Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 27
Cập nhật: 2 tháng trước
|
~8 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Long Tử Nguyệt cũng không ý kiến gì chỉ đưa ra thêm một ít bạc vụn đưa lão nói ngắn gọn: "Số tiền chắc đủ để lão làm rồi rồi chứ?", thấy công tử này ra tay thật hào phóng phải biết rằng một lượng bạc đã đủ lão sống trong một tháng hơn, đằng này đưa liền cho lão hơn hai mươi lượng chỉ để làm kim may vá, tuy có yêu cầu cao về kích thước kim nhỏ hơn bình thường nhưng cũng không làm khó được lão lắm. Cũng không phải là người tham tiền, lão căn bản thấy vị công tử đã đưa thừa mình một số lớn bạc, hơi đau lòng nhưng cũng lấy ra mười lượng bạc dư trả lại cho nàng rồi nói: "Công tử đưa thừa bạc cho lão rồi, làm cái này không tốn nhiều bạc như vậy vả lại cái bàn kia cũng mục rồi, đụng nhẹ cũng hư. Mười hai lượng này đủ tiền công cùng tiền đền cái bàn đó, số này lão gửi trả lại công tử."
Long Tử Nguyệt nhìn cũng không nhìn xoay ngời hướng ra cửa vừa đi vừa nói: "Coi như ta tặng lão làm tiền thưởng đi, mười ngày sau ta ghé lấy hàng. Đa tạ!" dứt lời liền leo lên lưng Tiểu Ngân ánh mắt ra ý rồi giục ngựa chạy đi bỏ lại lão thợ rèn còn đang ngờ nghệch nhìn theo bóng dáng nàng. Long Tử Nguyệt vội vàng đuổi theo mùi hương của Sở Phượng Tiên để lại thông qua khứu giác nhạy bén của nàng, đến trước một tòa biệt viện thì Tiểu Ngân bỗng dừng bước.
Mùi hương đến đây liền khuất sau cánh cửa, chắc hẳn Sở Phượng Tiên đã vào trong biệt viện này, nhớ kỹ biệt viện Long Tử Nguyệt quay lại trà lâu ban nãy hy vọng Phượng Du cùng Bạch Mạc chưa rời đi. Long Tử Nguyệt cũng không cưỡi ngựa trong thành nữa, vừa lộ liễu lại dễ xảy ra sự cố không đáng có đành đưa Tiểu Ngân chưa một trạm dịch chuyên giữ ngựa gần nơi nàng đang dừng chân, giao ngựa cho mã phu tiện tay lấy ra một tờ ngân phiếu trị giá một ngàn lượng đưa cho hắn, cẩn thận căn dặn chiếu cố tốt Tiểu Ngân.
Tiểu Ngân bị Long Tử Nguyệt vứt bỏ lại ở cái nơi quỷ quái này liền nổi cơn tam bành lên, tung bốn vó kháng nghị nhưng đều bị nàng ngó lơ, vô cùng uất ức nhìn bóng lưng nàng rồi hậm hực tự mình bước vào trong chuồng riêng biệt kia trước ánh mắt khiếp sợ của mã phu. Vừa nãy còn lồng lộn hung dữ bây giờ thì như bày ra bộ dáng nàng dâu nhỏ bị ức h**p mà không thể phản kháng tự mình lủi lủi bước vào chuồng, ánh mắt còn mang theo vẻ trách cứ chủ nhân vứt bỏ mình, thật là một con bạch mã có linh tính...
Long Tử Nguyệt vừa đi vừa ngắm nhìn hàng quán hai bên đường một lúc cũng đến được cái trà lâu ban nãy, may mắn là đôi nam nữ Bạch Mạc cùng Phượng Du vừa bước ra vừa nói chuyện với nhau nên không nhìn thấy nàng. Long Tử Nguyệt lặng lẽ nhảy một cái lên nóc nhà gần đó lén theo dõi bọn họ, cái người ban nãy đang đứng cạnh nàng vừa chớp mắt một cái liền không thấy cái công tử tao nhã như họa bên cạnh biến đi đâu, cứ tưởng bản thân bị hoa mắt lấy tay dụi mắt liên tục vài lần, miệng lẩm bẩm "Thật sự là hoa mắt rồi..."
Đi theo đôi nam nữ kia một đoạn thì thấy xe ngựa dừng lại trước căn nhà đơn sơ nho nhỏ kia, Bạch Mạc bước xuống xe ngựa đưa tay đỡ Phượng Du đầy tính nhân sĩ, Phượng Du vẫy tay tạm biệt với Bạch Mạc xong liền xoay người đi vào nhà. Long Tử Nguyệt nữa quỳ nữa ngồi trên cành cây đại thụ rậm rạp gần đó thấy hết những gì hai người kia nói, mắt nhìn theo xe ngựa của Bạch Mạc rời đi khuất, âm thanh bánh xe cùng vó ngựa lộc cộc cũng không còn, nàng nhảy nhẹ vài cái vượt qua bức tường bao quanh vào khoảnh sân nhỏ trong căn nhà kia. Long Tử Nguyệt thảnh thơi ngắm nghía cảnh sắc trong sân một cái rồi thong thả bước lại gần gian nhà duy nhất trước mặt nàng, đẩy nhẹ cửa. Phượng Du nghe thấy tiếng động lạ vội vàng từ gian nhà sau chạy lên thì nhìn thấy Long Tử Nguyệt đang tự ý đẩy cửa bước vào như nơi đây chính là nhà của hắn.
Phượng Du vẻ mặt tỏ ra khó chịu khi bị ngoại nhân xâm phạm riêng tư, gắt giọng nói: "Long công tử thỉnh tự trọng, khuê phòng của nữ tử há để ngươi tự tiện xâm nhập vào như vậy?". Long Tử Nguyệt cũng không quản Phượng Du đang chất vấn nàng, nhàn nhã ngồi xuống chiếc ghế chủ vị kia, hành động vô cùng phóng khoáng tự nhiên, nghiễm nhiên xem nơi đây thành gian nhà của nàng. Phượng Du trừng mắt nhìn chằm chằm cái người vô sĩ đang ngồi trên ghế mà nghiến răng trèo trẹo, chuẩn bị nói gì đó thì bị Long Tử Nguyệt cướp lời: "Ta nghe nói ngươi đang tìm trái tim của một con bạch mã trong rừng Tử Vong, không biết Phượng cô nương có thể giải thích cho bản công tử một chút về việc làm sao ngươi để có thể có nhiều tiền đến vậy, thuê được từng đó sát thủ chỉ để moi tim một con ngựa?"
Long Tử Nguyệt nhìn cũng không nhìn xoay ngời hướng ra cửa vừa đi vừa nói: "Coi như ta tặng lão làm tiền thưởng đi, mười ngày sau ta ghé lấy hàng. Đa tạ!" dứt lời liền leo lên lưng Tiểu Ngân ánh mắt ra ý rồi giục ngựa chạy đi bỏ lại lão thợ rèn còn đang ngờ nghệch nhìn theo bóng dáng nàng. Long Tử Nguyệt vội vàng đuổi theo mùi hương của Sở Phượng Tiên để lại thông qua khứu giác nhạy bén của nàng, đến trước một tòa biệt viện thì Tiểu Ngân bỗng dừng bước.
Mùi hương đến đây liền khuất sau cánh cửa, chắc hẳn Sở Phượng Tiên đã vào trong biệt viện này, nhớ kỹ biệt viện Long Tử Nguyệt quay lại trà lâu ban nãy hy vọng Phượng Du cùng Bạch Mạc chưa rời đi. Long Tử Nguyệt cũng không cưỡi ngựa trong thành nữa, vừa lộ liễu lại dễ xảy ra sự cố không đáng có đành đưa Tiểu Ngân chưa một trạm dịch chuyên giữ ngựa gần nơi nàng đang dừng chân, giao ngựa cho mã phu tiện tay lấy ra một tờ ngân phiếu trị giá một ngàn lượng đưa cho hắn, cẩn thận căn dặn chiếu cố tốt Tiểu Ngân.
Tiểu Ngân bị Long Tử Nguyệt vứt bỏ lại ở cái nơi quỷ quái này liền nổi cơn tam bành lên, tung bốn vó kháng nghị nhưng đều bị nàng ngó lơ, vô cùng uất ức nhìn bóng lưng nàng rồi hậm hực tự mình bước vào trong chuồng riêng biệt kia trước ánh mắt khiếp sợ của mã phu. Vừa nãy còn lồng lộn hung dữ bây giờ thì như bày ra bộ dáng nàng dâu nhỏ bị ức h**p mà không thể phản kháng tự mình lủi lủi bước vào chuồng, ánh mắt còn mang theo vẻ trách cứ chủ nhân vứt bỏ mình, thật là một con bạch mã có linh tính...
Long Tử Nguyệt vừa đi vừa ngắm nhìn hàng quán hai bên đường một lúc cũng đến được cái trà lâu ban nãy, may mắn là đôi nam nữ Bạch Mạc cùng Phượng Du vừa bước ra vừa nói chuyện với nhau nên không nhìn thấy nàng. Long Tử Nguyệt lặng lẽ nhảy một cái lên nóc nhà gần đó lén theo dõi bọn họ, cái người ban nãy đang đứng cạnh nàng vừa chớp mắt một cái liền không thấy cái công tử tao nhã như họa bên cạnh biến đi đâu, cứ tưởng bản thân bị hoa mắt lấy tay dụi mắt liên tục vài lần, miệng lẩm bẩm "Thật sự là hoa mắt rồi..."
Đi theo đôi nam nữ kia một đoạn thì thấy xe ngựa dừng lại trước căn nhà đơn sơ nho nhỏ kia, Bạch Mạc bước xuống xe ngựa đưa tay đỡ Phượng Du đầy tính nhân sĩ, Phượng Du vẫy tay tạm biệt với Bạch Mạc xong liền xoay người đi vào nhà. Long Tử Nguyệt nữa quỳ nữa ngồi trên cành cây đại thụ rậm rạp gần đó thấy hết những gì hai người kia nói, mắt nhìn theo xe ngựa của Bạch Mạc rời đi khuất, âm thanh bánh xe cùng vó ngựa lộc cộc cũng không còn, nàng nhảy nhẹ vài cái vượt qua bức tường bao quanh vào khoảnh sân nhỏ trong căn nhà kia. Long Tử Nguyệt thảnh thơi ngắm nghía cảnh sắc trong sân một cái rồi thong thả bước lại gần gian nhà duy nhất trước mặt nàng, đẩy nhẹ cửa. Phượng Du nghe thấy tiếng động lạ vội vàng từ gian nhà sau chạy lên thì nhìn thấy Long Tử Nguyệt đang tự ý đẩy cửa bước vào như nơi đây chính là nhà của hắn.
Phượng Du vẻ mặt tỏ ra khó chịu khi bị ngoại nhân xâm phạm riêng tư, gắt giọng nói: "Long công tử thỉnh tự trọng, khuê phòng của nữ tử há để ngươi tự tiện xâm nhập vào như vậy?". Long Tử Nguyệt cũng không quản Phượng Du đang chất vấn nàng, nhàn nhã ngồi xuống chiếc ghế chủ vị kia, hành động vô cùng phóng khoáng tự nhiên, nghiễm nhiên xem nơi đây thành gian nhà của nàng. Phượng Du trừng mắt nhìn chằm chằm cái người vô sĩ đang ngồi trên ghế mà nghiến răng trèo trẹo, chuẩn bị nói gì đó thì bị Long Tử Nguyệt cướp lời: "Ta nghe nói ngươi đang tìm trái tim của một con bạch mã trong rừng Tử Vong, không biết Phượng cô nương có thể giải thích cho bản công tử một chút về việc làm sao ngươi để có thể có nhiều tiền đến vậy, thuê được từng đó sát thủ chỉ để moi tim một con ngựa?"
Thuần Huyết Huyết Tộc
Tác giả: Loran
302 chương | 706 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Không tìm thấy chương nào phù hợp