Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 88
Cập nhật: 2 tháng trước
|
~6 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Thân thể dần trở nên nóng hơn do xuân dược phát tác, mồ hôi đổ bệt dinh dính mái tóc dày dài quá thắt lưng Long Tử Nguyệt xỏa tung tứ tán, bản năng bắt đầu tìm kiếm nguồn không khí mát lạnh từ xung quanh khiến nàng vô thức giãy giụa thân mình.
Vô Phong thấy dược cũng đã phát huy công dụng cũng không gấp gáp, chỉ nhìn thân thể Long Tử Nguyệt ưỡn ẹo chà xát trên giường, khuôn mặt đỏ bừng mê người, khóe miệng còn khẽ r*n r* khơi gợi d*c v*ng nguyên thủy trong người nam nhân ra, y phục bắt đầu xộc xệch hé lộ những đường cong thấp thoáng khiến người ta chỉ muốn phạm tội.
Long Tử Nguyệt cảm giác được thân thể nàng không ngừng biến đổi, tia lý tri còn sót lại cũng sắp đánh mất, cắn mạnh khóe môi chảy máu tươi hy vọng có thể khiến tâm trí khôi phục thanh tỉnh nhưng dường như không có hiệu quả là mấy.
Chợt môi Long Tử Nguyệt bị một đôi môi lành lạnh áp vào ra sức cắn nuốt lấy máu tươi đang chảy của nàng, cắn mạnh vào đôi môi đó thì lại bị Vô Phong đoán được dùng tay bóp chặt khớp hàm của Long Tử Nguyệt khiến miệng của nàng lập tức há ra.
Môi lưỡi của Vô Phong cùng giao nhau với Long Tử Nguyệt tranh thủ khoảnh khắc nàng há miệng ra liền luồn vào trong ra sức càn quấy tàn phá, quét trái quét phải khắp nơi. Vô Phong đang hôn đến hăng say thì lập tức rời khỏi đôi môi đã sưng lên, ửng hồng cùng vệt máu rỉ bên khóe môi của Long Tử Nguyệt.
Vô Phong đưa tay tát mạnh vào mặt Long Tử Nguyệt khiến mặt nàng nghiêng sang một bên, khuôn mặt nhỏ nhắn in hằn năm ngón tay đỏ ửng, trong khoang miệng tràn ra bên ngoài một tia máu nhìn thật quỷ dị, thần trí liền tỉnh táo được một chút, cũng ý thức bản thân nàng ban nãy lại mê đắm nụ hôn của Vô Phong dường nào.
Vô Phong lạnh giọng nói: "Nhìn cho kỹ là ta là ai?", Long Tử Nguyệt ánh mắt lại dần mơ màng mông lung, đại não lại dần dần lâm vào cảm giác thèm khát nam nhân, nhỏ giọng năn nỉ: "Cho ta, ta muốn nữa...".
Vô Phong tất nhiên không đáp ứng chỉ lặp lại câu hỏi ban nãy: "Ta là ai?", Long Tử Nguyệt uốn éo trong bất lực cùng tuyệt vọng không trả lời Vô Phong, thì bị hắn cho thêm một cái bạt tay bên má còn lại: "Đừng để ta nói lần thứ ba.".
Long Tử Nguyệt cố gắng nhìn kỹ khuôn mặt mờ mờ ảo ảo trước mặt lại vô phương nhìn ra là ai, đầu óc cũng mơ hồ bởi hai cái tát trời giáng của Vô Phong, nhỏ giọng nói trong vô thức: "Thô lỗ vậy thì chỉ là Vô Phong!".
Nghe được đáp án mong muốn, tuy nhiên lại kèm theo câu phàn nàn kia khiến lửa giận của Vô Phong cao thêm mấy tầng. Gằn giọng thì thầm vào tai của Long Tử Nguyệt: "Vậy ca ca sẽ cho muội muội rõ thô lỗ là như thế nào!", nói rồi cuối đầu ra sức g*m c*n đôi môi sưng đỏ của nàng.
Một tay trượt dọc theo xương quai xanh của Long Tử Nguyệt, luồn vào trong vạt áo ra sức nhào nắn ngực nàng, bạc môi lành lạnh dời chuyển đến tai Long Tử Nguyệt hết l**m rồi lại dùng răng cắn lúc mạnh lúc nhẹ.
Thần trí của Long Tử Nguyệt lần này hoàn toàn đã bị d*c v*ng xâm chiếm, nhỏ giọng r*n r* theo từng động tác của Vô Phong, hai b** ng*c bị vò nắn đến muốn biến dạng, dưới thân đã tiết ra một mảng mật dịch ướt át kiều diễm. Vô Phong mạnh mẽ đem phần y phục vướng víu trên người Long Tử Nguyệt xé toang để lộ cảnh xuân đầy mê hoặc bày ra trước mắt.
Vô Phong thấy dược cũng đã phát huy công dụng cũng không gấp gáp, chỉ nhìn thân thể Long Tử Nguyệt ưỡn ẹo chà xát trên giường, khuôn mặt đỏ bừng mê người, khóe miệng còn khẽ r*n r* khơi gợi d*c v*ng nguyên thủy trong người nam nhân ra, y phục bắt đầu xộc xệch hé lộ những đường cong thấp thoáng khiến người ta chỉ muốn phạm tội.
Long Tử Nguyệt cảm giác được thân thể nàng không ngừng biến đổi, tia lý tri còn sót lại cũng sắp đánh mất, cắn mạnh khóe môi chảy máu tươi hy vọng có thể khiến tâm trí khôi phục thanh tỉnh nhưng dường như không có hiệu quả là mấy.
Chợt môi Long Tử Nguyệt bị một đôi môi lành lạnh áp vào ra sức cắn nuốt lấy máu tươi đang chảy của nàng, cắn mạnh vào đôi môi đó thì lại bị Vô Phong đoán được dùng tay bóp chặt khớp hàm của Long Tử Nguyệt khiến miệng của nàng lập tức há ra.
Môi lưỡi của Vô Phong cùng giao nhau với Long Tử Nguyệt tranh thủ khoảnh khắc nàng há miệng ra liền luồn vào trong ra sức càn quấy tàn phá, quét trái quét phải khắp nơi. Vô Phong đang hôn đến hăng say thì lập tức rời khỏi đôi môi đã sưng lên, ửng hồng cùng vệt máu rỉ bên khóe môi của Long Tử Nguyệt.
Vô Phong đưa tay tát mạnh vào mặt Long Tử Nguyệt khiến mặt nàng nghiêng sang một bên, khuôn mặt nhỏ nhắn in hằn năm ngón tay đỏ ửng, trong khoang miệng tràn ra bên ngoài một tia máu nhìn thật quỷ dị, thần trí liền tỉnh táo được một chút, cũng ý thức bản thân nàng ban nãy lại mê đắm nụ hôn của Vô Phong dường nào.
Vô Phong lạnh giọng nói: "Nhìn cho kỹ là ta là ai?", Long Tử Nguyệt ánh mắt lại dần mơ màng mông lung, đại não lại dần dần lâm vào cảm giác thèm khát nam nhân, nhỏ giọng năn nỉ: "Cho ta, ta muốn nữa...".
Vô Phong tất nhiên không đáp ứng chỉ lặp lại câu hỏi ban nãy: "Ta là ai?", Long Tử Nguyệt uốn éo trong bất lực cùng tuyệt vọng không trả lời Vô Phong, thì bị hắn cho thêm một cái bạt tay bên má còn lại: "Đừng để ta nói lần thứ ba.".
Long Tử Nguyệt cố gắng nhìn kỹ khuôn mặt mờ mờ ảo ảo trước mặt lại vô phương nhìn ra là ai, đầu óc cũng mơ hồ bởi hai cái tát trời giáng của Vô Phong, nhỏ giọng nói trong vô thức: "Thô lỗ vậy thì chỉ là Vô Phong!".
Nghe được đáp án mong muốn, tuy nhiên lại kèm theo câu phàn nàn kia khiến lửa giận của Vô Phong cao thêm mấy tầng. Gằn giọng thì thầm vào tai của Long Tử Nguyệt: "Vậy ca ca sẽ cho muội muội rõ thô lỗ là như thế nào!", nói rồi cuối đầu ra sức g*m c*n đôi môi sưng đỏ của nàng.
Một tay trượt dọc theo xương quai xanh của Long Tử Nguyệt, luồn vào trong vạt áo ra sức nhào nắn ngực nàng, bạc môi lành lạnh dời chuyển đến tai Long Tử Nguyệt hết l**m rồi lại dùng răng cắn lúc mạnh lúc nhẹ.
Thần trí của Long Tử Nguyệt lần này hoàn toàn đã bị d*c v*ng xâm chiếm, nhỏ giọng r*n r* theo từng động tác của Vô Phong, hai b** ng*c bị vò nắn đến muốn biến dạng, dưới thân đã tiết ra một mảng mật dịch ướt át kiều diễm. Vô Phong mạnh mẽ đem phần y phục vướng víu trên người Long Tử Nguyệt xé toang để lộ cảnh xuân đầy mê hoặc bày ra trước mắt.
Thuần Huyết Huyết Tộc
Tác giả: Loran
302 chương | 943 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Không tìm thấy chương nào phù hợp