Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 69
Cập nhật: 2 tháng trước
|
~6 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Long Ám thấy Vương An Duy không đoái hoài gì tới cậu, cái mặt nhỏ nhắn méo xệch, lông mày hơi chau lại, buồn bã, tỏ vẻ bị bỏ rơi nhưng cũng không có lên tiếng nhắc lại, gục cái đầu nhỏ nghiên cứu mặt đất đếm xem có mấy hạt bụi.
Vương An Duy thấy Long Ám bày ra bộ dạng như vậy liền phỉ nhổ cùng nghiến răng trèo trẹo, lúc tên dã chủng này đến gặp mặt hắn ở sương phòng sao không thấy nó bày ra cái bộ dạng này? Đóng kịch cũng khá giỏi đấy! Toàn bộ người ở đây đều cho rằng Vương An Duy bạc đãi nhi tử thân sinh của mình mà "Khốn kiếp thật" lầm bầm mắng thầm trong lòng.
Vương Chiêu Lâm thấy vẻ mặt hờn tủi của Long Ám cùng vẻ mặt tức giận cùng khinh thường của Vương An Duy vô tình để lộ ra trong chớp mắt liền biết Vương An Duy cũng không ưa gì Long Ám, tuy là con thân sinh nhưng có lẽ do chưa bao giờ gặp mặt nên không có cảm giác thân cận cùng yêu quý nên có.
Việc công bố thân phận Long Ám cũng sợ Long Ám cũng chỉ là một công cụ giúp cho Vương An Duy có thể danh chính ngôn thuận chiếm được tài lực cũng không ngoa. Việc Vương Hoài An là con riêng trước khi Vương An Duy vào phủ ở rể rất ít người biết nhưng không có bức tường nào mà kín không có gió lọt ra ngoài.
Cả đời Vương Chiêu Lâm bày mưu tính kế nhìn người cũng ít khi nhầm lẫn, nên ông không hề nhìn sai dã tâm của Vương An Duy cùng nội tôn nữ ông vẫn luôn cưng chiều, từng đứa đều muốn mong ông mau đi chầu Diêm Vương sớm hòng tranh gia sản.
Hiện tại nhìn tháy Long Ám có ánh mắt sáng sủa linh động, là một hài tử đáng yêu, không màng đến danh lợi tuy nhiên ông chợt nhận ra bộ y phục hôm nay Long Ám bận tuy chất vải không phải thượng hạng nhưng tuyệt không phải loại rẻ tiền, trong lòng một trận thắc mắc bèn nói: "Tất cả lui ra đi, riêng cái hài tử này ở lại đây. Dọn ngọ thiện đi ta muốn dùng, các ngươi hôm nay nháo cũng đã nháo rồi, ta mệt trong người cũng đừng làm phiền ta nữa."
Vương An Duy cùng Vương Tú Linh trong lòng bất mãn nhưng cũng không có tỏ thái độ gì, thi lễ Vương Chiêu Lâm rồi lui ra để cho nha hoàn cùng nô tài dọn dẹp một chút, liền bày biện thức ăn lên thẳng trong thư phòng Vương Chiêu Lâm, đợi đám nha hoàn dọn ngọ thiện xong liền phất tay lệnh cho tất cả cùng lui ra khỏi phòng.
Long Ám vẫn quy củ đứng một bên không có hành động gì tựa như cậu không hề đói trước một bàn đầy thức ăn ngon như vậy, trong lòng Vương Chiêu Lâm khẽ tấm tắc khen trong lòng định lực Long Ám tốt, cũng không có giống một dã hài tử mà lại mang theo một chút gì đó của một hài tử có ăn có học, được dạy dỗ rất khá.
Cũng là do Vương Chiêu Lâm ảo tưởng rồi, thật ra Long Ám không ăn được thức ăn của con người nên cậu có đói mấy, thức ăn dù có tinh xảo hoa mỹ thơm ngon đến mấy đi nữa như thức ăn trong cung thì cậu cũng không hề có chút xíu nào hấp dẫn cậu cả a...
Đối với Long Ám thức ăn của con người đều là phù vân, máu tươi mới là thiết thực. Khẽ liếc ánh mắt nhìn lên bàn thức ăn xong liền cụp mắt nhìn mặt đất tiếp, cái ánh mắt liếc nhẹ đó đều không thoát khỏi tầm quan sát của Vương Chiêu Lâm từ ban nãy vẫn luôn hướng đến Long Ám.
Vương An Duy thấy Long Ám bày ra bộ dạng như vậy liền phỉ nhổ cùng nghiến răng trèo trẹo, lúc tên dã chủng này đến gặp mặt hắn ở sương phòng sao không thấy nó bày ra cái bộ dạng này? Đóng kịch cũng khá giỏi đấy! Toàn bộ người ở đây đều cho rằng Vương An Duy bạc đãi nhi tử thân sinh của mình mà "Khốn kiếp thật" lầm bầm mắng thầm trong lòng.
Vương Chiêu Lâm thấy vẻ mặt hờn tủi của Long Ám cùng vẻ mặt tức giận cùng khinh thường của Vương An Duy vô tình để lộ ra trong chớp mắt liền biết Vương An Duy cũng không ưa gì Long Ám, tuy là con thân sinh nhưng có lẽ do chưa bao giờ gặp mặt nên không có cảm giác thân cận cùng yêu quý nên có.
Việc công bố thân phận Long Ám cũng sợ Long Ám cũng chỉ là một công cụ giúp cho Vương An Duy có thể danh chính ngôn thuận chiếm được tài lực cũng không ngoa. Việc Vương Hoài An là con riêng trước khi Vương An Duy vào phủ ở rể rất ít người biết nhưng không có bức tường nào mà kín không có gió lọt ra ngoài.
Cả đời Vương Chiêu Lâm bày mưu tính kế nhìn người cũng ít khi nhầm lẫn, nên ông không hề nhìn sai dã tâm của Vương An Duy cùng nội tôn nữ ông vẫn luôn cưng chiều, từng đứa đều muốn mong ông mau đi chầu Diêm Vương sớm hòng tranh gia sản.
Hiện tại nhìn tháy Long Ám có ánh mắt sáng sủa linh động, là một hài tử đáng yêu, không màng đến danh lợi tuy nhiên ông chợt nhận ra bộ y phục hôm nay Long Ám bận tuy chất vải không phải thượng hạng nhưng tuyệt không phải loại rẻ tiền, trong lòng một trận thắc mắc bèn nói: "Tất cả lui ra đi, riêng cái hài tử này ở lại đây. Dọn ngọ thiện đi ta muốn dùng, các ngươi hôm nay nháo cũng đã nháo rồi, ta mệt trong người cũng đừng làm phiền ta nữa."
Vương An Duy cùng Vương Tú Linh trong lòng bất mãn nhưng cũng không có tỏ thái độ gì, thi lễ Vương Chiêu Lâm rồi lui ra để cho nha hoàn cùng nô tài dọn dẹp một chút, liền bày biện thức ăn lên thẳng trong thư phòng Vương Chiêu Lâm, đợi đám nha hoàn dọn ngọ thiện xong liền phất tay lệnh cho tất cả cùng lui ra khỏi phòng.
Long Ám vẫn quy củ đứng một bên không có hành động gì tựa như cậu không hề đói trước một bàn đầy thức ăn ngon như vậy, trong lòng Vương Chiêu Lâm khẽ tấm tắc khen trong lòng định lực Long Ám tốt, cũng không có giống một dã hài tử mà lại mang theo một chút gì đó của một hài tử có ăn có học, được dạy dỗ rất khá.
Cũng là do Vương Chiêu Lâm ảo tưởng rồi, thật ra Long Ám không ăn được thức ăn của con người nên cậu có đói mấy, thức ăn dù có tinh xảo hoa mỹ thơm ngon đến mấy đi nữa như thức ăn trong cung thì cậu cũng không hề có chút xíu nào hấp dẫn cậu cả a...
Đối với Long Ám thức ăn của con người đều là phù vân, máu tươi mới là thiết thực. Khẽ liếc ánh mắt nhìn lên bàn thức ăn xong liền cụp mắt nhìn mặt đất tiếp, cái ánh mắt liếc nhẹ đó đều không thoát khỏi tầm quan sát của Vương Chiêu Lâm từ ban nãy vẫn luôn hướng đến Long Ám.
Thuần Huyết Huyết Tộc
Tác giả: Loran
302 chương | 794 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Không tìm thấy chương nào phù hợp