Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 68
Cập nhật: 2 tháng trước
|
~7 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Lớn tiếng quát lớn một câu: "Tất cả im miệng hết cho ta!", bàn tay Vương Chiêu Lâm day day huyệt thái dương một chút, chợt nghe âm thanh non nớt mềm mại cất lên: "Tằng tổ phụ, người bị đau đầu sao? Để Ám nhi đến xoa xoa cho người nhé?".
Long Ám nói xong hai cái chân nhanh chóng hoạt động vèo vèo chạy đến phía sau Vương Chiêu Lâm, cố nhón người cao lên hai tay ra sức xoa bóp thái dương cùng đấm nhè nhẹ vào vai lão bất tử, độ mạnh yếu cực kỳ vừa phải. Từ nhỏ Long Ám đã ở cùng với bà nội ốm đau b*nh h**n triền miên, nên việc lấy lòng này không hề khó làm chút làm mà còn làm một cách vô cùng thuận mắt.
Người bên ngoài không chứng kiến sự kiện nhìn vào còn tưởng là đây là gia đình có ông cháu vô cùng hòa thuận nữa kìa, Vương Chiêu Lâm nghe có giọng trẻ con lên tiếng còn chưa kịp nhìn kỹ thì đã cái bóng dáng nho nhỏ kia chạy ù ra sau lưng ông nhón chân kiễng người đấm bóp vô cùng thích ý.
Trong lòng Vương Chiêu Lâm vốn còn đang bài xích cái "con riêng" của Vương An Duy mang từ bên ngoài vào, còn tính đưa nó ra ngoài ánh sáng nằm chiếm đoạt gia sản của ông, thành kiến tuy giảm bớt xuống một chút nhưng lại tăng thêm vài phần cảnh giác. Vương Chiêu Lâm trầm giọng nói: "Ngươi là tên nhãi nào, ai cho ngươi xông vào đây? Mau ra kế cái tên phụ thân của ngươi mà đứng đi. Tránh xa ta ra!"
Long Ám vẻ mặt mếu máo cùng tủi thân lùi lại ra đứng phía sau Vương An Duy, ánh mắt trong veo nhìn về Vương Chiêu Lâm cứ như tố cáo ông quát nạt cậu vô cớ. Lúc này Vương Chiêu Lâm mới có dịp quan sát Long Ám cẩn thận, mặt mũi cũng sáng lạn đáng yêu, thân hình tuy có hơi ốm nhưng mà ăn nhiều thêm chút có lẽ là rất có tương lai đi gieo họa cho các cô nương đi.
Còn có ánh mắt Long Ám trong trẻo đầy cảm xúc đều được thể hiện qua đó, một bộ dáng quy quy củ củ đứng khép người tựa như cậu đã làm ra chuyện gi đó vô cùng tội lỗi đang hướng ông xin ông tha thứ vậy.
Vương Chiêu Lâm tuy cưới rể cho nội tôn nữ mình, nhưng ông cũng biết Vương An Duy không hề liên lạc hay chu cấp gì cho gia đình bản thân kể từ lúc hắn bước vào phủ, đứa nhỏ này chắc là lần đầu gặp phụ thân của mình, một thân một mình đến tận đây tìm phụ thân đã không dễ dàng gì rồi, đã vậy còn bị hắt hủi cùng đe dọa.
Vương Chiêu Lâm lúc nhỏ cũng đã từng trải qua nhưng ngày cơ cực, tuy hiện tại phủ đệ một tay ông gầy dựng không thể tùy tiện giao cho Vương An Duy hay Vương Hoài An - tức Vương nhị thiếu được, một kẻ thì tâm cơ, một kẻ thì ăn chơi trác tán, chỉ toàn lo nuôi một đoàn nam sủng, nhưng đứa nhỏ này có lẽ còn bồi dưỡng được.
Vương Chiêu Lâm thầm suy tính trong lòng, bên này Vương An Duy cũng tính toán riêng không biết hắn có nên tăng lượng thuốc nặng hơn mọi ngày nữa được hay không còn Vương Tú Linh cũng không phải ngu ngơ không có dự tính gì, ả còn tính hạ độc hoặc thuê người g**t ch*t Long Ám cùng trượng phu, một mình gom trọn gia tài nữa là.
Mỗi người đều đang tính toán thì nghe Long Ám lại cất giọng non nớt nho nhỏ nói: "Phụ thân đại nhân, hài nhi đói a...", thành công cắt đứt tạm thời suy tính của mấy người đang ở đây. Vương An Duy ngẫm nghĩ cũng đúng, cả một buổi sáng nháo tới nháo lui chưa ai kịp dùng bữa.
Ngay cả Vương An Duy cũng còn thấy đói huống hồ Long Ám chỉ là một tiểu tử, hiện tại cũng đã gần qua cử trưa rồi cũng nên ăn cái gì đó, chỉ là...lão bất tử còn ở đây, Vương An Duy cũng không dám làm ra hành động gì quá đáng.
Long Ám nói xong hai cái chân nhanh chóng hoạt động vèo vèo chạy đến phía sau Vương Chiêu Lâm, cố nhón người cao lên hai tay ra sức xoa bóp thái dương cùng đấm nhè nhẹ vào vai lão bất tử, độ mạnh yếu cực kỳ vừa phải. Từ nhỏ Long Ám đã ở cùng với bà nội ốm đau b*nh h**n triền miên, nên việc lấy lòng này không hề khó làm chút làm mà còn làm một cách vô cùng thuận mắt.
Người bên ngoài không chứng kiến sự kiện nhìn vào còn tưởng là đây là gia đình có ông cháu vô cùng hòa thuận nữa kìa, Vương Chiêu Lâm nghe có giọng trẻ con lên tiếng còn chưa kịp nhìn kỹ thì đã cái bóng dáng nho nhỏ kia chạy ù ra sau lưng ông nhón chân kiễng người đấm bóp vô cùng thích ý.
Trong lòng Vương Chiêu Lâm vốn còn đang bài xích cái "con riêng" của Vương An Duy mang từ bên ngoài vào, còn tính đưa nó ra ngoài ánh sáng nằm chiếm đoạt gia sản của ông, thành kiến tuy giảm bớt xuống một chút nhưng lại tăng thêm vài phần cảnh giác. Vương Chiêu Lâm trầm giọng nói: "Ngươi là tên nhãi nào, ai cho ngươi xông vào đây? Mau ra kế cái tên phụ thân của ngươi mà đứng đi. Tránh xa ta ra!"
Long Ám vẻ mặt mếu máo cùng tủi thân lùi lại ra đứng phía sau Vương An Duy, ánh mắt trong veo nhìn về Vương Chiêu Lâm cứ như tố cáo ông quát nạt cậu vô cớ. Lúc này Vương Chiêu Lâm mới có dịp quan sát Long Ám cẩn thận, mặt mũi cũng sáng lạn đáng yêu, thân hình tuy có hơi ốm nhưng mà ăn nhiều thêm chút có lẽ là rất có tương lai đi gieo họa cho các cô nương đi.
Còn có ánh mắt Long Ám trong trẻo đầy cảm xúc đều được thể hiện qua đó, một bộ dáng quy quy củ củ đứng khép người tựa như cậu đã làm ra chuyện gi đó vô cùng tội lỗi đang hướng ông xin ông tha thứ vậy.
Vương Chiêu Lâm tuy cưới rể cho nội tôn nữ mình, nhưng ông cũng biết Vương An Duy không hề liên lạc hay chu cấp gì cho gia đình bản thân kể từ lúc hắn bước vào phủ, đứa nhỏ này chắc là lần đầu gặp phụ thân của mình, một thân một mình đến tận đây tìm phụ thân đã không dễ dàng gì rồi, đã vậy còn bị hắt hủi cùng đe dọa.
Vương Chiêu Lâm lúc nhỏ cũng đã từng trải qua nhưng ngày cơ cực, tuy hiện tại phủ đệ một tay ông gầy dựng không thể tùy tiện giao cho Vương An Duy hay Vương Hoài An - tức Vương nhị thiếu được, một kẻ thì tâm cơ, một kẻ thì ăn chơi trác tán, chỉ toàn lo nuôi một đoàn nam sủng, nhưng đứa nhỏ này có lẽ còn bồi dưỡng được.
Vương Chiêu Lâm thầm suy tính trong lòng, bên này Vương An Duy cũng tính toán riêng không biết hắn có nên tăng lượng thuốc nặng hơn mọi ngày nữa được hay không còn Vương Tú Linh cũng không phải ngu ngơ không có dự tính gì, ả còn tính hạ độc hoặc thuê người g**t ch*t Long Ám cùng trượng phu, một mình gom trọn gia tài nữa là.
Mỗi người đều đang tính toán thì nghe Long Ám lại cất giọng non nớt nho nhỏ nói: "Phụ thân đại nhân, hài nhi đói a...", thành công cắt đứt tạm thời suy tính của mấy người đang ở đây. Vương An Duy ngẫm nghĩ cũng đúng, cả một buổi sáng nháo tới nháo lui chưa ai kịp dùng bữa.
Ngay cả Vương An Duy cũng còn thấy đói huống hồ Long Ám chỉ là một tiểu tử, hiện tại cũng đã gần qua cử trưa rồi cũng nên ăn cái gì đó, chỉ là...lão bất tử còn ở đây, Vương An Duy cũng không dám làm ra hành động gì quá đáng.
Thuần Huyết Huyết Tộc
Tác giả: Loran
302 chương | 983 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Không tìm thấy chương nào phù hợp