Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 191
Cập nhật: 2 tháng trước
|
~5 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Tiếng bước chân vang lên càng lúc càng gần, khóe môi Long Tử Nguyệt cong nhẹ khó có người nhận ra. Tao nhã vươn tay cầm lấy chung trà, nhấp nhẹ một ngụm rồi khẽ đặt nó trở xuống bàn đá, Long Tử Nguyệt xoay khuôn mặt họa thủy nhìn theo hướng mà Hạ Thiển Mộng đang tiến lại.
Chân Hạ Thiển Mộng không tự chủ được tự động dừng lại, nàng ta chưa từng thấy nữ nhân nào có nhan sắc khuynh thành đến mức này. Mái tóc đỏ tùy ý cột nhẹ một ít được cố định bởi cây trâm nhỏ màu phỉ thúy, giữa mi tâm có một đóa bỉ ngạn nở rộ cực kỳ chói mắt, lông mi dài cong cong như cánh bướm nhẹ nhàng lay động.
Lúc nãy Hạ Thiển Mộng quan sát từ xa nên không thấy rõ ràng dung mạo của Long Tử Nguyệt, đến gần mới nhận ra đây là một mỹ nhân có khả năng làm điên đảo chúng sinh. Còn có điểm cực kỳ đặc biệt ở Long Tử Nguyệt, đôi con ngươi mang màu máu không giống chút gì với người dân ở Nguyệt Lan quốc nàng, đôi tròng mắt màu đỏ kia lóe lên bên trong đó nét yêu mị, như lôi kéo con người chìm đắm vào đó.
Hạ Thiển Mộng suy đoán mỹ nữ khuynh quốc khuynh thành này là ai? Vương phi của Nhiếp chính vương chăng? Không đúng, mái tóc không vấn phải theo kiểu của phụ nhân, loại vải may nên bộ y phục cũng không trân quý, tuyệt không phải cống phẩm trong cung. Đau hết đầu vẫn không nhận ra được thân phận, Hạ Thiển Mộng cất giọng: "Không biết vị cô nương đây là ái nữ của nhà nào?".
Thái giám được Nhiếp chính vương giao cho việc phụ trách hầu hạ cận thân Long Tử Nguyệt muốn lên tiếng trả lời, thì bị nàng đưa tay ngăn cản. Long Tử Nguyệt thong thả đáp: "Ta họ Long, công chúa mời ngồi.", tuy mở miệng mang theo lời mời nhưng thủy chung thân ảnh của Long Tử Nguyệt không hề nhúc nhích, tỏ vẻ sẽ nhường chiếc ghế duy nhất trong đình cho Hạ Thiển Mộng ngồi.
Hạ Thiển Mộng khi nào chịu vũ nhục như vậy, từ nhỏ đã được phụ hoàng nâng niu, mẫu hậu chìu chuộng, muốn gió có gió, muốn mưa có mưa. Các hoàng huynh chỉ có mình Hạ Thiển Mộng là hoàng muội, lại càng cưng chìu nàng ta hết mực.
Cố nhịn xuống nỗi khuất nhục, Hạ Thiển Mộng nắm rõ tình thế hiện tại không có lợi chút nào với nàng ta, không phụ hoàng lẫn mẫu hậu che chở, các hoàng huynh thì không rõ tình hình ra sao, càng không biết Thái hoàng thái hậu còn tại thế hay không? Hạ Thiển Mộng đành từ tốn đáp: "Long cô nương khách sao rồi, bản quận chúa chỉ đang đi dạo. Thấy bên đình có bóng người nên tò mò đến xem mà thôi.".
Chân Hạ Thiển Mộng không tự chủ được tự động dừng lại, nàng ta chưa từng thấy nữ nhân nào có nhan sắc khuynh thành đến mức này. Mái tóc đỏ tùy ý cột nhẹ một ít được cố định bởi cây trâm nhỏ màu phỉ thúy, giữa mi tâm có một đóa bỉ ngạn nở rộ cực kỳ chói mắt, lông mi dài cong cong như cánh bướm nhẹ nhàng lay động.
Lúc nãy Hạ Thiển Mộng quan sát từ xa nên không thấy rõ ràng dung mạo của Long Tử Nguyệt, đến gần mới nhận ra đây là một mỹ nhân có khả năng làm điên đảo chúng sinh. Còn có điểm cực kỳ đặc biệt ở Long Tử Nguyệt, đôi con ngươi mang màu máu không giống chút gì với người dân ở Nguyệt Lan quốc nàng, đôi tròng mắt màu đỏ kia lóe lên bên trong đó nét yêu mị, như lôi kéo con người chìm đắm vào đó.
Hạ Thiển Mộng suy đoán mỹ nữ khuynh quốc khuynh thành này là ai? Vương phi của Nhiếp chính vương chăng? Không đúng, mái tóc không vấn phải theo kiểu của phụ nhân, loại vải may nên bộ y phục cũng không trân quý, tuyệt không phải cống phẩm trong cung. Đau hết đầu vẫn không nhận ra được thân phận, Hạ Thiển Mộng cất giọng: "Không biết vị cô nương đây là ái nữ của nhà nào?".
Thái giám được Nhiếp chính vương giao cho việc phụ trách hầu hạ cận thân Long Tử Nguyệt muốn lên tiếng trả lời, thì bị nàng đưa tay ngăn cản. Long Tử Nguyệt thong thả đáp: "Ta họ Long, công chúa mời ngồi.", tuy mở miệng mang theo lời mời nhưng thủy chung thân ảnh của Long Tử Nguyệt không hề nhúc nhích, tỏ vẻ sẽ nhường chiếc ghế duy nhất trong đình cho Hạ Thiển Mộng ngồi.
Hạ Thiển Mộng khi nào chịu vũ nhục như vậy, từ nhỏ đã được phụ hoàng nâng niu, mẫu hậu chìu chuộng, muốn gió có gió, muốn mưa có mưa. Các hoàng huynh chỉ có mình Hạ Thiển Mộng là hoàng muội, lại càng cưng chìu nàng ta hết mực.
Cố nhịn xuống nỗi khuất nhục, Hạ Thiển Mộng nắm rõ tình thế hiện tại không có lợi chút nào với nàng ta, không phụ hoàng lẫn mẫu hậu che chở, các hoàng huynh thì không rõ tình hình ra sao, càng không biết Thái hoàng thái hậu còn tại thế hay không? Hạ Thiển Mộng đành từ tốn đáp: "Long cô nương khách sao rồi, bản quận chúa chỉ đang đi dạo. Thấy bên đình có bóng người nên tò mò đến xem mà thôi.".
Thuần Huyết Huyết Tộc
Tác giả: Loran
302 chương | 880 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Không tìm thấy chương nào phù hợp