Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 121
Cập nhật: 2 tháng trước
|
~7 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Long Tử Nguyệt hôm nay muốn chạy ra ngoài đi mua một ít y phục cùng vật dụng cho cả hai, tình cờ thấy có một mái nhà tranh đơn sơ bên này, tò mò nên giục U Minh Lang Vương chạy qua xem thì thấy cái tên Hạ Tử Lân đang nằm nhắm mắt.
Trong bụng Long Tử Nguyệt có chút muốn bỏ của chạy lấy người, nàng thật sự không muốn dây dưa cùng cái tên mặt dày nọ, ngồi trên lưng U Minh Lang Vương, bàn tay vô thức túm chặt nhúm lông gáy khiến nó ẩn ẩn đau khẽ gầm nhẹ lên.
Hạ Tử Lân cũng không phải vô ý mà lại chọn nơi này nghỉ chân, bởi vì đây là con đường ngắn nhất để vào trong trấn, nơi đó có người mua kẻ bán các nhu yếu phẩm cần thiết. Đoán rằng nếu muốn đi vào trong trấn thì chả ai dạt dột lại trèo qua hai ngọn núi rộng hai bên, bởi vách núi gần như thẳng đứng không có chỗ đặt chân để đi, eo núi hiểm trở bảo hộ mảnh đất sinh sống của người dân khỏi dã thú nguy hiểm từ cánh rừng Tử Vong.
Âm thanh gầm gừ nhẹ nhàng của U Minh Lang Vương đâm vào màng nhĩ Hạ Tử Lân khiến hắn phải mở mắt ra thì thấy Long Tử Nguyệt. Chỉ là....vì sao mái tóc cùng đôi mắt của Long Tử Nguyệt lại nhiễm đỏ đến vậy? Một màu đỏ tươi như máu cùng với đóa bỉ ngạn giữa trán khiến Hạ Tử Lân thầm than mức độ họa thủy của nàng càng lúc càng trở nên quỷ dị rồi.
Long Tử Nguyệt đang ngồi trên lưng một con sói có bộ lông màu xám dưới ánh mặt trời thi thoảng ánh lên ánh sáng tím. Tròng mắt Hạ Tử Lân chợt lóe lên tia sáng rồi tản đi, nhanh đến độ Long Tử Nguyệt cũng không nhìn ra được, khóe môi cong lên nở nụ cười cất giọng hỏi: "Long công tử đây hẳn đang đi dạo mát sao?"
Long Tử Nguyệt bực bội gắt gỏng đáp: "Bản công tử đi đâu cần báo cho ngươi biết sao?", Hạ Tử Lân quan sát cao thấp y phục toàn thân Long Tử Nguyệt, vẫn bộ hắc y có kim hổ đang vươn móng vuốt khá chỉnh chu. Tuy ở trong rừng Tử Vong mấy tháng vẫn không có vẻ gì là chật vật hay trọng thương gì cả thì hơi khó hiểu. Có thể thuần phục một con sói to, leo lên lưng của nó cưỡi, bản lĩnh quả thật không nhỏ rồi. U Minh Lang Vương thấy có người đánh giá chủ nhân của nó thì toàn thân dựng hết lông lên, gầm gừ đe dọa.
Bản năng hộ chủ của U Minh Lang Vương khiến Hạ Tử Lân cảm thấy buồn cười, hắn có làm gì Long Tử Nguyệt đâu mà con sói lông bạc kia đã gầm gừ đầy cảnh giác rồi. Long Tử Nguyệt thấy Hạ Tử Lân chỉ chăm chú như đang tìm tòi gì đó từ trên người của nàng cũng khó chịu không kém U Minh Lang Vương, giọng nói cũng lạnh đi vài phần: "Hạ Tử Lân ngươi nghe cho kỹ, "chó khôn không cản đường" ngươi tốt nhất đừng có ý đồ gì với ta, nếu không đừng trách ta."
Hạ Tử Lân cũng không muốn dây dưa nhiều thêm nên lên tiếng: "Được, vậy ngươi thành thật trả lời bản tôn ba vấn đề, bản tôn sẽ không quản ngươi nhiều nữa.". Long Tử Nguyệt khinh khỉnh nhìn Hạ Tử Lân như kẻ ngốc, giọng nói đầy vẻ châm biếm: "Ngươi nghĩ ngươi là ai mà bản công tử phải trả lời các vấn đề của ngươi? Lại nói xung quanh đây bố trí nhiều ám vệ như vậy cũng không cản được bước chân của bản công tử đâu. Đừng lãng phí nhân lực."
Hạ Tử Lân cũng không quan tâm sự mỉa mai của Long Tử Nguyệt: "Câu thứ nhất, ngươi thật ra có quan hệ như thế nào với Vô Tình?", Long Tử Nguyệt đang hùng hổ châm chọc Hạ Tử Lân bỗng chốc cứng ngắc vẻ mặt, giương mắt trợn trừng nhìn Hạ Tử Lân đầy vẻ kinh ngạc.
U Minh Lang Vương nghe xong cũng nghệch mặt, cái lưỡi màu hồng phấn thè ra trông ngốc nghếch vô cùng. Mấy tháng ở cùng nhau cũng đã nghe Long Tử Nguyệt kể sơ qua nàng bị mất trí nhớ, hiện tại nàng tên Long Tử Nguyệt.
Nhìn một người một sói vẻ mặt đều dại ra rất buồn cười, Hạ Tử Lân ho khan một cái che giấu bản thân xuýt nữa phì cười cũng thành công lôi kéo hai kẻ kia từ trong kinh ngạc trở lại bình thường. Long Tử Nguyệt mất mặt bỗng dưng gào lên: "Làm sao bản công tử biết chứ, cái kẻ Vô Tình nọ là ai? Ngươi không tra ra đc lại đi hỏi bản công tử, bản công tử biết đi đâu mà hỏi chứ?"
Trong bụng Long Tử Nguyệt có chút muốn bỏ của chạy lấy người, nàng thật sự không muốn dây dưa cùng cái tên mặt dày nọ, ngồi trên lưng U Minh Lang Vương, bàn tay vô thức túm chặt nhúm lông gáy khiến nó ẩn ẩn đau khẽ gầm nhẹ lên.
Hạ Tử Lân cũng không phải vô ý mà lại chọn nơi này nghỉ chân, bởi vì đây là con đường ngắn nhất để vào trong trấn, nơi đó có người mua kẻ bán các nhu yếu phẩm cần thiết. Đoán rằng nếu muốn đi vào trong trấn thì chả ai dạt dột lại trèo qua hai ngọn núi rộng hai bên, bởi vách núi gần như thẳng đứng không có chỗ đặt chân để đi, eo núi hiểm trở bảo hộ mảnh đất sinh sống của người dân khỏi dã thú nguy hiểm từ cánh rừng Tử Vong.
Âm thanh gầm gừ nhẹ nhàng của U Minh Lang Vương đâm vào màng nhĩ Hạ Tử Lân khiến hắn phải mở mắt ra thì thấy Long Tử Nguyệt. Chỉ là....vì sao mái tóc cùng đôi mắt của Long Tử Nguyệt lại nhiễm đỏ đến vậy? Một màu đỏ tươi như máu cùng với đóa bỉ ngạn giữa trán khiến Hạ Tử Lân thầm than mức độ họa thủy của nàng càng lúc càng trở nên quỷ dị rồi.
Long Tử Nguyệt đang ngồi trên lưng một con sói có bộ lông màu xám dưới ánh mặt trời thi thoảng ánh lên ánh sáng tím. Tròng mắt Hạ Tử Lân chợt lóe lên tia sáng rồi tản đi, nhanh đến độ Long Tử Nguyệt cũng không nhìn ra được, khóe môi cong lên nở nụ cười cất giọng hỏi: "Long công tử đây hẳn đang đi dạo mát sao?"
Long Tử Nguyệt bực bội gắt gỏng đáp: "Bản công tử đi đâu cần báo cho ngươi biết sao?", Hạ Tử Lân quan sát cao thấp y phục toàn thân Long Tử Nguyệt, vẫn bộ hắc y có kim hổ đang vươn móng vuốt khá chỉnh chu. Tuy ở trong rừng Tử Vong mấy tháng vẫn không có vẻ gì là chật vật hay trọng thương gì cả thì hơi khó hiểu. Có thể thuần phục một con sói to, leo lên lưng của nó cưỡi, bản lĩnh quả thật không nhỏ rồi. U Minh Lang Vương thấy có người đánh giá chủ nhân của nó thì toàn thân dựng hết lông lên, gầm gừ đe dọa.
Bản năng hộ chủ của U Minh Lang Vương khiến Hạ Tử Lân cảm thấy buồn cười, hắn có làm gì Long Tử Nguyệt đâu mà con sói lông bạc kia đã gầm gừ đầy cảnh giác rồi. Long Tử Nguyệt thấy Hạ Tử Lân chỉ chăm chú như đang tìm tòi gì đó từ trên người của nàng cũng khó chịu không kém U Minh Lang Vương, giọng nói cũng lạnh đi vài phần: "Hạ Tử Lân ngươi nghe cho kỹ, "chó khôn không cản đường" ngươi tốt nhất đừng có ý đồ gì với ta, nếu không đừng trách ta."
Hạ Tử Lân cũng không muốn dây dưa nhiều thêm nên lên tiếng: "Được, vậy ngươi thành thật trả lời bản tôn ba vấn đề, bản tôn sẽ không quản ngươi nhiều nữa.". Long Tử Nguyệt khinh khỉnh nhìn Hạ Tử Lân như kẻ ngốc, giọng nói đầy vẻ châm biếm: "Ngươi nghĩ ngươi là ai mà bản công tử phải trả lời các vấn đề của ngươi? Lại nói xung quanh đây bố trí nhiều ám vệ như vậy cũng không cản được bước chân của bản công tử đâu. Đừng lãng phí nhân lực."
Hạ Tử Lân cũng không quan tâm sự mỉa mai của Long Tử Nguyệt: "Câu thứ nhất, ngươi thật ra có quan hệ như thế nào với Vô Tình?", Long Tử Nguyệt đang hùng hổ châm chọc Hạ Tử Lân bỗng chốc cứng ngắc vẻ mặt, giương mắt trợn trừng nhìn Hạ Tử Lân đầy vẻ kinh ngạc.
U Minh Lang Vương nghe xong cũng nghệch mặt, cái lưỡi màu hồng phấn thè ra trông ngốc nghếch vô cùng. Mấy tháng ở cùng nhau cũng đã nghe Long Tử Nguyệt kể sơ qua nàng bị mất trí nhớ, hiện tại nàng tên Long Tử Nguyệt.
Nhìn một người một sói vẻ mặt đều dại ra rất buồn cười, Hạ Tử Lân ho khan một cái che giấu bản thân xuýt nữa phì cười cũng thành công lôi kéo hai kẻ kia từ trong kinh ngạc trở lại bình thường. Long Tử Nguyệt mất mặt bỗng dưng gào lên: "Làm sao bản công tử biết chứ, cái kẻ Vô Tình nọ là ai? Ngươi không tra ra đc lại đi hỏi bản công tử, bản công tử biết đi đâu mà hỏi chứ?"
Thuần Huyết Huyết Tộc
Tác giả: Loran
302 chương | 731 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Không tìm thấy chương nào phù hợp