Chương 89: Tốc độ giới hạn 60
Từ lúc đón cô lên xe, suốt cả quãng đường Thư Vọng vẫn không nói một lời. Trong lòng Đường Dật Phong rối bời, phiền muộn, còn nhiều hơn cả là hoang mang và lo lắng.
Cô tự buồn tự giận vì khoảnh khắc thất thần của chính mình, vừa thất vọng với bản thân, vừa sợ Thư Vọng cũng thất vọng về mình. Cô không biết phải giải thích thế nào, cảm giác dù nói gì đi nữa cũng chỉ giống như biện bạch vô ích. Cô không muốn tự bào chữa, vì dù thế nào đi chăng nữa lỗi cũng là ở cô, chẳng liên quan đến ai khác.
Cô cảm nhận rất rõ bầu không khí đè nén đang bao quanh Thư Vọng, nhưng cũng chẳng kịp phân biệt được đó là cơn giận thuần túy, hay là cơn ghen đang bùng lên, muôn vàn cảm xúc rối ren quấn xoắn trong lòng, nghẹn đến mức một câu cũng chẳng nói ra nổi.
Hai người ngồi cạnh nhau trong xe, suốt một đường lặng im.
Đêm đã khuya, trên đường chẳng còn bao nhiêu xe, người đi đường lại càng ít hơn, hai bên phố xá vun vút lùi dần về phía sau. Đường Dật Phong liếc nhìn bảng đồng hồ, chưa đến một phút lại nhìn thêm lần nữa, cuối cùng không nhịn được mà cất tiếng: "Chị chạy chậm lại một chút..."
Đoạn đường này chỉ được phép chạy 60, nhưng tốc độ xe đã vọt lên 80.
Nghe thấy giọng cô, tay Thư Vọng siết chặt vô lăng, mạnh đến mức đầu ngón tay trắng bệch, móng tay cái hằn sâu xuống lớp da bọc tay lái. Sự im lặng kéo dài bỗng bị xé toạc, để lộ nỗi rối loạn và bất lực đang cuộn tràn bên trong.
Cô hít sâu một hơi, cố gắng giữ cho cảm xúc không mất kiểm soát. Vào lúc này, cô không thể nổi giận với Đường Dật Phong.
Thư Vọng dán ánh mắt lên mặt đường nhựa phía trước, bên tai lại vang lên giọng nói có phần gấp gáp của Đường Dật Phong: "Phía trước là đèn đỏ..."
Một cú phanh gấp, đầu xe dừng lại ngay sát vạch sang đường, quán tính khiến cả hai khẽ chúi người về phía trước.
Hai bàn tay đặt trên đùi Đường Dật Phong đã siết chặt vào nhau đến mức khớp xương cũng đau nhói. Cô nghe thấy tiếng Thư Vọng nặng nề thở ra một hơi, lòng cô thắt lại đau đớn nhưng cũng chẳng biết phải làm gì bây giờ, chỉ còn cách cúi đầu thật thấp.
Khóe mắt Thư Vọng thoáng liếc thấy dáng vẻ đó của Đường Dật Phong, mí mắt cô khẽ giật, ngọn lửa không tên trong lòng càng bốc lên cao, ngay cả nhịp tim cũng nhanh hơn. Cô hé cửa kính một khe nhỏ, cố để làn không khí khô lạnh cuối thu hạ nhiệt cho mình, cũng để tiếng gió chen vào, đẩy lùi khoảng lặng đè nặng giữa cả hai.
Trên quãng đường từ bãi đậu xe về nhà, Thư Vọng bước nhanh về phía trước, Đường Dật Phong líu ríu theo sát sau lưng.
Vào nhà, động tác thay giày của Thư Vọng dứt khoát liền mạch, không ngoái nhìn cô lấy một lần, cứ thế đi thẳng vào phòng ngủ.
Cảm giác hoảng loạn lại một lần nữa dâng lên, Đường Dật Phong đặt tay lên góc tủ giày, để chút đau đớn kia giúp mình xác nhận hiện thực. Cô khẽ gọi tên người kia: "Thư Vọng..."
Bóng lưng trước mắt dừng lại.
Giọng nói bật ra có chút nghèn nghẹt, run rẩy khe khẽ ẩn sâu nơi cổ họng. Đường Dật Phong nhìn theo lưng chị, rồi khẽ nói thêm một câu: "Xin lỗi."
Thư Vọng không quay lại. Rất lâu sau, cô chỉ khẽ nghiêng đầu, để lại cho Đường Dật Phong một góc nghiêng lạnh lẽo: "Em thích cô ta sao?"
Thư Vọng cụp mắt xuống, ánh mắt rơi xuống sàn nhà, gương mặt chìm vào trong bóng tối. Giọng cô rất khẽ, mong manh đến mức chỉ cần chạm nhẹ cũng sẽ tan biến
Câu hỏi ấy khiến Đường Dật Phong vừa kinh ngạc vừa hốt hoảng. Lời bật ra rất nhanh, nhưng lại vấp váp: "Sao có thể chứ... sao em có thể thích người khác... em... em..."
Giọng điệu ấy trong tai Thư Vọng lại có cảm giác như đang rất tủi thân. Ngọn lửa đã được cơn gió lạnh làm dịu xuống giờ lại bùng trở lại. Em ấy đã làm cái gì? Em ấy đang tủi thân cái gì? Em ấy dựa vào đâu mà cảm thấy uất ức?
Biết bao câu chất vấn dồn lên tới miệng, nhưng cuối cùng lại tan biến trong im lặng.
Thư Vọng quay người lại đối diện với cô: "Vậy thì tại sao em phải xin lỗi?"
Đường Dật Phong há miệng, nhưng không thốt nổi một lời.
Cô biết chắc mình chưa từng vượt ranh giới cả về thể xác lẫn tinh thần. Thế nhưng, cô lại không thể lý giải vì sao suốt cả buổi tối hôm ấy, mình cứ nói cười, cứ buông thả, vì sao lại thấy thoải mái; càng không thể giải thích khoảnh khắc trước khi nhìn thẳng vào đôi mắt đối phương, mình lại thất thần trong chốc lát... để rồi suýt chút nữa khiến người ta bước qua giới hạn an toàn.
Hiện tại đúng là chưa có chuyện gì xảy ra, nhưng nếu khi ấy cô không kịp né tránh thì sao?
Là nên trách bản tính con người vốn phức tạp, hay vì ngay từ trong thẳm sâu, bản thân cô vốn đã không phải một người đủ tốt để xứng đáng với niềm tin của người khác?
Cô biết phải nói với Thư Vọng thế nào đây? Rằng có lẽ những lời đồn từng quẩn quanh ký ức tuổi nhỏ đều là thật? Rằng mẹ cô từng ngoại tình, và có lẽ cô cũng mang trong mình thứ di truyền tệ hại đó, vốn dĩ chẳng phải người tốt đẹp gì?
Có một câu ai đã từng nói ấy nhỉ — con người rồi sẽ lớn lên và trở thành dáng hình mà ngày xưa mình ghét nhất. Có lẽ ngay từ lúc Thư Vọng quen cô, cô đã chỉ là một món hàng được bọc trong từng lớp giấy gói ngọt ngào. Bây giờ lớp vỏ ấy bị xé toang, thứ hiện ra mới là dáng vẻ thật sự, đến chính cô cũng chẳng dám đối diện.
Những điều ấy, Đường Dật Phong không nói được. Một chữ cũng không.
Sự im lặng kéo dài của người trước mặt cuối cùng đổi lấy việc Thư Vọng chẳng thể chịu đựng thêm nữa.
Tại sao em ấy không nói lời nào? Tại sao lại chẳng nói gì hết?
Nếu lúc này em ấy chịu cúi đầu, chịu giải thích, Thư Vọng biết mình nhất định sẽ mềm lòng... nhưng tại sao ngay cả một câu qua loa em ấy cũng không muốn dành cho mình?
Thư Vọng sải bước tới, ép Đường Dật Phong vào bức tường cạnh cửa. Bàn tay giữ lấy hai bên gò má cô, buộc cô phải nhìn thẳng vào mình.
"Ngay cả một câu giải thích, em cũng không muốn nói với chị sao?"
Đường Dật Phong nhìn vào đôi mắt ấy, khóe mắt đã ửng đỏ, những ngón tay đang run nhẹ trên mặt cô. Một nỗi chua xót dâng lên, tràn ngập đến mức như muốn nhấn chìm cả trái tim.
Rất lâu sau, cô mới khẽ thì thầm: "Em chỉ có mình chị thôi."
Thư Vọng bỗng nhiên bật cười. Một tiếng cười rất ngắn, mày khẽ nhíu lại... nhưng khoé môi lại cong lên.
Cô nhìn Đường Dật Phong chằm chằm, rồi cúi xuống bắt đầu hôn em.
Ngón tay nâng lấy cằm Đường Dật Phong, đầu lưỡi trực tiếp xông thẳng vào, cố ý quấy động, ép em phải đáp lại.
Nhưng Đường Dật Phong đang bị nỗi buồn bao phủ, chẳng còn tâm trí để nghĩ đến điều gì khác. Trong lồng ngực chỉ còn lại cảm giác nặng nề âm ỉ, thậm chí khi Thư Vọng hôn mình, cảm giác đau đớn nơi trái tim vẫn như càng khắc sâu hơn.
Nhận ra em đang thất thần, ngọn lửa trong lồng ngực Thư Vọng lại bùng cao thêm mấy phần. Cô túm lấy cổ áo Đường Dật Phong, cứ thế đẩy người kia thẳng vào phòng ngủ rồi ép lên giường.
Cho đến khi áo quần trên người Đường Dật Phong bị cô cởi bỏ hết, đối phương vẫn không có bất kỳ phản kháng nào, dù bằng lời nói hay hành động. Đường Dật Phong chỉ nhìn Thư Vọng, chỉ như thế mà nhìn.
Đôi mắt ấy trong suốt như tuyết đầu mùa. Chúng đã từng cong lên rạng rỡ, đã từng tràn đầy ý cười mà nhìn về phía người khác chưa?
Đối diện với ánh mắt đó, Thư Vọng không sao kiềm chế nổi cơn sóng cảm xúc đang cuồn cuộn dâng trào. Cô cúi xuống nhặt chiếc khăn quàng vương dưới đất, vòng ra sau đầu Đường Dật Phong buộc chặt lại, che đi toàn bộ ánh sáng trước mắt cô, rồi xoay người rời khỏi phòng.
Bị bịt mắt, th*n th* tr*n tr** nằm đó, căn phòng im ắng đến mức không nghe thấy một tiếng động nào. Ở bên ngoài, Thư Vọng đang làm gì, Đường Dật Phong hoàn toàn không biết, là chị ấy đã bỏ đi, hay cố tình để mình bị treo lơ lửng thế này?
Cô không dám hỏi, càng không dám tùy tiện cử động. Sợ rằng nếu Thư Vọng quay lại nhìn thấy cô như thế thì sẽ càng tức giận hơn.
Chỉ là tức giận thôi sao? Đường Dật Phong cảm thấy cảm xúc của Thư Vọng không chỉ dừng ở giận dữ, mà còn có một nỗi buồn khiến người ta đau lòng, giống như chính cô vậy. Chỉ là cô không biết nỗi buồn ấy rốt cuộc bắt nguồn từ đâu..
Chị ấy có thể giận cô, có thể mắng cô, thậm chí trừng phạt cô... nhưng cô không muốn nhìn thấy Thư Vọng đau buồn.
Chẳng bao lâu sau, Thư Vọng quay lại. Đường Dật Phong nghe tiếng bước chân ngày một tiến gần, nhịp thở cũng vô thức trở nên rối loạn. Cô không nhìn thấy gì, Thư Vọng cũng không nói một câu. Giữa hai người chỉ còn tiếng vải vóc chăn gối khẽ xê dịch.
Ngón tay Thư Vọng men theo đường nét cơ thể cô lướt qua một vòng, rồi lập tức đi thẳng vào trọng tâm.
Khác với cảm giác làn da ấm áp nơi những vị trí khác, chỗ đó lại chạm phải một luồng lạnh lẽo khiến Đường Dật Phong bỗng khựng cả người, phần bụng dưới cũng theo đó căng chặt.
Thư Vọng cầm vật nhỏ hình bầu dục đẩy về phía trước, đụng phải hoàn toàn là cảm giác khô khốc và cản trở.
Nhận ra điều đó, mọi bình tĩnh còn sót lại trong cô đều vỡ vụn. Người vốn luôn biết kiềm chế cảm xúc như Thư Vọng rốt cuộc cũng phá lệ. Bề mặt hồ nước mà cô gắng sức giữ yên bấy lâu, dưới đáy từ lâu đã là một thành trì dày đặc khói lửa. Giờ phút này, bên trong đó là chiến trận hỗn loạn, tiếng binh đao va chạm vang dội không ngừng.
Em ấy không hề có chút phản ứng nào. Chẳng lẽ với mình em ấy đã chẳng còn cảm giác gì nữa sao? Là từ khi nào?
Thư Vọng cảm nhận rất rõ một cảm giác bất lực kéo đến, nơi hốc mắt bỗng cay xè, đỏ rực. Ngay sau đó, thứ dâng lên lại là cảm xúc không cam lòng.
Cảm giác căng tức nơi lối vào khiến toàn thân Đường Dật Phong khẽ cong lên. Dù người trước mặt là người cô tuyệt đối tin tưởng, cô vẫn không kiềm được chút hoảng sợ. Cô khẽ hỏi: "Cái đó là gì vậy?"
Thư Vọng rút vật đó ra, đổi sang áp lên nơi nhạy cảm bên ngoài rồi bật chế độ rung.
"Chẳng phải em thích những thứ k*ch th*ch sao? Chị cũng có thể chơi cùng em."
Làn sóng k*ch th*ch chưa từng trải qua ập đến, Đường Dật Phong lập tức bật ra một tiếng nức nở nghẹn ngào. Cô theo phản xạ muốn lùi lại, nhưng eo hông đã bị Thư Vọng giữ chặt không cho trốn.
Cô nhớ ra rồi, đây chính là thứ mà chính cô đã mang về, vốn đã bị cô bỏ quên trong một góc. Không ngờ đến lúc này, tất cả lại đang dùng lên chính cơ thể cô.
Dù hoàn toàn không còn tâm trạng để làm tiếp, nhưng sự rung động mạnh mẽ trực diện ấy vẫn khiến cô nhanh chóng chạm đến cao trào. Toàn thân cô lạnh buốt, chỉ có nơi ấy là nóng lên.
Có đủ độ ẩm ướt rồi, Thư Vọng đẩy thẳng vào. Hơi thở của Đường Dật Phong còn chưa bình ổn, cô chỉ kịp nắm lấy cánh tay Thư Vọng, nhưng vẫn không thể ngăn lại động tác của chị.
Cơ thể Đường Dật Phong run rẩy không ngừng. Thư Vọng nhẹ nhàng v**t v* từng tấc da thịt, không bỏ sót một nơi nào, cuối cùng dừng lại thật lâu nơi vết sẹo ở bắp chân Đường Dật Phong. Vết sẹo dài chừng hai đốt ngón tay, màu da chỗ đó trắng hơn và khác với xung quanh, đã ba năm rồi vẫn chưa hồi phục hẳn.
Năm đó họ đi du lịch phương Nam, dòng người qua lại đông đúc, hai người đi sát về phía mép đường. Một chiếc xe điện lạng lách lao đến từ phía sau, cô không hề chú ý, là Đường Dật Phong đã kéo cô tránh đi đúng lúc.
Thư Vọng không hề bị thương nhưng Đường Dật Phong thì bị rạch một đường thật sâu. Lúc đó em mặc quần ngắn mùa hè, vết thương lộ ra cả thịt, máu từ bắp chân chảy xuống nhuộm đỏ nửa chiếc tất.
Thư Vọng lo đến mức bật khóc, còn Đường Dật Phong lại mỉm cười nói không đau chút nào. Chỉ đến trước khi tiêm phòng, cô mới ôm lấy Thư Vọng, khẽ thì thầm rằng mình sợ tiêm.
Giờ phút này, Thư Vọng bắt đầu tự hỏi bản thân, cô đang ghen ư? Không hẳn. Điều khiến cô sợ hãi hơn chính là cảm giác không còn nắm bắt được Đường Dật Phong, cũng dần đánh mất sự hiện diện của mình trong cuộc đời em ấy.
Đường Dật Phong đang ở lứa tuổi rực rỡ nhất của đời người. Em ấy trưởng thành nhanh hơn dự đoán của cô, trong công việc có thể độc lập gánh vác, trong cuộc sống chẳng cần ai phải bận tâm. Em ấy có nhiều bạn bè, rồi tương lai cũng sẽ có vô số người ngưỡng mộ vây quanh.
Còn cô thì sao? Khi đứng cạnh em, dường như lại dần dần chẳng thể chen tay vào bất cứ việc gì.
Đường Dật Phong mỗi ngày một trưởng thành, còn cô... mỗi ngày một già đi.
Cô sợ một ngày kia, cô gái từng xoay quanh mình bằng cả trái tim ấy sẽ nhìn ra thế giới rộng lớn lấp lánh bên ngoài, rồi bỗng nhận ra người từng là chỗ dựa nơi gối đầu bên cạnh kỳ thực chỉ là một người bình thường chẳng có gì đáng kể, thậm chí tầm thường đến mức nhàm chán.
...
Hết lần này đến lần khác, giữa vật bằng silicon và bàn tay ấm áp thay phiên xuất hiện, Đường Dật Phong gần như không chịu nổi nữa, cất tiếng gọi người phía sau.
Giọng cô khàn đến mức chẳng còn ra tiếng, âm cuối mang theo sự run rẩy mềm yếu như cầu xin.
"Chị à..."
Thư Vọng lập tức cứng đờ, khoé môi hiện lên một nụ cười nhẹ nhàng mà chua xót.
Đường Dật Phong luôn biết rõ làm sao để nắm bắt cô. Em ấy hiểu từng biểu cảm nhỏ của cô mang ý nghĩa gì, biết cô thích nghe gì, biết phải làm thế nào để khiến cô mềm lòng và sụp đổ.
Chính là dáng vẻ mặc người xử trí mà chẳng hề phản kháng lúc này. Chính là tiếng "chị à" ít khi nói ra nhưng lại dễ dàng đánh tan phòng tuyến của cô.
Em ấy rất thông minh, đủ thông minh để giữ chặt tất cả những điểm yếu của cô, từ khoảng cách sáu năm tuổi tác cho đến sáu năm tình yêu mà họ đã đi cùng nhau.
Những ngọt ngào từng có, đến lúc này đều hóa thành vô số mũi nhọn nhức nhối.
Bàn tay Thư Vọng ấn liên tiếp lên điểm nhạy cảm ấy, đầu ngón tay lướt ở phía ngoài, khẽ trêu chọc sợi dây nhỏ còn ướt đẫm.
Đường Dật Phong chịu không nổi tầng tầng lớp lớp k*ch th*ch trên cơ thể. Mắt bị che kín, trước ngực trống rỗng, cảm giác bất an dồn dập khiến cô chỉ muốn quay người lại ôm lấy Thư Vọng, nhưng đã bị đối phương ngăn lại.
Một tay Thư Vọng giữ lấy vai Đường Dật Phong, tay kia khẽ lần lên trên. Môi cô áp sát vùng sau tai Đường Dật Phong, từng chữ từng chữ đều rõ ràng: "Đường Dật Phong, em hãy nghe cho kỹ."
"Nơi này..."
Đầu ngón tay ướt mềm chạm khẽ vào môi dưới Đường Dật Phong, rồi men vào trong, ma sát bên cạnh đầu lưỡi.
"Nơi này..."
Cô vẽ một vòng tròn nơi tim Đường Dật Phong, chỉ chạm thoáng qua rồi rời đi.
"Và cả nơi này..."
Hai đầu ngón tay ấm áp lại tìm về, tiếp tục đẩy thứ kia tiến sâu hơn chút nữa.
"Nếu có người khác chạm vào, chị sẽ không cần em nữa."
Mỗi lần Thư Vọng chạm đến một nơi, Đường Dật Phong lại không nhịn được run khẽ. Sau lưng cô là lớp quần áo của Thư Vọng vẫn chỉnh tề ngay ngắn, hàng cúc lạnh lẽo không ngừng chạm vào lên xương sống tr*n tr** của cô.
Lụa mềm dán lên người lúc nào cũng mang theo cái lạnh khiến người ta khó chịu. Cô biết mình không thoải mái, cô cũng biết Thư Vọng chẳng dễ chịu gì. Cả hai đều rất khó chịu, không chỉ là thân thể, mà còn là nơi sâu kín trong lòng.
Tất cả những kìm nén tích tụ bấy lâu cuối cùng bùng nổ trong khoảnh khắc này. Đường Dật Phong co người lại, cố gắng đè nén nhịp thở gấp gáp: "Em sẽ không thích người khác."
Chị tin em chứ? Còn chị thì sao?
Faye: Chương này tác giả viết hay quá, dù trước đó khen nhiều rồi nhưng hôm nay vẫn phải khen lần nữa. Tác giả viết rất tốt những mâu thuẫn tưởng chừng không to nhưng thật ra rất lớn vì khoảng cách tuổi tác, chênh lệch cuộc sống giữa hai người. Định đăng chương này ngày mai nhưng vì hay quá nên thôi lên luôn đêm nay.
Happy New Year 2026 các bạn! Chúc mọi người năm mới tâm tưởng sự thành, mọi sự hạnh phúc.
Mưa Phùn Mài Đá - Cao Phùng
Tác giả: Cao Phùng
121 chương | 428 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!