Chương 134

Cập nhật: 16 giờ trước | ~21 phút đọc
Tốc độ: 1x
Cao độ: 0
Giọng đọc:
0%

Editor: SKZ.Felix

Chương 134

Chỉ trong chốc lát, tất cả thành viên trong đội đều chú ý đến con tàu đang lơ lửng trên đầu. Tuy nhiên, họ còn chưa kịp phản ứng thì đã có hơn chục máy b** ch**n đ** bất ngờ tách ra từ con tàu như bầy ong lao thẳng về phía nhóm của Diệp Tử Tấn.

"Nguy hiểm! Mau tránh đi!"

Vì đang ở khu vực khảo hạch, nhóm của Diệp Tử Tấn đã chọn một khoảng đất trống rộng rãi để tránh bị dị thú bất ngờ từ rừng rậm tấn công. Lựa chọn này vốn rất sáng suốt nhưng sự xuất hiện đột ngột của t** ch**n và những chiếc chiến cơ từ trên không lại khiến sự sáng suốt ấy trở thành tai họa.

Mặc dù các thành viên trong đội đều là học viên trường quân đội nhưng suy cho cùng vẫn chưa từng trải qua chiến trường thực sự, phản ứng và cảnh giác kém hơn một chút, mà chỉ một chút đó cũng đủ để dẫn đến nguy hiểm chết người.

Trên không trung vang lên tiếng súng dày đặc, ngay sau đó là tiếng hét thảm liên tục của các học viên.

Diệp Tử Tấn nằm rạp xuống đất, lăn qua lớp bùn đất để ẩn mình rồi nhanh chóng lấy ra cây kim châm đâm vào một chỗ trên đùi của Giang Chính Tín, nơi đang chảy máu dữ dội do bị đạn bắn xuyên qua. Máu lập tức ngừng lại, Diệp Tử Tấn kéo cậu ta chạy về phía rừng cây phía trước.

"Đới, Đới An..." Giang Chính Tín gắng gượng nói trong cơn đau.

Lúc này Diệp Tử Tấn mới phát hiện ra Đới An cũng bị trúng đạn ở đùi nằm cách không xa bọn họ, máu me đầm đìa.

Tiếng súng và tiếng hét xung quanh.

Tay Diệp Tử Tấn siết chặt thành nắm đấm.

"Một lát nữa cậu tìm cách cho họ uống cái này." Diệp Tử Tấn nhét cho Giang Chính Tín một chiếc lọ nhỏ. "Mỗi người một viên."

Giang Chính Tín có linh cảm xấu. "Cậu ..cậu định làm gì vậy?!"

Diệp Tử Tấn không trả lời, ánh mắt lạnh lẽo nhìn lên bầu trời. Ngón tay cậu khẽ động, một bộ cơ giáp màu đen cao lớn đột nhiên xuất hiện giữa không trung.

Làn mưa đạn dày đặc bị tấm chắn năng lượng của cơ giáp chặn đứng tạo ra một "chiếc ô bảo hộ" vững chắc che chở cho đám học sinh phía dưới.

Giang Chính Tín ngơ ngác nhìn cái bóng khổng lồ phía trên đầu.

Các học sinh khác cũng ngơ ngác dừng lại. Đôi mắt đầy hoảng loạn và sợ hãi bỗng nhìn chằm chằm vào cơ giáp khổng lồ kia.

"Dẫn mọi người vào rừng trốn đi!" Diệp Tử Tấn hét lớn về phía Bạch Thuật ở gần đó.

Bạch Thuật lập tức tỉnh táo lại, nhanh chóng đáp lời rồi cùng một đồng đội bị thương nhẹ dìu những người còn lại vào trong rừng.

Cùng lúc đó, một cơ giáp nhỏ nhắn chỉ dài bằng cẳng tay lặng lẽ xuất hiện, lợi dụng bóng che của cơ giáp lớn lặng lẽ bay lên không trung.

Diệp Tử Tấn nhìn thoáng lên trời rồi đỡ Giang Chính Tín vào trong rừng.

Sau đó cậu lần lượt dùng kim châm cứu đâm vào các vết thương nặng để cầm máu cho từng người.

"Đừng ra ngoài! Nguy hiểm lắm!" Giang Chính Tín lập tức kéo Diệp Tử Tấn lại khi thấy cậu định rời khỏi rừng. Trong mắt cậu ta tràn đầy khủng hoảng và lo lắng.

Diệp Tử Tấn khẽ nhếch môi nhưng trong ánh mắt chẳng có lấy một tia cười.

Lá chắn năng lượng của cơ giáp lớn không chống đỡ được lâu. Gần như ngay khi toàn bộ học sinh được di chuyển vào rừng, tấm chắn liền vỡ vụn trong tiếng nổ vang trời.

Cơ giáp lớn bị đạn bắn dồn dập nặng nề đổ sụp xuống đất, bụi mù bốc lên mịt mù bao phủ tầm nhìn của tất cả mọi người. Lúc này chỉ còn thấy trước mắt là một màu vàng xám mù mịt.

Cũng đúng lúc đó Diệp Tử Tấn giãy khỏi tay Giang Chính Tín. Thân hình nhanh chóng di chuyển, chỉ trong chớp mắt đã biến mất vào lớp bụi dày như che cả bầu trời.

Do tầm nhìn bị cản trở, các chiến cơ không dám hạ xuống chỉ có thể bay vòng vòng trên tầng bụi vàng ấy.

Khi bụi dần tan, các chiến cơ bắt đầu hạ thấp độ cao thì bất ngờ, một cái bóng khổng lồ bỗng lao vút lên đâm sầm vào một chiến cơ gần nhất . "Ầm" một tiếng, ánh lửa bùng nổ dữ dội!

"Bay lên! Mau bay lên!!!"

Một số chiến cơ khác đang hạ xuống không kịp tránh lập tức bị làn sóng nổ lan đến. Thân máy mất thăng bằng, những cột khói đen bốc lên rồi rơi thẳng xuống đất. Tiếng nổ vang dội, mặt đất một lần nữa bị khói bụi bao phủ.

Giang Chính Tín và những người khác: "......"

Bạch Thuật nuốt nước bọt. Ánh mắt đờ đẫn nhìn lên. "Giang Chính Tín...kia.. cơ.. cơ giáp đó là của anh Diệp sao?"

"Bây giờ... là anh Diệp đang điều khiển nó sao?"

Giang Chính Tín có chút bối rối. Lúc nãy quả thực là Tử Tấn chạy lao về hướng cơ giáp đó. Hơn nữa khi cơ giáp xuất hiện cũng là lúc tay Tử Tấn có động tác.

Nhưng mà... chẳng phải Tử Tấn là một nông sư sao?

Trong khoảnh khắc đó, Giang Chính Tín như cảm thấy tri thức suốt hai mươi năm qua của mình bị lung lay. Cậu bắt đầu hoài nghi: là cậu nhớ sai, nông sư thực ra có thể điều khiển cơ giáp.. hay là... cậu đã nhớ sai thân phận thật của Tử Tấn?

Tiếng nuốt nước bọt "ực ực" vang lên từ cổ họng một vài thành viên trong đội.

Dù nằm hay đứng, tất cả bọn họ đều dán mắt nhìn lên không trung phủ đầy bụi mù kia. Ánh mắt ngây dại nhưng lại ẩn ẩn tia sáng ấy, giống như dung nham nóng cháy bị chôn vùi dưới lớp đá, chỉ cần một kẽ hở thôi nó sẽ bùng lên thành ngọn lửa ngút trời.

Chỉ qua một lượt tấn công, số lượng chiến cơ đã bị giảm đi một nửa. Ngay lúc ấy, khoang chứa bên dưới con t** ch**n mở ra. Hai bộ cơ giáp lần lượt xuất hiện, lao thẳng về phía cơ giáp màu đen.

"La'Kas tìm kiếm cơ giáp trí tuệ này bao nhiêu năm, quả thật không tệ." Valen đứng trước bảng điều khiển, ánh mắt đầy hứng thú. "Bảo Kan và Qi dẫn nó ra xa một chút để chiến đấu. Mấy con sâu nhỏ kia yếu lắm, không cẩn thận làm chúng chết hết thì chuyến đi này của ta lại uổng phí."

"Rõ!"

Cuộc chiến giữa các cỗ cơ giáp có thể nói là long trời lở đất. Khu rừng rậm gần đó cũng bị ảnh hưởng bởi trận cuồng phong, cây cối bị quật đổ ngổn ngang.

Hai cỗ cơ giáp của kẻ địch đang cố gắng dẫn dụ Viên Trạch rời khỏi hiện trường, trong khi vài chiếc máy b** ch**n đ** khác lại nhân cơ hội này lao về phía khu rừng nơi Giang Chính Tín và những học sinh khác đang ẩn náu. Nhưng làm sao Viên Trạch có thể để chúng toại nguyện? Trong lúc giao tranh với hai cỗ cơ giáp, cậu ta liền ném ra vài quả pháo thần lực, tiêu diệt toàn bộ số máy b** ch**n đ** còn lại.

"Thế nào rồi?" Sắc mặt Diệp Tử Tấn ngưng trọng.

"Không có vấn đề gì." Giọng của Viên Trạch trầm ổn mang theo cảm giác yên tâm.

Diệp Tử Tấn thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng quan sát tình hình xung quanh. Đôi tay thao tác liên tục trên bàn điều khiển. Tốc độ nhanh đến mức mắt thường không thể nhìn rõ, chỉ thấy từng tàn ảnh mờ mịt.

Viên Trạch và hai cơ giáp kia càng đánh càng xa, dần dần rời khỏi tầm mắt của Giang Chính Tín và mọi người.

Sau khi vượt qua cơn sốc và hoang mang ban đầu, mọi người giờ đây vừa kính phục ngưỡng mộ Diệp Tử Tấn, vừa vô cùng lo lắng cho cậu.

"Xảy ra náo loạn lớn thế này rồi, trường học không thể không biết. Sao vẫn chưa phái người đến hỗ trợ?" Giang Chính Tín nóng ruột.

"Anh Diệp chiến đấu một mình, đối đầu với hai cỗ máy giáp cộng thêm một chiếc phi thuyền vũ trụ chắc chắn không trụ được lâu đâu." Bạch Thuật cũng sốt ruột không kém. Nếu lúc này có cơ giáp của cậu ta ở đây, cậu ta đã lao ra trợ giúp rồi!

"Tớ đã dùng thiết bị cầu cứu phát tín hiệu rồi, lực lượng cứu viện chắc sẽ đến ngay thôi." Có người vừa nhìn lên trời vừa nói.

"Viên Hiên đang ở đâu rồi?" Diệp Tử Tấn vừa điều khiển, mắt không rời hai cơ giáp đang quấn lấy cậu.

"Đã xâm nhập vào trung tâm điều khiển rồi." Viên Trạch trả lời.

"Đến lúc rồi." Diệp Tử Tấn nhếch nhẹ khóe môi nở nụ cười, động tác trên tay chậm dần còn tốc độ của Viên Trạch thì không hề giảm sút. Trái lại sau khi Diệp Tử Tấn dừng tay, Viên Trạch lập tức tăng tốc. Trong chớp mắt xuất hiện phía sau một cơ giáp, cánh tay trái xuyên thẳng vào khoang điều khiển.

Cơ giáp còn lại thấy nguy hiểm thì vội vàng rút lui nhưng thân ảnh Viên Trạch lại biến mất tại chỗ rồi chỉ sau vài cú di chuyển chớp nhoáng thì xuất hiện sau lưng đối phương. Trong khoảnh khắc tiếp theo, tiếng điện giật chói tai vang lên, cơ giáp kia tắt lịm giữa không trung, mất kiểm soát và rơi thẳng xuống đất.

"Ngài Valen, t** ch**n có pháo thần lực cấp một. Ngài có muốn dùng không?"

Sắc mặt Valen cũng trở nên khó coi, trầm ngâm một chút rồi nói: "Dùng đi, cẩn thận một chút. Cơ giáp hỏng cũng được nhưng người thì phải để sống cho ta."

"Rõ!"

Phía dưới phi thuyền, một khẩu pháo đen sì nhanh chóng lộ ra. Ánh sáng nhấp nháy hội tụ năng lượng đáng sợ khiến người ta nghẹt thở không ngừng tích tụ.

"Xong rồi..." Tim Giang Chính Tín và mọi người gần như ngừng đập. Nhìn thấy cơ giáp cao lớn bị nhắm vào, ai cũng cảm thấy trước mắt chỉ còn một màu đen.

Pháo thần lực cấp một trong vòng ngàn dặm có khả năng truy đuổi tuyệt đối. Chỉ cần b*n r* sẽ không tiêu tán cho đến khi đánh trúng mục tiêu.

"Tử Tấn, cậu còn ngây ra đó làm gì. Mau chạy đi!" Đới An hoảng hốt nắm lấy cành cây gần đó, lo lắng lắc mạnh.

Ánh sáng trắng quanh miệng pháo càng lúc càng chói, ngay khi năng lượng gần như đạt cực hạn, một vết nứt bất ngờ xuất hiện trên thân pháo rồi nhanh chóng lan rộng.

Với một tiếng "rắc" giòn tan, thân pháo khổng lồ vỡ ra thành nhiều mảnh, lả tả rơi xuống.

Ngay sau đó, bên trong phi thuyền như có thứ gì đó đang trương phồng lên, bắt đầu biến dạng.

"Cái... cái gì vậy...?" Hàng loạt biến cố khiến Bạch Thuật ngơ ngác nhìn lên trời không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

"Xoẹt" Từ giữa, phi thuyền bị xé làm đôi thành hai nửa, một vật thể khổng lồ xuất hiện ở trung tâm. Đó là một cỗ cơ giáp khác. Toàn thân là màu trắng bạc sáng chói, trông vô cùng bắt mắt.

Hơn chục bóng người rơi từ trên cao xuống. Tiếng hét kinh hoàng gần như chiếm trọn nửa bầu trời. Nhưng cơ giáp trắng đó chỉ cần một cú di chuyển là đã xuất hiện ngay dưới những người đang rơi, trên tay là một mảnh xác phi thuyền.

"Bùm!" "Bùm!" "Bùm!" Ba tiếng nổ lớn vang lên liên tiếp, những người kia lần lượt đập mạnh lên mảnh xác phi thuyền. Lực va chạm cực lớn khiến nội tạng họ gần như đảo lộn, phun máu tại chỗ, nằm rạp xuống không còn động đậy.

Trong số đó, có một người vẫn đứng dậy được không chút tổn thương, đối diện với Viên Hiên đang lơ lửng giữa không trung với ánh mắt bình tĩnh nhưng điên loạn.

"Quân đội đến rồi!" Trong rừng rậm, một người đột nhiên hét lên giữa bầu không khí im ắng, như thể nhấn nút 'phát lại', đánh thức tất cả mọi người.

"Chúng ta được cứu rồi, được cứu rồi!" Nhìn thấy huy hiệu quân đội đáng tin cậy, có người bật khóc nức nở.

"Chúng ta đúng là được cứu, nhưng là do Tử Tấn cứu đấy." So với những người tâm lý đã sụp đổ, Bạch Thuật lại bình tĩnh hơn nhiều. Cậu liếc nhìn phi thuyền của quân đội rồi lập tức chuyển ánh mắt về phía cơ giáp mà Diệp Tử Tấn đang điều khiển.

Một đen một trắng. Hai cỗ cơ giáp khổng lồ chói mắt cùng lúc đáp xuống đất.

Mảnh xác phi thuyền cũng được cơ giáp trắng đặt xuống. Khoang điều khiển từ từ mở ra, Diệp Tử Tấn nhảy ra từ bên trong. Tay cậu cầm một khẩu súng thần lực nhắm vào chân mấy người kia mà bắn thẳng.

Đoàng đoàng mấy tiếng, máu bắn tung tóe.

Những kẻ vừa gượng dậy lập tức bị thương ở chân, lại ngã nhào xuống đất.

Trong số đó có một người thực lực rất mạnh, Diệp Tử Tấn mấy lần đều không thể làm hắn bị thương. Hắn cười lạnh một tiếng định giơ tay lên thì bàn tay khổng lồ của Viên Trạch lập tức ập xuống. Sức mạnh cực lớn khiến hắn phun máu, nằm sõng soài dưới đất.

Không chút do dự, Diệp Tử Tấn giơ súng bắn tiếp. Hai cột máu phun trào từ chân đối phương. Hắn nghiến răng không kêu đau lấy một tiếng nhưng ánh mắt nhìn Diệp Tử Tấn lại đầy độc ác và hằn học.

Diệp Tử Tấn lạnh lùng giơ tay, khẩu súng thần lực bằng kim loại tỏa ra ánh sáng lạnh đến rợn người.

"Dừng tay!" Một người mặc quân phục bước nhanh tới.

Editor: Công việc dạo này bận quá nên t hơi khó sắp xếp lịch dịch truyện. Mn thông cảm nha.

Thần Y Tinh Tế - Doãn Nhất Phương

Thần Y Tinh Tế - Doãn Nhất Phương

Tác giả: Doãn Nhất Phương

199 chương | 158 lượt xem

Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!

Đăng Nhập

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!