Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 170
Cập nhật: 2 tháng trước
|
~5 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Long Tử Nguyệt không đáp vươn tay tóm lấy bàn tay đang che mắt nàng kéo xuống, lực đạo của Huyết tộc làm sao Hạ Tử Lân có thể phản kháng được. Hạ Tử Lân bất chợt dùng tay còn lại ôm mạnh Long Tử Nguyệt úp mặt nàng vào lòng hắn, không ngờ được Hạ Tử Lân lại ôm nàng, Long Tử Nguyệt ngơ ngác đứng im trong giây lát quên mất phải đẩy hắn ra.
Đến lúc hồi hồn thì Long Tử Nguyệt nghe bên ngoài có vô số âm thanh huyên náo, dường như đến để bắt thông gian vậy. Khóe môi Hạ Tử Lân nhoẻn lên một nụ cười âm lãnh, Long Tử Nguyệt cả khuôn mặt chôn trong v*m ng*c của Hạ Tử Lân nên không nhìn thấy vẻ mặt này của hắn.
Cánh cửa bị mạnh mẽ đẩy mạnh mở ra, theo sau là vô số thái giám cùng nô tì, còn có không ít quân cấm vệ bao vây đến giọt nước cũng chạy không lọt. Long Tử Nguyệt khẽ ngẩng đầu lên quan sát động tĩnh, Hạ Tử Lân lúc bấy giờ nào còn dáng vẻ âm lãnh ban nãy thay vào đó vẻ mặt kinh ngạc tột độ.
Tầm mắt Hạ Tử Lân đảo nhanh vào thân ảnh trong lòng, nỗi lo âu như tràn ngập trong khóe mắt hắn. Long Tử Nguyệt nghĩ không thông, Hạ Tử Lân đây là muốn làm gì? Một kẻ diễn kịch, một kẻ quả thật mù mờ không biết gì, nhưng đập vào mắt Thái hậu - Vưu Dạ Hoa lại thành vẻ mặt Long Tử Nguyệt hoang mang tột độ, không rõ ràng bản thân nàng đã làm gì, còn Hạ Tử Lân thì vô cùng quan tâm, như sợ nàng bị tổn thương, sợ nàng không chịu nổi đả kích gì đó mà trở nên điên cuồng.
Trong lòng Vưu Dạ Hoa dấy lên cảm giác vô cùng bất an, lắng nghe kỹ âm thanh phía sau bức bình phong kia. Vưu Dạ Hoa liền nhận ra đó là âm thanh h**n ** nam nữ, chính xác mà nói hai kẻ kia không phải ai xa lạ, âm thanh của con trai trưởng của bà - hoàng thượng Hạ Bạch Thiền, còn có tiếng k** r*n cực kỳ phóng túng của nữ tử - công chúa Nam Cung Vụ Sương.
Bộ dạng bình tĩnh nhưng ánh mắt kinh hoàng Vưu Dạ Hoa đã bán đứng nội tâm bà ta, Hạ Tử Lân nheo cặp mắt phượng nhìn thẳng vào mẫu hậu đầy trào phúng. Chưa kịp nói câu nào đã nghe thấy tiếng thét tê tâm liệt phế của Hạ Bạch Thiền từ sau bức bình phong phát ra, tiếp theo đó là giọng của Nam Cung Vụ Sương choàng tỉnh sau cơn k*ch t*nh.
Nam Cung Dạ Tước vừa tiến đến cửa thì nghe hoàng muội đang không ngừng la hét bên trong, hắn nhanh chóng xông vào trong phòng thì thấy Thái hậu Vưu Dạ Hoa cùng Hiền vương Hạ Tử Lân đang trừng mắt với nhau. Trong lòng ngực Hạ Tử Lân còn đang che chở cho Long Tử Nguyệt, nàng như chú chim nhỏ hoảng sợ bị hắn mạnh mẽ ôm vào lòng, giang đôi cánh to bảo hộ nàng, khiến Nam Cung Dạ Tước hụt hẫng pha lẫn tức giận.
Đến lúc hồi hồn thì Long Tử Nguyệt nghe bên ngoài có vô số âm thanh huyên náo, dường như đến để bắt thông gian vậy. Khóe môi Hạ Tử Lân nhoẻn lên một nụ cười âm lãnh, Long Tử Nguyệt cả khuôn mặt chôn trong v*m ng*c của Hạ Tử Lân nên không nhìn thấy vẻ mặt này của hắn.
Cánh cửa bị mạnh mẽ đẩy mạnh mở ra, theo sau là vô số thái giám cùng nô tì, còn có không ít quân cấm vệ bao vây đến giọt nước cũng chạy không lọt. Long Tử Nguyệt khẽ ngẩng đầu lên quan sát động tĩnh, Hạ Tử Lân lúc bấy giờ nào còn dáng vẻ âm lãnh ban nãy thay vào đó vẻ mặt kinh ngạc tột độ.
Tầm mắt Hạ Tử Lân đảo nhanh vào thân ảnh trong lòng, nỗi lo âu như tràn ngập trong khóe mắt hắn. Long Tử Nguyệt nghĩ không thông, Hạ Tử Lân đây là muốn làm gì? Một kẻ diễn kịch, một kẻ quả thật mù mờ không biết gì, nhưng đập vào mắt Thái hậu - Vưu Dạ Hoa lại thành vẻ mặt Long Tử Nguyệt hoang mang tột độ, không rõ ràng bản thân nàng đã làm gì, còn Hạ Tử Lân thì vô cùng quan tâm, như sợ nàng bị tổn thương, sợ nàng không chịu nổi đả kích gì đó mà trở nên điên cuồng.
Trong lòng Vưu Dạ Hoa dấy lên cảm giác vô cùng bất an, lắng nghe kỹ âm thanh phía sau bức bình phong kia. Vưu Dạ Hoa liền nhận ra đó là âm thanh h**n ** nam nữ, chính xác mà nói hai kẻ kia không phải ai xa lạ, âm thanh của con trai trưởng của bà - hoàng thượng Hạ Bạch Thiền, còn có tiếng k** r*n cực kỳ phóng túng của nữ tử - công chúa Nam Cung Vụ Sương.
Bộ dạng bình tĩnh nhưng ánh mắt kinh hoàng Vưu Dạ Hoa đã bán đứng nội tâm bà ta, Hạ Tử Lân nheo cặp mắt phượng nhìn thẳng vào mẫu hậu đầy trào phúng. Chưa kịp nói câu nào đã nghe thấy tiếng thét tê tâm liệt phế của Hạ Bạch Thiền từ sau bức bình phong phát ra, tiếp theo đó là giọng của Nam Cung Vụ Sương choàng tỉnh sau cơn k*ch t*nh.
Nam Cung Dạ Tước vừa tiến đến cửa thì nghe hoàng muội đang không ngừng la hét bên trong, hắn nhanh chóng xông vào trong phòng thì thấy Thái hậu Vưu Dạ Hoa cùng Hiền vương Hạ Tử Lân đang trừng mắt với nhau. Trong lòng ngực Hạ Tử Lân còn đang che chở cho Long Tử Nguyệt, nàng như chú chim nhỏ hoảng sợ bị hắn mạnh mẽ ôm vào lòng, giang đôi cánh to bảo hộ nàng, khiến Nam Cung Dạ Tước hụt hẫng pha lẫn tức giận.
Thuần Huyết Huyết Tộc
Tác giả: Loran
302 chương | 724 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Không tìm thấy chương nào phù hợp