Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 36
Cập nhật: 2 tháng trước
|
~7 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Rốt cục Tiểu Ngân cùng Long Tử Nguyệt cũng trở lại hang động, nàng vui vẻ vừa đi vừa chạy lại gần ôm lấy Long Ám vào lòng miệng hoạt động liên tục giới thiệu Tiểu Ngân cho cậu làm quen. Tiểu Ngân vẫn cứ khinh khỉnh nhìn lom lom cái kẻ đang hào hứng bừng bừng kể chuyện giải cứu con tin ra sao, trừng trị kẻ ác như thế nào, một bộ dáng không có tiền đồ chút nào...
Long Ám chăm chú nghe Long Tử Nguyệt kể lâu lâu còn chen thêm vài câu thắc mắc khiến nàng càng thêm hưng phấn thêm mắm dặm muối vào câu chuyện, diễn tả càng thêm sinh động hơn. Ài....Tiểu Ngân không biết bao giờ nàng mới kể xong đành buồn bực nằm dài ra bên bãi cỏ nhắm mắt lại đi tìm Chu Công đánh cờ.
Ánh sáng le lói chiếu vào gương mặt non nớt Long Ám làm cậu tỉnh giấc, Huyết tộc vốn cũng không có ngủ sâu chỉ cần có âm thanh khác thường ngay lập tức mức độ cảnh giác tăng vọt lên. Giật mình nhìn quanh quất không thấy bóng dáng của Tiểu Ngân cùng Long Tử Nguyệt chỉ thấy dưới đất nguệch ngoạc vài chữ xiêu xiêu vẹo vẹo của nàng để lại: "Tỷ có việc gấp đi trước, gặp lại tại khách đ**m gần Kim Hoàng Miếu."
Còn có mấy tờ ngân phiếu được chặn lại bởi hòn đá nhỏ bên cạnh, một cái bọc nhỏ đựng vài trăm cây ngân châm tinh xảo trong đó, cậu nhặt ngân phiếu cùng nhân châm lên cất vào trong người rồi xoay người ra khỏi cánh rừng, tìm ai đó hỏi đường rồi khởi hành đi đến nơi hẹn.
Long Tử Nguyệt sau khi trốn Long Ám đi cùng với Tiểu Ngân quay lại Phượng thành xử lý nốt cái người tên Sở Phượng Tiên kia, chỉ là lần này nàng thả Tiểu Ngân ở ngoại thành còn bản thân mình thì đang đi dạo vài vòng trong thành, sẵn tiện kiếm thêm một ít ngân phiếu để có cái chi tiêu. Lướt qua một đám đông đang ngồi trong một quán ăn nhỏ giọng đàm luận về một tên địa chủ đất mà họ đang cày thuê trên đó, tuy là nhỏ giọng nhưng đều lọt vào tai Long Tử Nguyệt không sót một chữ.
Tên địa chủ đó chuyên đi tìm các tiểu cô nương vừa mới 10 12 tuổi của các hộ gia đình nghèo gần đó hoặc sống nhờ vào tiền công cày thuê đất của lão để cưỡng gian, nhưng đến khi bị tố giác thì quan phủ lại bao che cho hắn, xử oan cho các hộ gia đình kia rằng chính tiểu nữ hài của bọn họ đến quyến rũ lão địa chủ nhằm một bước trở thành phượng hoàng.
Hiện tại số lượng nữ hài tử bị hắn làm hại rất nhiều nhưng lại không có ai dám đi tố cáo nữa, đành phó mặc cho số phận đen đủi của hoàn cảnh tạo nên, cắn răng đưa hài tử của mình vào làm thị nữ thông phòng cho hắn cầm lấy một số tiền bèo bọt coi như tiền bồi thường gắng gượng sống qua ngày.
Long Tử Nguyệt tuy không phải là siêu nhân mặc sịp đỏ thích làm việc nghĩa lại nghe đến những điều thị phi này quả thật là không chấp nhận được hành động cầm thú của tên địa chủ cùng cái quan phủ thông đồng lẫn nhau làm chuyện phi pháp.
Long Tử Nguyệt nghe ngóng thêm một lúc thì xác định được căn biệt viện của tên địa chủ kia nằm trong một khu buôn bán sầm uất nhất nhì của Phượng thành, nhưng mà hình như hiện tại hắn có ở biệt viện hay không thì nàng không rõ, đành phải đích thân đến để xác nhận vậy.
Thả chậm bước chân ung dung đi về phía khu chợ đông đúc trước mặt, Long Tử Nguyệt bắt đầu cảm thấy khó thở, không phải là do nàng bị cơn đói hành hạ mà là ở đây bán rất nhiều các loại huân hương, son phấn, túi thơm,...mùi hương của nhiều loại trộn lẫn vào nhau làm ảnh hưởng trầm trọng đến khứu giác cực nhạy cảm của Huyết tộc, làm khả năng hít thở của Long Tử Nguyệt bị đình trệ trong chốc lát.
Đang phân vân không biết có nên bước tiếp vào bên trong hay là đi nơi khác để tìm người thì bị một tên gia đinh đứng phía sau gào thét lên: "Cái tên kia nhanh tránh đường ra cho chủ tử nhà ta đi, đừng có đứng ở nơi làm cản trở công sự của chủ tử."
Long Ám chăm chú nghe Long Tử Nguyệt kể lâu lâu còn chen thêm vài câu thắc mắc khiến nàng càng thêm hưng phấn thêm mắm dặm muối vào câu chuyện, diễn tả càng thêm sinh động hơn. Ài....Tiểu Ngân không biết bao giờ nàng mới kể xong đành buồn bực nằm dài ra bên bãi cỏ nhắm mắt lại đi tìm Chu Công đánh cờ.
Ánh sáng le lói chiếu vào gương mặt non nớt Long Ám làm cậu tỉnh giấc, Huyết tộc vốn cũng không có ngủ sâu chỉ cần có âm thanh khác thường ngay lập tức mức độ cảnh giác tăng vọt lên. Giật mình nhìn quanh quất không thấy bóng dáng của Tiểu Ngân cùng Long Tử Nguyệt chỉ thấy dưới đất nguệch ngoạc vài chữ xiêu xiêu vẹo vẹo của nàng để lại: "Tỷ có việc gấp đi trước, gặp lại tại khách đ**m gần Kim Hoàng Miếu."
Còn có mấy tờ ngân phiếu được chặn lại bởi hòn đá nhỏ bên cạnh, một cái bọc nhỏ đựng vài trăm cây ngân châm tinh xảo trong đó, cậu nhặt ngân phiếu cùng nhân châm lên cất vào trong người rồi xoay người ra khỏi cánh rừng, tìm ai đó hỏi đường rồi khởi hành đi đến nơi hẹn.
Long Tử Nguyệt sau khi trốn Long Ám đi cùng với Tiểu Ngân quay lại Phượng thành xử lý nốt cái người tên Sở Phượng Tiên kia, chỉ là lần này nàng thả Tiểu Ngân ở ngoại thành còn bản thân mình thì đang đi dạo vài vòng trong thành, sẵn tiện kiếm thêm một ít ngân phiếu để có cái chi tiêu. Lướt qua một đám đông đang ngồi trong một quán ăn nhỏ giọng đàm luận về một tên địa chủ đất mà họ đang cày thuê trên đó, tuy là nhỏ giọng nhưng đều lọt vào tai Long Tử Nguyệt không sót một chữ.
Tên địa chủ đó chuyên đi tìm các tiểu cô nương vừa mới 10 12 tuổi của các hộ gia đình nghèo gần đó hoặc sống nhờ vào tiền công cày thuê đất của lão để cưỡng gian, nhưng đến khi bị tố giác thì quan phủ lại bao che cho hắn, xử oan cho các hộ gia đình kia rằng chính tiểu nữ hài của bọn họ đến quyến rũ lão địa chủ nhằm một bước trở thành phượng hoàng.
Hiện tại số lượng nữ hài tử bị hắn làm hại rất nhiều nhưng lại không có ai dám đi tố cáo nữa, đành phó mặc cho số phận đen đủi của hoàn cảnh tạo nên, cắn răng đưa hài tử của mình vào làm thị nữ thông phòng cho hắn cầm lấy một số tiền bèo bọt coi như tiền bồi thường gắng gượng sống qua ngày.
Long Tử Nguyệt tuy không phải là siêu nhân mặc sịp đỏ thích làm việc nghĩa lại nghe đến những điều thị phi này quả thật là không chấp nhận được hành động cầm thú của tên địa chủ cùng cái quan phủ thông đồng lẫn nhau làm chuyện phi pháp.
Long Tử Nguyệt nghe ngóng thêm một lúc thì xác định được căn biệt viện của tên địa chủ kia nằm trong một khu buôn bán sầm uất nhất nhì của Phượng thành, nhưng mà hình như hiện tại hắn có ở biệt viện hay không thì nàng không rõ, đành phải đích thân đến để xác nhận vậy.
Thả chậm bước chân ung dung đi về phía khu chợ đông đúc trước mặt, Long Tử Nguyệt bắt đầu cảm thấy khó thở, không phải là do nàng bị cơn đói hành hạ mà là ở đây bán rất nhiều các loại huân hương, son phấn, túi thơm,...mùi hương của nhiều loại trộn lẫn vào nhau làm ảnh hưởng trầm trọng đến khứu giác cực nhạy cảm của Huyết tộc, làm khả năng hít thở của Long Tử Nguyệt bị đình trệ trong chốc lát.
Đang phân vân không biết có nên bước tiếp vào bên trong hay là đi nơi khác để tìm người thì bị một tên gia đinh đứng phía sau gào thét lên: "Cái tên kia nhanh tránh đường ra cho chủ tử nhà ta đi, đừng có đứng ở nơi làm cản trở công sự của chủ tử."
Thuần Huyết Huyết Tộc
Tác giả: Loran
302 chương | 878 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Không tìm thấy chương nào phù hợp