Chương 4

Cập nhật: 4 giờ trước | ~11 phút đọc
Tốc độ: 1x
Cao độ: 0
Giọng đọc:
0%
Trong phòng nhất thời tĩnh lặng không một tiếng động.

Ánh mắt Bùi Duật rơi lên người ta, khựng lại một lát đầy vẻ dò xét.

Tim ta nảy lên một nhịp, ánh mắt này... chẳng lẽ hắn cũng có ký ức kiếp trước?

Nhưng ngay sau đó, hắn lướt qua người ta, hoàn toàn ngó lơ.

Hắn cởi áo choàng trên người, khoác lên vai Tô Thanh Nguyệt.

“Thân thể nàng yếu, hôm nay gió lớn, sao lại mặc mỏng manh thế này?”

Tô Thanh Nguyệt không đáp, chỉ mỉm cười, đôi má gầy guộc hiện lên vệt hồng nhạt.

Lưu ma ma thấy vậy liền biết Bùi Duật căn bản không coi ta ra gì.

Bà ta đảo mắt, dùng khăn lau khóe mắt rồi quỳ sụp xuống.

“Tướng quân, lão nô tuổi già sức yếu, không còn dùng được nữa rồi. Xin Tướng quân nể tình lão nô chăm sóc ngài từ thuở nhỏ mà cho lão nô xuất phủ, kẻo ở lại đây lại làm chướng mắt tân phu nhân.”

Tô Thanh Nguyệt có vẻ rất kinh ngạc, vội tiến lên đỡ bà ta dậy:

“Lưu ma ma, bà làm gì vậy? Bà và Tướng quân tình nghĩa sâu nặng, ngài ấy sao nỡ để bà đi?”

“Hơn nữa từ khi ta vào phủ, đều là bà chăm sóc ta. Bà đi rồi, ta biết phải làm sao...”

Tô Thanh Nguyệt nói đến đoạn xúc động còn rơi nước mắt.

Đúng là một đóa "bạch liên hoa" chính hiệu.

Ta thầm cảm thán trong lòng, nhưng ngoài mặt lại tỏ vẻ ngây thơ vô số tội:

“Lưu ma ma, không lẽ vì chuyện bà bàn tán việc riêng trong phòng của Tướng quân bị ta nghe thấy nên bà thấy ngượng quá đấy chứ?”

Ta tiến về phía Bùi Duật, kéo kéo tay áo hắn:

“Tướng quân, ngài tha cho Lưu ma ma lần này đi, bà ấy chắc chắn không cố ý đâu.”

Lưu ma ma đang quỳ bỗng khựng người, nước mắt cũng ngừng chảy.

Tô Thanh Nguyệt bên cạnh cũng đờ người ra.

Bùi Duật trừng mắt cảnh cáo ta, nhưng ta vẫn thản nhiên, triệt để diễn vai "trà xanh", nắm lấy tay hắn nũng nịu:

“Được không ngài?”

Bùi Duật bị ta nắm tay, người rõ ràng cứng đờ lại.

Tô Thanh Nguyệt nhìn thấy cảnh này, trong mắt xẹt qua một tia hung ác, dù chỉ là thoáng qua nhưng vẫn bị ta bắt trọn.

Lát sau, Bùi Duật rút tay ra, không chút lưu luyến.

Hắn nhìn Lưu ma ma với ánh mắt đầy cảnh cáo:

“Lưu ma ma, ta không thích người nhiều chuyện. Không có lần sau đâu.”

Lưu ma ma vội cúi đầu:

“Lão nô đã rõ.”

Bà ta vốn cậy mình là nhũ mẫu, lại biết mối thâm thù giữa Bùi - Lục nên định cho ta một bài học, ai ngờ lại tự gậy ông đập lưng ông.

“Phu nhân...”

Tô Thanh Nguyệt định nói gì đó, nhưng đột nhiên mặt tái mét rồi ngất lịm đi.

Bùi Duật lập tức bế thốc nàng ta lên, rảo bước ra ngoài, không thèm liếc nhìn ta lấy một cái.

Ta nhìn bóng lưng họ biến mất, mỉm cười với người duy nhất còn lại trong phòng.

“Xem ra hôm nay không được uống trà kính của Thanh Nguyệt cô nương rồi.”

Dao Quang nghe vậy lập tức đứng dậy, bưng chén trà, cung kính hành lễ với ta:

“Dao Quang kính trà phu nhân, chúc phu nhân phúc thọ an khang.”

Tại Hiểu Nguyệt Hiên.

Lưu ma ma hầu hạ Tô Thanh Nguyệt uống t.h.u.ố.c, lên tiếng an ủi:

“Tướng quân vẫn là để tâm đến cô nương nhất. Cô nương vừa ngất, ngài ấy đã hốt hoảng bế về đây ngay, chẳng thèm nhìn con mụ họ Lục kia lấy một cái.”

Tô Thanh Nguyệt vừa uống t.h.u.ố.c xong, vị đắng chát vẫn còn vương nơi đầu lưỡi:


“... Nhưng đêm nay huynh ấy vẫn không ở lại.”

Lưu ma ma nghe vậy cũng có chút chần chừ:

“Tướng quân mấy năm nay hầu như đều ở chiến trường, thi thoảng về phủ cũng chỉ ở lại thư phòng, lẽ nào đúng là...”

Tô Thanh Nguyệt quát lớn ngắt lời:

“Bài học ban ngày bà quên rồi sao?”

Lưu ma ma lập tức im bặt.

Phía bên kia, tại thư phòng phủ Tướng quân.

Dương Thịnh vừa báo cáo quân vụ, vừa thấp thỏm quan sát cấp trên của mình.

Hắn là phó tướng được Bùi Duật đích thân đề bạt, kết quả hôm nay không cẩn thận lại nghe được "tin sốc" về cấp trên.

Hơi hoảng nha.

“Có gì thì nói mau!”

Bùi Duật thấy phó tướng của mình cứ ấp úng, bực bội ném xấp công văn vào người hắn.

“Tướng quân yên tâm, thuộc hạ nhất định kín miệng như bưng!”

Dương Thịnh vội vàng bắt lấy công văn, lập tức bày tỏ lòng trung thành vì sợ bị diệt khẩu.

Ngay sau đó, tất cả những gì có thể ném được trên bàn đều bay về phía hắn, kèm theo tiếng gầm giận dữ của Bùi Duật:

“Cút!”

Dương Thịnh nhanh ch.óng "cút" lẹ.

Bùi Duật ngồi trước bàn, nhìn ánh nến nhảy múa, lặng im hồi lâu.

Hai ngày sau, vào ngày trước hôm về nhà mẹ đẻ.

Từ xa có thể thấy hai bóng người đứng trong viện của Bùi Duật. Dương Thịnh đang báo cáo:

“Tướng quân, toán sơn tặc vùng Bình Thành đã bị tiêu diệt toàn bộ. Trong số đó có kẻ giỏi vẽ tranh, đã vẽ lại được bức họa của người đó...”

“Ừ.”

Bùi Duật nhàn nhạt đáp.

“Nghe nói lại là một nữ t.ử, Tướng quân đã xem bức họa chưa?”

Dương Thịnh tò mò pha lẫn thán phục.

“Thân thủ nàng ta thật không tồi, cách thắt nút dây trói sơn tặc cực kỳ lạ lẫm, chắc chắn vô cùng...”

Bùi Duật ngắt lời:

“... Hôm nay ngươi nói hơi nhiều rồi đấy.”

Hắn chợt dừng lại khi thấy ta đang tiến tới.

Liếc nhìn ta bằng ánh mắt lạnh lùng, hắn hỏi:

“Chuyện gì?”

Ta vờ như không thấy sự lạnh nhạt đó, mỉm cười ngọt ngào:

“Tướng quân, ngày mai là ngày hồi môn, ngài...”

Bùi Duật lặng lẽ dời mắt đi:

“Ngày mai ta có việc.”

“Người không đi cũng không sao, nhưng lễ hồi môn của ta đâu?”

Thấy ta xòe hai tay đầy vẻ mong chờ, gương mặt vốn lạnh lùng của Bùi Duật thoáng rạn nứt:

“Cái gì?”

“Tướng quân à, lúc ta gả tới đây mang theo cả một sân hồi môn, chẳng lẽ ngài muốn ta đi tay không về sao? Ta thì không sao đâu, chỉ sợ người ngoài biết lại bảo Tướng quân keo kiệt.”

Dương Thịnh đứng bên cạnh lúc thì nhìn trời, lúc lại nhìn đất, cố gắng thu nhỏ sự tồn tại của mình xuống mức thấp nhất.

Mấy hôm trước nghe phu nhân bảo Tướng quân "không làm ăn gì được", hôm nay lại nghe phu nhân bảo ngài ấy "keo kiệt", phận làm cấp dưới như hắn thấy mình biết quá nhiều rồi.

“Dương Thịnh, đi chuẩn bị lễ hồi môn cho Phu nhân!”

Bùi Duật dường như chưa từng gặp nữ t.ử nào mặt dày như ta, giọng nói mang theo vẻ nghiến răng nghiến lợi.


 
Hướng Vãn Tình

Hướng Vãn Tình

Tác giả: Zhihu

14 chương | 5 lượt xem

Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!

Đăng Nhập

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!