Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 32
Cập nhật: 2 tháng trước
|
~8 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Long Tử Nguyệt chậm rãi nhìn lướt qua ngắm nghía một chút, cảm thấy bộ y phục màu trắng điểm xuyết vài đóa tiểu liên trôi nổi trên mép vạt áo trước ngực cùng một vài chiếc lá nhỏ ở bên cạnh thật sống động. Phần tay áo cũng thuộc dạng bó chặt cổ tay như bộ y phục nàng đang bận cực kỳ vừa ý, tiện cho việc hành động, chỉ là nó màu trắng, trong quá trình giết người cũng không thể nào không dính bẩn được.
Long Tử Nguyệt không quay đâu nhìn lão bản chỉ chỉ tay vào bộ y phục kia hỏi: " Có bộ y phục nam hài nào giống bộ này không?". Lão bản ánh mắt vẫn luôn chăm chú theo dõi Long Tử Nguyệt, nên vừa nghe nàng hỏi liền chân chó dẫn nàng đến ngồi trên ghế chờ rồi lục tục mở tủ lôi ra mấy bộ y phục xa hoa khác đưa lên cho nàng xem qua.
Mắt liếc nhìn những bộ y phục kia một cái, ánh mắt nàng dừng lại ở bộ y phục màu đen nho nhỏ kia thêu những đám mây bằng chỉ đỏ trong thật đáng yêu, không nhiều nhưng vẫn toát ra được vẻ ung dung tự tại không gò bó. Tưởng tượng ra bộ dáng lúc Long Ám mặc vào chắc là sẽ rất soái đây, mấy ngày nay thiệt thòi cho cái đứa nhỏ đó rồi, bộ y phục cũ mèm nát bươm chắp vá kia đã bám đầy bụi bẩn mà Long Tử Nguyệt lại chưa có dịp mua cho cậu vài bộ y phục mới, nhân dịp này có lẽ nên sắm cho cậu vài bộ để thay đổi cũng được, dù sao y phục cũng không phải là loại vải đặc biệt như nàng đang bận, cũng cần phải đổi qua đổi lại nữa.
Ưng ý chỉ được mỗi một bộ, Long Tử Nguyệt hỏi thăm lão bản làm vài bộ có hoa văn nàng thích, chỉ là tất cả đều phải là màu đen, chọn loại vải mịn màng, bền nhất của cửa tiệm đặt làm một lúc vài bộ, giao hẹn ngày đến lấy xong, Long Tử Nguyệt đưa trước hơn một nữa tiền công may làm xong nàng sẽ đưa tiếp phần còn lại.
Gói lại bộ y phục màu đen cùng vài vật dụng cần thiết cho Long Ám xong Long Tử Nguyệt cũng không có quay về cái hang động kia ngay mà chạy đến chỗ nàng đã ném Tiểu Ngân ở lại cho mã phu trông nom, mã phu thấy nàng quay lại liền như thấy cha mẹ hắn đội mồ sống dậy cực kỳ kích động chạy ra gào thét kể lể.
Nào là Tiểu Ngân quá khó chiều, kén ăn, cả ngày cứ dở dở ương ương, thở phì phò như bực bội cái gì trong người, cắt tỉa lông cũng không cho, vân vân và mây mây các thứ... Long Tử Nguyệt bị hắn lải nhải đến phiền tiện tay moi thêm vài tờ ngân phiếu đưa cho hắn xong chưa kịp làm gì thêm đã nghe thấy tiếng Tiểu Ngân lên hý vang dội ở bên trong, mã phu nghe tiếng ngựa hý liền biết lại là Tiểu Ngân gây rối, mấy đêm liền hắn đều bị tiếng hý kinh thiên động địa này lôi khỏi mộng đẹp.
Mã phu tay cầm mấy tờ ngân phiếu chưa kịp nhét vào vạt áo trước ngực thì nghe thêm vài tiếng răng rắc rõ to ở bên trong, vội vàng chạy vào xem nhưng vừa bước được vài bước thì thấy cái bóng trắng của Tiểu Ngân chạy ù ù ra. Long Tử Nguyệt thấy Tiểu Ngân đang phi tới thì lách người nhẹ qua một bên tiện tay kéo cái mã phu đang sợ chết khiếp đứng chôn chân gần đó theo, Tiểu Ngân chạy tới thấy mình vồ hụt Long Tử Nguyệt thì cũng không vồ tới lần nữa chỉ đứng đó đưa ánh mắt ai oán nhìn nàng như kiểu bị tổn thương cùng uất ức vô cùng to lớn.
Long Tử Nguyệt khẽ cười nói với mã phu: "Làm phiền ngươi rồi.", Tiểu Ngân từ từ tiến lại dụi dụi đầu vào vai nàng vài cái, lỗ mũi phì phì thở như làm nũng, mà mã phu thì vẫn còn đang trong cơn bàng hoàng khi vừa may mắn Long Tử Nguyệt cứu mạng, nghệch mặt ra tay chân run rẩy cả người toát mồ hôi lạnh, còn nàng lại vươn tay vuốt vuốt Tiểu Ngân xong liền leo lên lưng ngựa phi thẳng về hướng cổng thành, lính gác thành đang tính đóng cửa thì thấy một người một ngựa đang chạy như điên đến, vội vã chạy trối chết mới thoát được một kiếp bị ngựa dẫm liền nhìn theo cái bóng dáng kia gào lớn lên vài câu chửi bậy.
Long Tử Nguyệt một đường cưỡi ngựa chạy thẳng đến phía hang động mấy ngày nay nàng ở cùng với Long Ám, đừng vội khen nàng làm sao trong mấy ngày này nàng đều có thể không đi lạc trong cái rừng rậm có phần hơi hoang sơ này, đó là do Long Tử Nguyệt cố ý đánh dấu ở trên thân cây bằng mấy cái ký hiệu nguệch ngoạc một, hai, ba, bốn,... kia để biết đường trở về hang ngủ qua đêm đó.
Người mù phương hướng như nàng quăng ra ngoài một lúc là lạc, nếu đi xa hơn thì chỉ có thêm phần đi lạc xa hơn thôi, nên chỉ còn cách đánh số thứ tự mà thôi, con người ở đây dùng chữ viết khác may mà Long Tử Nguyệt được thừa hưởng phần ký ức của Vô Tình chứ không bắt nàng mù chữ rồi lại học thêm một kiểu chữ viết khác, tốn thêm thời gian cùng nơ-ron thần kinh của nàng rồi.
Long Tử Nguyệt không quay đâu nhìn lão bản chỉ chỉ tay vào bộ y phục kia hỏi: " Có bộ y phục nam hài nào giống bộ này không?". Lão bản ánh mắt vẫn luôn chăm chú theo dõi Long Tử Nguyệt, nên vừa nghe nàng hỏi liền chân chó dẫn nàng đến ngồi trên ghế chờ rồi lục tục mở tủ lôi ra mấy bộ y phục xa hoa khác đưa lên cho nàng xem qua.
Mắt liếc nhìn những bộ y phục kia một cái, ánh mắt nàng dừng lại ở bộ y phục màu đen nho nhỏ kia thêu những đám mây bằng chỉ đỏ trong thật đáng yêu, không nhiều nhưng vẫn toát ra được vẻ ung dung tự tại không gò bó. Tưởng tượng ra bộ dáng lúc Long Ám mặc vào chắc là sẽ rất soái đây, mấy ngày nay thiệt thòi cho cái đứa nhỏ đó rồi, bộ y phục cũ mèm nát bươm chắp vá kia đã bám đầy bụi bẩn mà Long Tử Nguyệt lại chưa có dịp mua cho cậu vài bộ y phục mới, nhân dịp này có lẽ nên sắm cho cậu vài bộ để thay đổi cũng được, dù sao y phục cũng không phải là loại vải đặc biệt như nàng đang bận, cũng cần phải đổi qua đổi lại nữa.
Ưng ý chỉ được mỗi một bộ, Long Tử Nguyệt hỏi thăm lão bản làm vài bộ có hoa văn nàng thích, chỉ là tất cả đều phải là màu đen, chọn loại vải mịn màng, bền nhất của cửa tiệm đặt làm một lúc vài bộ, giao hẹn ngày đến lấy xong, Long Tử Nguyệt đưa trước hơn một nữa tiền công may làm xong nàng sẽ đưa tiếp phần còn lại.
Gói lại bộ y phục màu đen cùng vài vật dụng cần thiết cho Long Ám xong Long Tử Nguyệt cũng không có quay về cái hang động kia ngay mà chạy đến chỗ nàng đã ném Tiểu Ngân ở lại cho mã phu trông nom, mã phu thấy nàng quay lại liền như thấy cha mẹ hắn đội mồ sống dậy cực kỳ kích động chạy ra gào thét kể lể.
Nào là Tiểu Ngân quá khó chiều, kén ăn, cả ngày cứ dở dở ương ương, thở phì phò như bực bội cái gì trong người, cắt tỉa lông cũng không cho, vân vân và mây mây các thứ... Long Tử Nguyệt bị hắn lải nhải đến phiền tiện tay moi thêm vài tờ ngân phiếu đưa cho hắn xong chưa kịp làm gì thêm đã nghe thấy tiếng Tiểu Ngân lên hý vang dội ở bên trong, mã phu nghe tiếng ngựa hý liền biết lại là Tiểu Ngân gây rối, mấy đêm liền hắn đều bị tiếng hý kinh thiên động địa này lôi khỏi mộng đẹp.
Mã phu tay cầm mấy tờ ngân phiếu chưa kịp nhét vào vạt áo trước ngực thì nghe thêm vài tiếng răng rắc rõ to ở bên trong, vội vàng chạy vào xem nhưng vừa bước được vài bước thì thấy cái bóng trắng của Tiểu Ngân chạy ù ù ra. Long Tử Nguyệt thấy Tiểu Ngân đang phi tới thì lách người nhẹ qua một bên tiện tay kéo cái mã phu đang sợ chết khiếp đứng chôn chân gần đó theo, Tiểu Ngân chạy tới thấy mình vồ hụt Long Tử Nguyệt thì cũng không vồ tới lần nữa chỉ đứng đó đưa ánh mắt ai oán nhìn nàng như kiểu bị tổn thương cùng uất ức vô cùng to lớn.
Long Tử Nguyệt khẽ cười nói với mã phu: "Làm phiền ngươi rồi.", Tiểu Ngân từ từ tiến lại dụi dụi đầu vào vai nàng vài cái, lỗ mũi phì phì thở như làm nũng, mà mã phu thì vẫn còn đang trong cơn bàng hoàng khi vừa may mắn Long Tử Nguyệt cứu mạng, nghệch mặt ra tay chân run rẩy cả người toát mồ hôi lạnh, còn nàng lại vươn tay vuốt vuốt Tiểu Ngân xong liền leo lên lưng ngựa phi thẳng về hướng cổng thành, lính gác thành đang tính đóng cửa thì thấy một người một ngựa đang chạy như điên đến, vội vã chạy trối chết mới thoát được một kiếp bị ngựa dẫm liền nhìn theo cái bóng dáng kia gào lớn lên vài câu chửi bậy.
Long Tử Nguyệt một đường cưỡi ngựa chạy thẳng đến phía hang động mấy ngày nay nàng ở cùng với Long Ám, đừng vội khen nàng làm sao trong mấy ngày này nàng đều có thể không đi lạc trong cái rừng rậm có phần hơi hoang sơ này, đó là do Long Tử Nguyệt cố ý đánh dấu ở trên thân cây bằng mấy cái ký hiệu nguệch ngoạc một, hai, ba, bốn,... kia để biết đường trở về hang ngủ qua đêm đó.
Người mù phương hướng như nàng quăng ra ngoài một lúc là lạc, nếu đi xa hơn thì chỉ có thêm phần đi lạc xa hơn thôi, nên chỉ còn cách đánh số thứ tự mà thôi, con người ở đây dùng chữ viết khác may mà Long Tử Nguyệt được thừa hưởng phần ký ức của Vô Tình chứ không bắt nàng mù chữ rồi lại học thêm một kiểu chữ viết khác, tốn thêm thời gian cùng nơ-ron thần kinh của nàng rồi.
Thuần Huyết Huyết Tộc
Tác giả: Loran
302 chương | 687 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Không tìm thấy chương nào phù hợp