Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 108
Cập nhật: 2 tháng trước
|
~6 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Long Ám hơi thở cực kỳ hỗn loạn nhìn về phía con sói bằng ánh mắt lạnh lẽo, dùng sức lực cuối cùng nữa đi nữa bò về phía Long Tử Nguyệt, cậu đương nhiên từ đầu cũng đã nhận ra bọn người ban nãy đã tiến về phía này, đang đứng nhìn cậu đánh nhau với con sói to lớn nọ, vừa phải chiến đấu vừa phải trông chừng bọn chúng đánh lén Long Tử Nguyệt nếu không cậu cũng không có bị trọng thương nặng như vậy.
Khi Long Ám đến được bên người Long Tử Nguyệt, vươn thanh chủy thủ cậu luôn cầm trên tay trực tiếp cắt mạnh vào động mạch trên cổ cậu, máu tươi tức thì chảy ra thật nhiều, cậu dùng sức cố nâng đầu Long Tử Nguyệt kề vào miệng vết thương đó.
Mặc dù hôn mê nhưng bản năng của Huyết tộc nghe thấy mùi máu sát bên mũi, khóe miệng bất giác hé ra ra sức hút lấy dòng máu tươi thơm ngon nọ, con sói cũng không có tiến lại tấn công tiếp mà ngồi xổm xuống đất
Cái đuôi sói to đùng huơ qua huơ lại quạt gió, làm những tán cây yếu ớt may mắn chưa bị vạ lây đằng sau nó kia dường như muốn rụng sạch lá vậy. Long Tử Nguyệt hút một lượng máu rất lớn của Long Ám, mắt cậu dần chìm vào một mảng tối đen rốt cục cũng không chống đỡ được gục ngã vào lòng Long Tử Nguyệt.
Long Tử Nguyệt đôi mắt vốn đang nhắm nghiền bất chợt mở to, trừng trừng nhìn vào cái thân ảnh nhỏ nhắn bê bết máu cùng bụi bẩn không nhìn ra màu sắc vốn có của bạch y, khuôn mặt trắng bệch hai mắt nhắm nghiền nằm gọn trong vòng tay của nàng.
Long Ám thân trọng thương, lại bị Long Tử Nguyệt rút sạch máu trong cơ thể lâm vào trạng thái chết tạm thời của Huyết tộc, ánh mắt Long Tử Nguyệt tối sầm lại sắc lạnh nổi lên ngùn ngụt sát ý ngẩng mặt lên, trực tiếp dùng ánh mắt hoang dại của một Huyết tộc cuồng bạo đến cực điểm nhìn con sói to lớn kia
Tầm nhìn Long Tử Nguyệt lại như có như không liếc sang đám người bảy mạng đang đứng đằng xa khiến bọn họ nội tâm tràn ngập hoảng sợ, khí lạnh xâm nhập vào tận xương tủy, ánh nhìn hệt như tử thần sắp đoạt mệnh cả bọn.
Nhẹ đặt Long Ám trong lòng xuống nền đất bên cạnh, Long Tử Nguyệt từ từ đứng dậy tập trung tinh lực bản thân, nàng nghịch hành vận chuyển huyết mạch toàn bộ vật sống trong phạm vi xung quanh mình, dồn toàn bộ lượng máu khắp cơ thể hết về trái tim.
Long Tử Nguyệt vận dụng Ngự Huyết khiến bọn người kia bỗng nhiên trở nên khó thở, tim đập dồn dập mắt dần mất đi tiêu cự hai chân mất sức chống đỡ thân thể quỷ dị ngồi sụp hẳn xuống đất, khuôn mặt kinh hoàng cả đám nhìn nhau không thốt nổi nên lời, không rõ vì sao cả bọn vì sao từ lúc Long Tử Nguyệt đứng dậy đều cảm thấy cơ thể đều vô thức mất kiểm soát, tràn ngập thống khổ đến vậy.
Con sói to lớn lượng máu đương nhiên nhiều hơn con người rất nhiều, hiện tại cũng đau đến lăn lộn trên mặt đất, trong miệng không ngừng r*n r* ư ử, mà bọn người kia chống cự không được bao lâu liền đồng loạt ngất đi.
Con sói vội há miệng nói chuyện: "Chủ nhân a...tha cho Tiểu U a...Tiểu U sai rồi, sai rồi, sau này Tiểu U không dám nữa....", Long Tử Nguyệt kinh ngạc thần trí lập tức thanh tỉnh lại hoàn toàn khỏi cơn cuồng bạo, thanh âm này vô cùng quen thuộc, tựa như ký ức vừa mới xảy ra vậy. Trong lúc trốn chạy cùng mẫu thân quả thực trên tay Vô Tình có ẵm theo một con sói nhỏ, chỉ là....khóe mắt nàng giật giật liếc về con sói to đùng đằng kia có chút ngỡ ngàng.
Khi Long Ám đến được bên người Long Tử Nguyệt, vươn thanh chủy thủ cậu luôn cầm trên tay trực tiếp cắt mạnh vào động mạch trên cổ cậu, máu tươi tức thì chảy ra thật nhiều, cậu dùng sức cố nâng đầu Long Tử Nguyệt kề vào miệng vết thương đó.
Mặc dù hôn mê nhưng bản năng của Huyết tộc nghe thấy mùi máu sát bên mũi, khóe miệng bất giác hé ra ra sức hút lấy dòng máu tươi thơm ngon nọ, con sói cũng không có tiến lại tấn công tiếp mà ngồi xổm xuống đất
Cái đuôi sói to đùng huơ qua huơ lại quạt gió, làm những tán cây yếu ớt may mắn chưa bị vạ lây đằng sau nó kia dường như muốn rụng sạch lá vậy. Long Tử Nguyệt hút một lượng máu rất lớn của Long Ám, mắt cậu dần chìm vào một mảng tối đen rốt cục cũng không chống đỡ được gục ngã vào lòng Long Tử Nguyệt.
Long Tử Nguyệt đôi mắt vốn đang nhắm nghiền bất chợt mở to, trừng trừng nhìn vào cái thân ảnh nhỏ nhắn bê bết máu cùng bụi bẩn không nhìn ra màu sắc vốn có của bạch y, khuôn mặt trắng bệch hai mắt nhắm nghiền nằm gọn trong vòng tay của nàng.
Long Ám thân trọng thương, lại bị Long Tử Nguyệt rút sạch máu trong cơ thể lâm vào trạng thái chết tạm thời của Huyết tộc, ánh mắt Long Tử Nguyệt tối sầm lại sắc lạnh nổi lên ngùn ngụt sát ý ngẩng mặt lên, trực tiếp dùng ánh mắt hoang dại của một Huyết tộc cuồng bạo đến cực điểm nhìn con sói to lớn kia
Tầm nhìn Long Tử Nguyệt lại như có như không liếc sang đám người bảy mạng đang đứng đằng xa khiến bọn họ nội tâm tràn ngập hoảng sợ, khí lạnh xâm nhập vào tận xương tủy, ánh nhìn hệt như tử thần sắp đoạt mệnh cả bọn.
Nhẹ đặt Long Ám trong lòng xuống nền đất bên cạnh, Long Tử Nguyệt từ từ đứng dậy tập trung tinh lực bản thân, nàng nghịch hành vận chuyển huyết mạch toàn bộ vật sống trong phạm vi xung quanh mình, dồn toàn bộ lượng máu khắp cơ thể hết về trái tim.
Long Tử Nguyệt vận dụng Ngự Huyết khiến bọn người kia bỗng nhiên trở nên khó thở, tim đập dồn dập mắt dần mất đi tiêu cự hai chân mất sức chống đỡ thân thể quỷ dị ngồi sụp hẳn xuống đất, khuôn mặt kinh hoàng cả đám nhìn nhau không thốt nổi nên lời, không rõ vì sao cả bọn vì sao từ lúc Long Tử Nguyệt đứng dậy đều cảm thấy cơ thể đều vô thức mất kiểm soát, tràn ngập thống khổ đến vậy.
Con sói to lớn lượng máu đương nhiên nhiều hơn con người rất nhiều, hiện tại cũng đau đến lăn lộn trên mặt đất, trong miệng không ngừng r*n r* ư ử, mà bọn người kia chống cự không được bao lâu liền đồng loạt ngất đi.
Con sói vội há miệng nói chuyện: "Chủ nhân a...tha cho Tiểu U a...Tiểu U sai rồi, sai rồi, sau này Tiểu U không dám nữa....", Long Tử Nguyệt kinh ngạc thần trí lập tức thanh tỉnh lại hoàn toàn khỏi cơn cuồng bạo, thanh âm này vô cùng quen thuộc, tựa như ký ức vừa mới xảy ra vậy. Trong lúc trốn chạy cùng mẫu thân quả thực trên tay Vô Tình có ẵm theo một con sói nhỏ, chỉ là....khóe mắt nàng giật giật liếc về con sói to đùng đằng kia có chút ngỡ ngàng.
Thuần Huyết Huyết Tộc
Tác giả: Loran
302 chương | 850 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Không tìm thấy chương nào phù hợp