Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 106
Cập nhật: 2 tháng trước
|
~7 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Giao chiến một lúc trên người Long Tử Nguyệt cũng đã trúng vài vết thương, bởi móng vuốt sắc nhọn của con sói cắt vào cánh tay, cắt vào đùi, trên người cũng bị vô số vết thương do chiếc đuôi to lớn của nó quật vào.
Từ lúc Long Tử Nguyệt xuyên không, lần đầu tiên nàng giao chiến khiến toàn thân bị thương nặng bởi Vô Phong, hiện tại đây là lần thứ hai, một con sói lại có thể làm nàng trở nên chật vật như vậy.
May sao con sói cũng không khá hơn Long Tử Nguyệt, trên lưng lủng lỗ chỗ do ma trảo của nàng c*m v** sâu hoắm, máu chảy ra nhiễm đỏ cả một mảng lông màu xám rậm rạp của nó, cùng vô số vết rách trên tứ chi.
Long Tử Nguyệt ánh mắt sắc lạnh đưa tay quệt vệt máu của con sói vừa bắn vào khóe miệng nàng, hơi thở cả hai cũng có chút hỗn loạn rồi, đầu óc Long Tử Nguyệt đang điên cuồng khát máu sau một hồi chiến đấu kịch liệt, động tác cũng trở nên cuồng bạo hơn, liều mạng hơn.
Long Ám nhìn ra được tinh lực Long Tử Nguyệt đang cạn dần, cơn đói đã vượt khỏi tầm kiểm soát khiến tỷ ấy mất khống chế bản thân, tấn công con sói gần như theo bản năng hoang dại nhất của Huyết tộc.
Bước chân Long Tử Nguyệt có chút loạng choạng, lắc mình nhảy tránh hỏi cú táp đoạt mệnh của con sói, hé ra khuôn miệng lộ hai chiếc răng nanh đã mọc dài của nàng, nhằm vào mạch máu dưới cổ của con sói mà cắn.
Hai tay Long Tử Nguyệt vươn ra tóm chặt lấy khóe miệng của con sói, nàng đang tính cắn phập răng nanh vào người nó thì bị chân của con sói tát vào thân thể nàng một cú. Cái tát khiến Long Tử Nguyệt bị đánh bật văng vào đám cây cối đã không nhìn ra hình thù dưới đất.
Lồm cồm cố gắng bò dậy ánh mắt Long Tử Nguyệt bỗng mất tiêu cự, mờ dần rồi tối đen hoàn toàn, thân thể mềm nhũn nặng nề ngã xuống. Long Ám thấy Long Tử Nguyệt ngất xỉu cũng bất chấp nguy hiểm lao vào đưa đôi tay nhỏ nhắn ôm tỷ tỷ dùng sức khiên tỷ ấy lên vai.
Đôi chân Long Ám chuẩn bị vọt đi đưa tỷ ấy trốn khỏi nanh vuốt của con sói thì bỗng thấy một cỗ tanh tưởi đánh ập từ phía trên đỉnh đầu cậu. Vừa định nhanh chóng tránh thoát khỏi cái miệng to tướng của con sói, thì thấy nó chỉ tiến lại gần le lưỡi thở, nhìn cả hai người vô cùng thân thiết.
Long Ám cảm giác dường như trận kịch chiến ban nãy không hề diễn ra vậy nhưng cậu cũng không vì vậy mà giảm đi cảnh giác trong lòng, bước chân chầm chậm dần lùi về đằng sau rồi đột nhiên xoay người vận sức bỏ chạy.
Con sói thấy Long Ám vác Long Tử Nguyệt trên người bất chợt bỏ chạy với tốc độ kinh người, luồn lách trong những gốc cây to lớn, nó hoàn hồn vội vã truy đuổi theo sát phía sau, âm thanh nó đụng vỡ những gốc cây to cản đường kia phát ra cũng làm vô số các loài động vật khác trong rừng hoảng sợ.
Bọn người kia sau khi thấy Long Tử Nguyệt cùng Long Ám rời đi không bao lâu thì nghe vô số âm thanh của những gốc cây gãy, cũng như sự chấn động trên mặt đất. Cả bọn cũng lần mò đến nơi phát ra tiếng động kinh khủng kia nhưng không thấy gì ngoài một mảnh hoang tàn.
Nơi đây dấu chân của dã thú cực to lưu lại đầy trên mặt đất, vô số vệt máu vương vãi khắp nơi, còn có những mảnh vải màu đen ngoại bào của tên yêu nghiệt kia rơi trên đất. Bọn họ đều nhận thấy, nơi này đã từng xảy ra một trận đại chiến đầy nguy hiểm như thế nào, là loài vật nào to lớn đến bực này, có thể làm tổn thương được cái tên yêu nghiệt nọ chứ?
Từ lúc Long Tử Nguyệt xuyên không, lần đầu tiên nàng giao chiến khiến toàn thân bị thương nặng bởi Vô Phong, hiện tại đây là lần thứ hai, một con sói lại có thể làm nàng trở nên chật vật như vậy.
May sao con sói cũng không khá hơn Long Tử Nguyệt, trên lưng lủng lỗ chỗ do ma trảo của nàng c*m v** sâu hoắm, máu chảy ra nhiễm đỏ cả một mảng lông màu xám rậm rạp của nó, cùng vô số vết rách trên tứ chi.
Long Tử Nguyệt ánh mắt sắc lạnh đưa tay quệt vệt máu của con sói vừa bắn vào khóe miệng nàng, hơi thở cả hai cũng có chút hỗn loạn rồi, đầu óc Long Tử Nguyệt đang điên cuồng khát máu sau một hồi chiến đấu kịch liệt, động tác cũng trở nên cuồng bạo hơn, liều mạng hơn.
Long Ám nhìn ra được tinh lực Long Tử Nguyệt đang cạn dần, cơn đói đã vượt khỏi tầm kiểm soát khiến tỷ ấy mất khống chế bản thân, tấn công con sói gần như theo bản năng hoang dại nhất của Huyết tộc.
Bước chân Long Tử Nguyệt có chút loạng choạng, lắc mình nhảy tránh hỏi cú táp đoạt mệnh của con sói, hé ra khuôn miệng lộ hai chiếc răng nanh đã mọc dài của nàng, nhằm vào mạch máu dưới cổ của con sói mà cắn.
Hai tay Long Tử Nguyệt vươn ra tóm chặt lấy khóe miệng của con sói, nàng đang tính cắn phập răng nanh vào người nó thì bị chân của con sói tát vào thân thể nàng một cú. Cái tát khiến Long Tử Nguyệt bị đánh bật văng vào đám cây cối đã không nhìn ra hình thù dưới đất.
Lồm cồm cố gắng bò dậy ánh mắt Long Tử Nguyệt bỗng mất tiêu cự, mờ dần rồi tối đen hoàn toàn, thân thể mềm nhũn nặng nề ngã xuống. Long Ám thấy Long Tử Nguyệt ngất xỉu cũng bất chấp nguy hiểm lao vào đưa đôi tay nhỏ nhắn ôm tỷ tỷ dùng sức khiên tỷ ấy lên vai.
Đôi chân Long Ám chuẩn bị vọt đi đưa tỷ ấy trốn khỏi nanh vuốt của con sói thì bỗng thấy một cỗ tanh tưởi đánh ập từ phía trên đỉnh đầu cậu. Vừa định nhanh chóng tránh thoát khỏi cái miệng to tướng của con sói, thì thấy nó chỉ tiến lại gần le lưỡi thở, nhìn cả hai người vô cùng thân thiết.
Long Ám cảm giác dường như trận kịch chiến ban nãy không hề diễn ra vậy nhưng cậu cũng không vì vậy mà giảm đi cảnh giác trong lòng, bước chân chầm chậm dần lùi về đằng sau rồi đột nhiên xoay người vận sức bỏ chạy.
Con sói thấy Long Ám vác Long Tử Nguyệt trên người bất chợt bỏ chạy với tốc độ kinh người, luồn lách trong những gốc cây to lớn, nó hoàn hồn vội vã truy đuổi theo sát phía sau, âm thanh nó đụng vỡ những gốc cây to cản đường kia phát ra cũng làm vô số các loài động vật khác trong rừng hoảng sợ.
Bọn người kia sau khi thấy Long Tử Nguyệt cùng Long Ám rời đi không bao lâu thì nghe vô số âm thanh của những gốc cây gãy, cũng như sự chấn động trên mặt đất. Cả bọn cũng lần mò đến nơi phát ra tiếng động kinh khủng kia nhưng không thấy gì ngoài một mảnh hoang tàn.
Nơi đây dấu chân của dã thú cực to lưu lại đầy trên mặt đất, vô số vệt máu vương vãi khắp nơi, còn có những mảnh vải màu đen ngoại bào của tên yêu nghiệt kia rơi trên đất. Bọn họ đều nhận thấy, nơi này đã từng xảy ra một trận đại chiến đầy nguy hiểm như thế nào, là loài vật nào to lớn đến bực này, có thể làm tổn thương được cái tên yêu nghiệt nọ chứ?
Thuần Huyết Huyết Tộc
Tác giả: Loran
302 chương | 775 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Không tìm thấy chương nào phù hợp