Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 240
Cập nhật: 2 tháng trước
|
~5 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Long Tử Nguyệt quay sang hỏi Hạ Tử Lân: "Ngươi có trở về Nguyệt Lan quốc cùng ta không? Ta có linh cảm chắc chắn sẽ gặp Vô Phong ở đó.". Hạ Tử Lân nói: "Vô Phong lấy trộm đồ trên người bản vương, một vật tuy không có giá trị gì nhiều so với lực lượng hùng hậu của Linh Tê quốc nhưng nó đại biểu cho danh nghĩa của bản vương, vẫn nên cầm trở về thôi.".
Vô Phong với bức mật hàm giả danh chính ngôn thuận mà trở thành người nắm giữ quyền lực thay Hạ Tử Lân, hắn biết Long Tử Nguyệt sẽ tìm đến đây nhanh thôi. Trong lòng Vô Phong nhói đau, sự tổn thương muội muội phải hứng chịu toàn bộ đến từ người ca ca mà nàng luôn kính yêu, thù hận đã làm mờ mắt hắn biến hắn trở nên tàn nhẫn hơn bao giờ hết, cũng làm hắn tự tay đánh mất đi thứ tình cảm liêng thiêng giữa hắn và nàng.
Khép hờ đôi mắt có chút mệt mỏi sau khi xử lý xong núi tấu chương trước mặt, Vô Phong đưa tay day nhẹ thái dương rồi chầm chậm đứng dậy. Bên ngoài bỗng nghe thái giám bẩm báo: "Bệ hạ, đã đến giờ dùng ngự thiện, người có muốn dùng bên trong ngự thư phòng không?".
Vuốt lại vạt áo một chút, Vô Phong bước ra mở cửa thư phòng nói: "Một lát quả nhân dùng thiện sau.", mặc kệ thái giám cùng cung nữ đang hành lễ, bước chân hắn đều đặn nhằm hướng lãnh cung mà đi. Vô Phong dừng trước cánh cửa xiêu vẹo, bên trong thấp thoáng có bóng dáng Vưu Dạ Hoa đang ngẩn người ngồi nhìn vào tàn cây.
Nơi đây hoang tàn vắng vẻ nhưng tuyệt không phải địa phận muốn đến thì đến, muốn đi thì đi, xung quanh được ám vệ ngày đêm canh giữ cực kỳ cẩn mật. Kẻ nào không có phận sự mà tiến vào, không cần biết là đến để giải cứu hay giết hại Vưu Dạ Hoa, đều bị ám vệ xử lý sạch sẽ. Nhấc chân bước qua ngạch cửa, Vô Phong một thân bạch y sạch sẽ thong thả lại gần Vưu Dạ Hoa vẫn an tọa đằng kia.
Nghe thấy tiếng bước chân, Vưu Dạ Hoa nhìn về phía cửa thì thấy một nam tử với khuôn mặt mỹ mạo không kém phần thâm trầm. Kinh nghiệm sống nhiều năm tranh đấu, lục đục chốn hậu cung, ngươi không chết thì ta tử trui rèn Vưu Dạ Hoa đôi mắt nhìn người rất khá, bà ta chỉ không nhìn thấu tư duy Hạ Tử Lân và vài kẻ, còn có nam tử trước mặt.
Vưu Dạ Hoa biết kẻ có thể an toàn xâm phạm vào lãnh cung lạnh lẽo này mà không bị ám vệ hạ sát chắc chắn không phải là kẻ tầm thường, bộ dáng nhàn nhã của Vô Phong cũng không giống như đến đến giải cứu hay lấy mạng của mình. Tuy Vưu Dạ Hoa đã hơn 30 tuổi nhưng vì ở trong cung với cương vị cao nhất lại có Hạ Bạch Thiền coi trọng, mọi cống phẩm trân quý dưỡng nhan hằng tháng đều đều đặn dâng đến tẩm cung bà, nên dung mạo của bà nhìn không khác một tiểu cô nương chỉ vừa mới 20 cái xuân xanh hơn.
Vô Phong với bức mật hàm giả danh chính ngôn thuận mà trở thành người nắm giữ quyền lực thay Hạ Tử Lân, hắn biết Long Tử Nguyệt sẽ tìm đến đây nhanh thôi. Trong lòng Vô Phong nhói đau, sự tổn thương muội muội phải hứng chịu toàn bộ đến từ người ca ca mà nàng luôn kính yêu, thù hận đã làm mờ mắt hắn biến hắn trở nên tàn nhẫn hơn bao giờ hết, cũng làm hắn tự tay đánh mất đi thứ tình cảm liêng thiêng giữa hắn và nàng.
Khép hờ đôi mắt có chút mệt mỏi sau khi xử lý xong núi tấu chương trước mặt, Vô Phong đưa tay day nhẹ thái dương rồi chầm chậm đứng dậy. Bên ngoài bỗng nghe thái giám bẩm báo: "Bệ hạ, đã đến giờ dùng ngự thiện, người có muốn dùng bên trong ngự thư phòng không?".
Vuốt lại vạt áo một chút, Vô Phong bước ra mở cửa thư phòng nói: "Một lát quả nhân dùng thiện sau.", mặc kệ thái giám cùng cung nữ đang hành lễ, bước chân hắn đều đặn nhằm hướng lãnh cung mà đi. Vô Phong dừng trước cánh cửa xiêu vẹo, bên trong thấp thoáng có bóng dáng Vưu Dạ Hoa đang ngẩn người ngồi nhìn vào tàn cây.
Nơi đây hoang tàn vắng vẻ nhưng tuyệt không phải địa phận muốn đến thì đến, muốn đi thì đi, xung quanh được ám vệ ngày đêm canh giữ cực kỳ cẩn mật. Kẻ nào không có phận sự mà tiến vào, không cần biết là đến để giải cứu hay giết hại Vưu Dạ Hoa, đều bị ám vệ xử lý sạch sẽ. Nhấc chân bước qua ngạch cửa, Vô Phong một thân bạch y sạch sẽ thong thả lại gần Vưu Dạ Hoa vẫn an tọa đằng kia.
Nghe thấy tiếng bước chân, Vưu Dạ Hoa nhìn về phía cửa thì thấy một nam tử với khuôn mặt mỹ mạo không kém phần thâm trầm. Kinh nghiệm sống nhiều năm tranh đấu, lục đục chốn hậu cung, ngươi không chết thì ta tử trui rèn Vưu Dạ Hoa đôi mắt nhìn người rất khá, bà ta chỉ không nhìn thấu tư duy Hạ Tử Lân và vài kẻ, còn có nam tử trước mặt.
Vưu Dạ Hoa biết kẻ có thể an toàn xâm phạm vào lãnh cung lạnh lẽo này mà không bị ám vệ hạ sát chắc chắn không phải là kẻ tầm thường, bộ dáng nhàn nhã của Vô Phong cũng không giống như đến đến giải cứu hay lấy mạng của mình. Tuy Vưu Dạ Hoa đã hơn 30 tuổi nhưng vì ở trong cung với cương vị cao nhất lại có Hạ Bạch Thiền coi trọng, mọi cống phẩm trân quý dưỡng nhan hằng tháng đều đều đặn dâng đến tẩm cung bà, nên dung mạo của bà nhìn không khác một tiểu cô nương chỉ vừa mới 20 cái xuân xanh hơn.
Thuần Huyết Huyết Tộc
Tác giả: Loran
302 chương | 856 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Không tìm thấy chương nào phù hợp