khi lật lại lần thứ hai, Tần Thụy mới sực nhớ, rất lâu trước đây, chính mình đã xóa liên lạc với Tần Hoài rồi.

Bàn tay cậu run rẩy, tim như có lửa đốt. Nếu không phải thiết bị liên lạc được gắn chặt vào cổ tay, có lẽ Tần Thụy đã ném nó xuống đất rồi đạp nát cho hả giận.

Không liên lạc được, cậu chỉ còn cách chạy thật nhanh đến nhà họ Diệp. Cậu bắt chuyến bay nhanh đến khu trung tâm, vừa đáp xuống đã lập tức lao đi, đến mức phổi như muốn bốc cháy.

Đừng xảy ra chuyện gì... xin đừng có chuyện gì!

Tần Thụy điên cuồng gào lên trong lòng.

___

Trước cổng nhà họ Diệp.

"Về nghỉ ngơi sớm đi." Tây Thi nhẹ giọng dặn dò khi chia tay Diệp Tử Tấn.

Diệp Tử Tấn mỉm cười, mắt cong cong:
"Anh cũng vậy."

Ngay lúc cậu xoay người định mở cửa, như sực nhớ ra điều gì, cậu quay lại hỏi:
"Ngày mai... có muốn cùng về trường cũ không?"

Thanh Mông và Nguyên Không, hai ngôi trường từng là kỷ niệm thời thơ ấu của bọn họ. Đã lâu không quay lại, không biết bây giờ ra sao. Giờ rảnh rỗi cũng là cơ hội để họ cùng ôn lại chút quá khứ.

Thật ra, cái cớ chỉ là phụ. Diệp Tử Tấn chỉ đơn giản muốn có thêm thời gian ở bên cạnh Tây Thi.

Tây Thi vốn đang bối rối vì không biết lấy lý do gì để rủ cậu ra ngoài lập tức đồng ý không chút do dự:
"Được. Mai anh tới đón em."

Diệp Tử Tấn vui vẻ gật đầu, nói lời tạm biệt rồi đưa tay đặt lên khóa vân tay thông minh chuẩn bị mở cửa.

"Đợi đã!" Một giọng nói khàn khàn vang lên sau lưng họ.

Cả hai quay đầu lại. Trong ánh đèn đường, một bóng người lảo đảo chạy đến. Khi khoảng cách gần hơn, Diệp Tử Tấn đã nhận ra gương mặt ấy, ánh mắt cậu dâng lên vẻ kinh ngạc.

"...Tần Thụy?"

Tần Thụy dừng lại trước mặt họ, thở hổn hển, ngực phập phồng dữ dội.

"Đừng vào trong! Nguy hiểm!"

"Là mẹ tôi... bà ấy đã đưa vào nhà một gói đồ có thứ rất nguy hiểm. Mau bảo mọi người rời khỏi đó ngay!"

Sắc mặt Diệp Tử Tấn và Tây Thi cùng lúc biến đổi.

Cửa được mở ra trong tích tắc. Diệp Tử Tấn lao vào, thấy Diệp San và ông bà ngoại vẫn đang ngồi trong phòng khách, liền hét lên:
"Mau ra ngoài!"

"Có chuyện gì vậy?" Diệp San thấy con trai về liền đứng dậy, mặt đầy nghi hoặc.

Thấy họ vẫn chưa phản ứng, lòng Diệp Tử Tấn nóng như lửa đốt, lao vọt về phía trước, đảo mắt khắp nơi cuối cùng dừng lại trên chiếc túi đặt trên bàn trà.

Con ngươi cậu co rút mạnh lại.

Không chần chừ, cậu vươn tay định chộp lấy nhưng chỉ vừa chạm vào, chiếc túi liền phát nổ.

Một làn khói trắng đặc sệt bùng ra, tràn ngập toàn bộ căn nhà.

Đầu óc Diệp Tử Tấn choáng váng. Cậu cảm giác như linh hồn bị tách khỏi cơ thể, tứ chi không còn nghe theo sự điều khiển của mình.

Lại gần đi... lại gần hơn nữa...

Cậu bất giác bước về phía trước vài bước.

Một lực mạnh mẽ kéo giật cậu lại: "Tiểu Tấn! Tỉnh lại! Mau tỉnh lại!"

Diệp Tử Tấn mờ mịt mở mắt lấy lại tiêu cự. Khuôn mặt lo lắng của Tây Thi hiện lên ngay trước mắt.

Một cơn choáng nữa ập tới. Cậu lập tức nhận ra không ổn, cắn mạnh đầu lưỡi. Cơn đau dữ dội khiến thần trí quay về. Lúc này khuôn mặt cậu trắng bệch.

Khói này có vấn đề!

Nín thở, cậu lập tức lao vào làn sương trắng dày đặc, cố gắng tìm kiếm hình bóng của Diệp San và ông bà nhưng tầm nhìn bị che phủ hoàn toàn, chỉ toàn một màu trắng mù mịt.

Thần Y Tinh Tế - Doãn Nhất Phương

Thần Y Tinh Tế - Doãn Nhất Phương

Tác giả: Doãn Nhất Phương

199 chương | 99 lượt xem

Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!

Đăng Nhập

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!