Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 122
Cập nhật: 2 tháng trước
|
~7 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Mày kiếm khẽ nhướng lên, Hạ Tử Lân chậm chậm cất lời: "Nếu thật không quen biết vì sao ngươi lại căng thẳng như vậy?". Long Tử Nguyệt bực dọc cãi lại: "Ta chỉ không ngờ trên đời lại có kẻ xài cái tên quê mùa như vậy thôi.". Thấy Hạ Tử Lân khóe miệng cong lên nụ cười của tiểu nhân đắc ý, Long Tử Nguyệt ngừng một chút bỗng nhớ ra một vấn đề: "Tại sao ta lại phải trả lời ngươi nhỉ? Ngươi...ngươi...."
Hạ Tử Lân rốt cuộc cũng không nhịn được cười nhẹ hai ba tiếng, Long Tử Nguyệt đã mất mặt càng thêm mất mặt hơn, tức giận đến nghiến răng trèo trẹo, quên luôn cả xưng hô "bản công tử" mà gằn giọng uy h**p: "Ngươi đừng nghĩ lừa được ta lần nữa, ta nói cho ngươi biết Long Tử Nguyệt ta không phải là kẻ dễ bị ức h**p đâu.".
Bản thân Long Tử Nguyệt cũng không rõ vì sao nàng lại mất khống chế đến như vậy, chỉ vài ba câu, vài cái hành động nhỏ của Hạ Tử Lân đã khiến nàng nổi khùng. Ánh mắt Long Tử Nguyệt như lưỡi dao sắc lẹm, không ngừng phóng tới Hạ Tử Lân đang nhàn nhã nửa nằm nửa ngồi đằng trước.
Mặc kệ cái nhìn đầy căm phẫn của Long Tử Nguyệt, Hạ Tử Lân trong lòng thấy vui sướng vô cùng, Long Tử Nguyệt ít khi nổi giận với hắn, đa phần khoảng thời gian trước chỉ toàn lạnh nhạt hoặc đem hắn ra trêu đùa. Hiện tại Hạ Tử Lân có chút hiểu ra vì sao Long Tử Nguyệt thích khiêu khích hắn rồi, thấy vẻ mặt cau có kia tâm trạng cũng tốt lên không kém.
Long Tử Nguyệt thấy Hạ Tử Lân không nói gì chỉ nhìn nàng từ trên xuống dưới như kiểu....ánh mắt của một nam nhân hứng thú với một "nam nhân" khác là nàng. Không lẽ...Hạ Tử Lân thật sự bị đoạn tụ sao? Tầm nhìn Hạ Tử Lân rơi vào vẻ mặt cổ quái của Long Tử Nguyệt, có chút thắc mắc vì sao nàng lại nhìn hắn như vậy? Cái nét mặt đó là ý gì chứ?
Nuốt ngụm nước miếng cái ực, Long Tử Nguyệt thử dò xét: "Hạ Tử Lân, ngươi đừng nói là ngươi...thật thích bản công tử có phải không?". Hạ Tử Lân vừa nghe Long Tử Nguyệt thốt ra một câu như vậy lập tức sắc mặt từ từ đen lại, hắn thích nam nhân? Có lầm hay không vậy? Hạ Tử Lân cố gắng phủ nhận cảm giác khác lạ trong lòng của hắn xuống mức thấp nhất, giọng nói lành lạnh vang lên: "Ngươi nghĩ cũng hay nhỉ?"
Long Tử Nguyệt cũng không có ý định đáp lời Hạ Tử Lân, bước chân lùi dần ra ngoài được một đoạn, vừa định xoay người chạy đi thì nghe thấy tiếng ám khí b*n r* từ bốn phương tám hướng. Trực tiếp dường như muốn lấy mạng Long Tử Nguyệt, vội vàng vung chiết phiến phẩy sạch lượng ám khí đang phá không mà đến kia rớt xuống nền đất. Sát khí quanh thân Long Tử Nguyệt lập tức tỏa ra ngùn ngụt: "Hạ Tử Lân ngươi đừng có chạm vào điểm mấu chốt của bản công tử ta. Thật sự là chán sống rồi có phải hay không cần bản công tử tiễn ngươi một đoạn?"
U Minh Lang Vương bên cạnh cũng bị ám khí bắn tới, có điều mọi ám khí đều vừa chạm vào lớp da lông bên ngoài của nó toàn bộ đều không hề làm nó bị thương. U Minh Lang Vương cũng không buồn né tránh hay hất bay ám khí đi, cao ngạo đứng đó nhìn hàng loạt ám khí rơi lả tả như lá vàng xung quanh thân nó. Hạ Tử Lân ánh mắt trở nên nguy hiểm, ám khí nhiều như vậy làm không tổn thương nổi một con sói lông màu xám kia, mà nó lại là sủng vật của Long Tử Nguyệt.
Bản thân Long Tử Nguyệt không rõ địch hay bạn tồn tại là đã một mối đe dọa cho hoàng tộc lẫn Nguyệt Lan quốc, hiện tại lại có thêm một con sói không rõ lai lịch. Hạ Tử Lân lạnh lùng nói: "Câu thứ hai, Long Tử Nguyệt ngươi làm sao quen biết được Thái tử Nam Cung Dạ Tước của Tây Hạ quốc?".
Long Tử Nguyệt ánh mắt sắc lẹm nhìn về Hạ Tử Lân mang theo sát khí: "Bản công tử không biết Thái tử nọ trong miệng ngươi nói căn bản là kẻ nào, vả lại bản công tử không rảnh rỗi mà đứng đây ôn chuyện với ngươi. Nếu còn ngăn cản, bản công tử không ngại giết sạch ám vệ nơi này của ngươi đâu!"
Hạ Tử Lân rốt cuộc cũng không nhịn được cười nhẹ hai ba tiếng, Long Tử Nguyệt đã mất mặt càng thêm mất mặt hơn, tức giận đến nghiến răng trèo trẹo, quên luôn cả xưng hô "bản công tử" mà gằn giọng uy h**p: "Ngươi đừng nghĩ lừa được ta lần nữa, ta nói cho ngươi biết Long Tử Nguyệt ta không phải là kẻ dễ bị ức h**p đâu.".
Bản thân Long Tử Nguyệt cũng không rõ vì sao nàng lại mất khống chế đến như vậy, chỉ vài ba câu, vài cái hành động nhỏ của Hạ Tử Lân đã khiến nàng nổi khùng. Ánh mắt Long Tử Nguyệt như lưỡi dao sắc lẹm, không ngừng phóng tới Hạ Tử Lân đang nhàn nhã nửa nằm nửa ngồi đằng trước.
Mặc kệ cái nhìn đầy căm phẫn của Long Tử Nguyệt, Hạ Tử Lân trong lòng thấy vui sướng vô cùng, Long Tử Nguyệt ít khi nổi giận với hắn, đa phần khoảng thời gian trước chỉ toàn lạnh nhạt hoặc đem hắn ra trêu đùa. Hiện tại Hạ Tử Lân có chút hiểu ra vì sao Long Tử Nguyệt thích khiêu khích hắn rồi, thấy vẻ mặt cau có kia tâm trạng cũng tốt lên không kém.
Long Tử Nguyệt thấy Hạ Tử Lân không nói gì chỉ nhìn nàng từ trên xuống dưới như kiểu....ánh mắt của một nam nhân hứng thú với một "nam nhân" khác là nàng. Không lẽ...Hạ Tử Lân thật sự bị đoạn tụ sao? Tầm nhìn Hạ Tử Lân rơi vào vẻ mặt cổ quái của Long Tử Nguyệt, có chút thắc mắc vì sao nàng lại nhìn hắn như vậy? Cái nét mặt đó là ý gì chứ?
Nuốt ngụm nước miếng cái ực, Long Tử Nguyệt thử dò xét: "Hạ Tử Lân, ngươi đừng nói là ngươi...thật thích bản công tử có phải không?". Hạ Tử Lân vừa nghe Long Tử Nguyệt thốt ra một câu như vậy lập tức sắc mặt từ từ đen lại, hắn thích nam nhân? Có lầm hay không vậy? Hạ Tử Lân cố gắng phủ nhận cảm giác khác lạ trong lòng của hắn xuống mức thấp nhất, giọng nói lành lạnh vang lên: "Ngươi nghĩ cũng hay nhỉ?"
Long Tử Nguyệt cũng không có ý định đáp lời Hạ Tử Lân, bước chân lùi dần ra ngoài được một đoạn, vừa định xoay người chạy đi thì nghe thấy tiếng ám khí b*n r* từ bốn phương tám hướng. Trực tiếp dường như muốn lấy mạng Long Tử Nguyệt, vội vàng vung chiết phiến phẩy sạch lượng ám khí đang phá không mà đến kia rớt xuống nền đất. Sát khí quanh thân Long Tử Nguyệt lập tức tỏa ra ngùn ngụt: "Hạ Tử Lân ngươi đừng có chạm vào điểm mấu chốt của bản công tử ta. Thật sự là chán sống rồi có phải hay không cần bản công tử tiễn ngươi một đoạn?"
U Minh Lang Vương bên cạnh cũng bị ám khí bắn tới, có điều mọi ám khí đều vừa chạm vào lớp da lông bên ngoài của nó toàn bộ đều không hề làm nó bị thương. U Minh Lang Vương cũng không buồn né tránh hay hất bay ám khí đi, cao ngạo đứng đó nhìn hàng loạt ám khí rơi lả tả như lá vàng xung quanh thân nó. Hạ Tử Lân ánh mắt trở nên nguy hiểm, ám khí nhiều như vậy làm không tổn thương nổi một con sói lông màu xám kia, mà nó lại là sủng vật của Long Tử Nguyệt.
Bản thân Long Tử Nguyệt không rõ địch hay bạn tồn tại là đã một mối đe dọa cho hoàng tộc lẫn Nguyệt Lan quốc, hiện tại lại có thêm một con sói không rõ lai lịch. Hạ Tử Lân lạnh lùng nói: "Câu thứ hai, Long Tử Nguyệt ngươi làm sao quen biết được Thái tử Nam Cung Dạ Tước của Tây Hạ quốc?".
Long Tử Nguyệt ánh mắt sắc lẹm nhìn về Hạ Tử Lân mang theo sát khí: "Bản công tử không biết Thái tử nọ trong miệng ngươi nói căn bản là kẻ nào, vả lại bản công tử không rảnh rỗi mà đứng đây ôn chuyện với ngươi. Nếu còn ngăn cản, bản công tử không ngại giết sạch ám vệ nơi này của ngươi đâu!"
Thuần Huyết Huyết Tộc
Tác giả: Loran
302 chương | 905 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Không tìm thấy chương nào phù hợp