Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 232
Cập nhật: 2 tháng trước
|
~5 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Không nỡ tiếp tục trêu Vô Tình, Vô Phong đành mở miệng: "Muội muội cố trụ, ca ca mượn lực của muội một lúc.", Vô Tình vừa nghe ca ca dứt lời, tay còn lại bấu chặt vào tảng đá gần đó cố trụ vững vàng thân thể. Cảm nhận muội muội đã chuẩn bị xong, dưới chân Vô Phong đạp mạnh vào vách đá lợi dụng tốc độ của Huyết tộc mà phi người nhảy lên trên mặt đất.
Vô Tình bấy giờ mới phát hiện nàng bị ca ca trêu đùa, thẹn quá hóa giận dùng tốc độ của Huyết tộc túm vạt áo trước ngực Vô Phong mạnh mẽ quật ngã hắn lăn ra nền đá lởm chởm. Bị muội muội tập kích bất ngờ khiến Vô Phong không kịp đề phòng, thân thể hắn chưa đứng vững thì đã tiếp xúc thân mật với đất mẹ.
Bàn tay Vô Phong bởi vì cú quăng người của Vô Tình sượt vào góc nhọn của một hòn đá nhỏ, tạo thành một đạo vết thương tuy không sâu nhưng dòng máu đỏ tươi lập tức tràn ra ngoài. Mùi máu xông thẳng vào đại não của Vô Tình, nàng vội vã ngồi sụp xuống chộp lấy bàn tay nọ của ca ca lên quan sát.
Vô Phong còn chưa kịp nói gì thì đã thấy muội muội rút phăng thanh chủy thủ nhỏ mà nàng vẫn luôn mang theo bên người, soạt một tiếng rạch lên tay nàng một đạo vết thương. Vô Tình kề sát nơi nhiễm đỏ trên cánh tay bởi máu của nàng đến khuôn miệng của Vô Phong, ép buộc hắn phải uống. Với bản năng vốn có của Huyết tộc đại não Vô Phong theo quán tính uống vào một lượng lớn máu, nhưng cơn khát máu đó nhanh chóng bị lý trí của hắn đánh bại.
Nhận ra hành động sai trái của bản thân, Vô Phong lập tức ngừng hút máu Vô Tình, bất quá tầm mắt của hắn dường như dần dần mờ đi rồi trở nên tối sầm lại. Hiển nhiên Vô Phong đã ngất xỉu, Vô Tình ban đầu tưởng ca ca vẫn còn tiếp tục trêu chọc nàng, nhìn thân thể ca ca vô lực nằm dài trên đất, nàng lay lay gọi ca ca thì thấy Vô Phong hoàn toàn không động đậy.
Vô Tình hờn giận đứng dậy bỏ về trước, trên tay còn không quên cầm theo con diều, thầm nghĩ trong đầu nhất định sẽ ca ca mở mắt dậy không thấy nàng nhất định sẽ tìm nàng xin lỗi, lúc đó nàng nhất định phải đòi hỏi thật nhiều vào, tuyệt không thể dễ dàng bỏ qua cho ca ca mới được.
Vô Phong sau khi uống vào lượng máu của muội muội thì lâm vào mê man, trong mơ có rất nhiều sự việc liên tục xuất hiện trong đầu hắn, những hình ảnh chầm chậm trôi nối tiếp nhau hình thành nên phần ký ức bị mất của chính hắn. Chuyện từ khi Vô Phong còn là một tiểu hài tử, được nuôi dạy trong một gia tộc họ Thượng có sứ mệnh trấn giữ mảnh bạch ngọc, có những ai yêu thương hắn, rồi đến lúc cả gia tộc bị tàn sát và hắn là kẻ duy nhất còn sống sót.
Vô Tình bấy giờ mới phát hiện nàng bị ca ca trêu đùa, thẹn quá hóa giận dùng tốc độ của Huyết tộc túm vạt áo trước ngực Vô Phong mạnh mẽ quật ngã hắn lăn ra nền đá lởm chởm. Bị muội muội tập kích bất ngờ khiến Vô Phong không kịp đề phòng, thân thể hắn chưa đứng vững thì đã tiếp xúc thân mật với đất mẹ.
Bàn tay Vô Phong bởi vì cú quăng người của Vô Tình sượt vào góc nhọn của một hòn đá nhỏ, tạo thành một đạo vết thương tuy không sâu nhưng dòng máu đỏ tươi lập tức tràn ra ngoài. Mùi máu xông thẳng vào đại não của Vô Tình, nàng vội vã ngồi sụp xuống chộp lấy bàn tay nọ của ca ca lên quan sát.
Vô Phong còn chưa kịp nói gì thì đã thấy muội muội rút phăng thanh chủy thủ nhỏ mà nàng vẫn luôn mang theo bên người, soạt một tiếng rạch lên tay nàng một đạo vết thương. Vô Tình kề sát nơi nhiễm đỏ trên cánh tay bởi máu của nàng đến khuôn miệng của Vô Phong, ép buộc hắn phải uống. Với bản năng vốn có của Huyết tộc đại não Vô Phong theo quán tính uống vào một lượng lớn máu, nhưng cơn khát máu đó nhanh chóng bị lý trí của hắn đánh bại.
Nhận ra hành động sai trái của bản thân, Vô Phong lập tức ngừng hút máu Vô Tình, bất quá tầm mắt của hắn dường như dần dần mờ đi rồi trở nên tối sầm lại. Hiển nhiên Vô Phong đã ngất xỉu, Vô Tình ban đầu tưởng ca ca vẫn còn tiếp tục trêu chọc nàng, nhìn thân thể ca ca vô lực nằm dài trên đất, nàng lay lay gọi ca ca thì thấy Vô Phong hoàn toàn không động đậy.
Vô Tình hờn giận đứng dậy bỏ về trước, trên tay còn không quên cầm theo con diều, thầm nghĩ trong đầu nhất định sẽ ca ca mở mắt dậy không thấy nàng nhất định sẽ tìm nàng xin lỗi, lúc đó nàng nhất định phải đòi hỏi thật nhiều vào, tuyệt không thể dễ dàng bỏ qua cho ca ca mới được.
Vô Phong sau khi uống vào lượng máu của muội muội thì lâm vào mê man, trong mơ có rất nhiều sự việc liên tục xuất hiện trong đầu hắn, những hình ảnh chầm chậm trôi nối tiếp nhau hình thành nên phần ký ức bị mất của chính hắn. Chuyện từ khi Vô Phong còn là một tiểu hài tử, được nuôi dạy trong một gia tộc họ Thượng có sứ mệnh trấn giữ mảnh bạch ngọc, có những ai yêu thương hắn, rồi đến lúc cả gia tộc bị tàn sát và hắn là kẻ duy nhất còn sống sót.
Thuần Huyết Huyết Tộc
Tác giả: Loran
302 chương | 939 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Không tìm thấy chương nào phù hợp