Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 47
Cập nhật: 2 tháng trước
|
~7 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cơ thể suy yếu lảo đảo vịn vào mặt bàn gần đó, Long Tử Nguyệt hai chân đứng không vững ngã ngồi trên ghế trước bàn trang điểm, ban nãy chưa kịp hồi phục từ cơn đau đáp ập vào giữa mi tâm của nàng đã phải vận sức thoát khỏi truy đuổi của Bạch Mạc rồi phải nhanh chóng đánh ngất hắn tiến nhập vào mật đạo.
Giả vờ cường hãn áp chế Sở Phượng Tiên xong cũng rút sạch khí lực của Long Tử Nguyệt, vô tình nhìn lướt qua hình ảnh phản chiếu trên gương đồng khiến nàng kinh ngạc ngây ngẩn cả người.
Giữa mi tâm Long Tử Nguyệt không biết từ bao giờ thì xuất hiện một đóa hoa bỉ ngạn đỏ chói màu máu đầy yêu diễm, khẽ vén nhẹ mái tóc nửa che nửa hở trên trán ra quan sát, đóa hoa còn ẩn ẩn như có sinh mệnh của chính mình.
Vươn tay chạm nhẹ vào đóa hoa thử cảm nhận thì đột nhiên đóa hoa lại mờ dần rồi biến mất hẳn không sờ được cũng không thấy được, Long Tử Nguyệt bực bội chửi thề một câu trong bụng, ngồi đó tập trung nghĩ ngơi hy vọng hồi lại phần nào sức lực trước khi Bạch Mạc tỉnh dậy xông vào được bên trong mật đạo này.
Hồi phục cũng kha kha sức lực vừa định đứng lên quay trở ra thì Long Tử Nguyệt bỗng nghe tiếng mở cửa mật đạo "không thể nào xui hơn nữa được sao" khó chịu mấp máy môi nhưng không phát ra tiếng.
Lúc nhìn lại hình ảnh trong gương thì thấy đóa hoa bỉ ngạn lại xuất hiện trên mi tâm Long Tử Nguyệt rồi, đưa tay ra sờ thì cũng không có biến mất như ban nãy. Long Tử Nguyệt cũng lười quan tâm xem làm sao để biến mất vì nàng có vấn đề quan trọng hơn để ứng phó, kẻ tiến vào sẽ là ai đây?
Lắng nghe tiếng bước chân mỗi lúc càng lúc càng gần kia, Long Tử Nguyệt sửa sang lại tướng ngồi có phần thô bỉ đôi chút thành tao nhã, ung dung ngồi đợi. Lúc Bạch Mạc tiến vào liền nhìn thấy thi thể Sở Phượng Tiên đang trợn to đôi mắt mang theo sự kinh hoảng tột cùng lập tức cảnh giác quan sát mật thất một vòng, phát hiện có một bóng người đang nhàn nhã ngồi dựa hơn nữa người vào ghế tựa đằng kia.
Bạch Mạc nhìn rõ kẻ kia là Long công tử thư nhược đã từng gặp nhau trong trà lâu lúc trước, lại có điểm không xác định có đúng là người đó hay không, vì khí tức hiện tại còn mang theo nhàn nhạt sát khí cùng sự lạnh lẽo khác hẳn cái vẻ ngoài ôn nhu yếu ớt nọ rất nhiều, mang theo khuôn mặt yêu nghiệt, hại nước hại dân trở nên vô cùng yêu mị cùng khát máu.
Bạch Mạc khẽ nhíu mày cất giọng lạnh lùng chất vấn: "Ngươi là ai?", Long Tử Nguyệt lơ đãng liếc mắt nhìn Bạch Mạc trước mặt, nhàn nhạt đáp: "Bạch công tử thật là mau quên, chúng ta chỉ vừa không gặp mặt từ lúc ở trà lâu đến nay cũng chỉ có vài ngày nữa tháng. Chẳng lẽ quý nhân đều mắc chứng bệnh già trước tuổi, trí nhớ giảm sút sao?".
Bạch Mạc cũng không có để bụng câu nói mỉa mai châm chọc của Long Tử Nguyệt vào bụng chỉ mở miệng tiếp lời: "Vậy Long công tử có thể cho tại hạ biết vì lý do gì mà ngươi lại giết Sở Phượng Tiên hay không?"
Long Tử Nguyệt thật ra cũng không muốn ở đây dây dưa cùng với Bạch Mạc, cũng muốn nhanh chóng thôi miên hắn rồi chuồn trước đi nhưng mà mỗi khi nàng sử dụng thuật thôi miên thì cơ thể của Huyết tộc cũng gặp phải một chút rắc rối nhỏ đó là nhiều lúc sẽ đột nhiên mất một trong các giác quan.
Lần đầu nàng thôi miên Phượng Du thì bị mất xúc giác, thôi miên Trương địa chủ thì mất vị giác lúc hút máu tiểu hài tử kia vị giác của nàng không nhận ra được mùi máu tươi, còn lúc thôi miên Bạch Mạc thì buổi tối hôm đó nàng mất đi thính giác, đối với Huyết tộc mất đi một trong các giác quan là rất khó phát hiện ra được nguy hiểm đang kề cận mình, không phải vạn bất đắc dĩ Long Tử Nguyệt cũng không muốn liều mạng như vậy làm gì.
Giả vờ cường hãn áp chế Sở Phượng Tiên xong cũng rút sạch khí lực của Long Tử Nguyệt, vô tình nhìn lướt qua hình ảnh phản chiếu trên gương đồng khiến nàng kinh ngạc ngây ngẩn cả người.
Giữa mi tâm Long Tử Nguyệt không biết từ bao giờ thì xuất hiện một đóa hoa bỉ ngạn đỏ chói màu máu đầy yêu diễm, khẽ vén nhẹ mái tóc nửa che nửa hở trên trán ra quan sát, đóa hoa còn ẩn ẩn như có sinh mệnh của chính mình.
Vươn tay chạm nhẹ vào đóa hoa thử cảm nhận thì đột nhiên đóa hoa lại mờ dần rồi biến mất hẳn không sờ được cũng không thấy được, Long Tử Nguyệt bực bội chửi thề một câu trong bụng, ngồi đó tập trung nghĩ ngơi hy vọng hồi lại phần nào sức lực trước khi Bạch Mạc tỉnh dậy xông vào được bên trong mật đạo này.
Hồi phục cũng kha kha sức lực vừa định đứng lên quay trở ra thì Long Tử Nguyệt bỗng nghe tiếng mở cửa mật đạo "không thể nào xui hơn nữa được sao" khó chịu mấp máy môi nhưng không phát ra tiếng.
Lúc nhìn lại hình ảnh trong gương thì thấy đóa hoa bỉ ngạn lại xuất hiện trên mi tâm Long Tử Nguyệt rồi, đưa tay ra sờ thì cũng không có biến mất như ban nãy. Long Tử Nguyệt cũng lười quan tâm xem làm sao để biến mất vì nàng có vấn đề quan trọng hơn để ứng phó, kẻ tiến vào sẽ là ai đây?
Lắng nghe tiếng bước chân mỗi lúc càng lúc càng gần kia, Long Tử Nguyệt sửa sang lại tướng ngồi có phần thô bỉ đôi chút thành tao nhã, ung dung ngồi đợi. Lúc Bạch Mạc tiến vào liền nhìn thấy thi thể Sở Phượng Tiên đang trợn to đôi mắt mang theo sự kinh hoảng tột cùng lập tức cảnh giác quan sát mật thất một vòng, phát hiện có một bóng người đang nhàn nhã ngồi dựa hơn nữa người vào ghế tựa đằng kia.
Bạch Mạc nhìn rõ kẻ kia là Long công tử thư nhược đã từng gặp nhau trong trà lâu lúc trước, lại có điểm không xác định có đúng là người đó hay không, vì khí tức hiện tại còn mang theo nhàn nhạt sát khí cùng sự lạnh lẽo khác hẳn cái vẻ ngoài ôn nhu yếu ớt nọ rất nhiều, mang theo khuôn mặt yêu nghiệt, hại nước hại dân trở nên vô cùng yêu mị cùng khát máu.
Bạch Mạc khẽ nhíu mày cất giọng lạnh lùng chất vấn: "Ngươi là ai?", Long Tử Nguyệt lơ đãng liếc mắt nhìn Bạch Mạc trước mặt, nhàn nhạt đáp: "Bạch công tử thật là mau quên, chúng ta chỉ vừa không gặp mặt từ lúc ở trà lâu đến nay cũng chỉ có vài ngày nữa tháng. Chẳng lẽ quý nhân đều mắc chứng bệnh già trước tuổi, trí nhớ giảm sút sao?".
Bạch Mạc cũng không có để bụng câu nói mỉa mai châm chọc của Long Tử Nguyệt vào bụng chỉ mở miệng tiếp lời: "Vậy Long công tử có thể cho tại hạ biết vì lý do gì mà ngươi lại giết Sở Phượng Tiên hay không?"
Long Tử Nguyệt thật ra cũng không muốn ở đây dây dưa cùng với Bạch Mạc, cũng muốn nhanh chóng thôi miên hắn rồi chuồn trước đi nhưng mà mỗi khi nàng sử dụng thuật thôi miên thì cơ thể của Huyết tộc cũng gặp phải một chút rắc rối nhỏ đó là nhiều lúc sẽ đột nhiên mất một trong các giác quan.
Lần đầu nàng thôi miên Phượng Du thì bị mất xúc giác, thôi miên Trương địa chủ thì mất vị giác lúc hút máu tiểu hài tử kia vị giác của nàng không nhận ra được mùi máu tươi, còn lúc thôi miên Bạch Mạc thì buổi tối hôm đó nàng mất đi thính giác, đối với Huyết tộc mất đi một trong các giác quan là rất khó phát hiện ra được nguy hiểm đang kề cận mình, không phải vạn bất đắc dĩ Long Tử Nguyệt cũng không muốn liều mạng như vậy làm gì.
Thuần Huyết Huyết Tộc
Tác giả: Loran
302 chương | 879 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Không tìm thấy chương nào phù hợp