Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 275
Cập nhật: 2 tháng trước
|
~5 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Tất nhiên Lam Uyên biết cô đã có một quyết định ngu ngốc đến mức nào mới chịu cứu Thẩm Trác Nghiêm. Hắn không những hồi phục rất tốt nhờ dị năng của cô mà còn có thể nhảy từ lầu cao xuống trong nháy mắt, tuyệt đối không sai một li, bên cạnh cô.
- Thế nào, đau quá không đi nổi? _ Hắn hài lòng châm biếm cô, coi như là một thú vui nho nhỏ. Cô dâu của hắn đã trưởng thành không ít.
V không muốn bàn luận thêm về vấn đề này. Trong một thoáng, ký ức lại ùa về. Năm đó đã qua rất lâu, anh trai cô không còn nữa. Có lẽ bởi vì bị gói ghém quá kỹ, cho nên, những đau buồn và xót xa chẳng còn đau như cô tưởng nữa. Thời gian qua, cô từng nghĩ, liệu cô có thể chấp nhận quá khứ và tha thứ cho Thẩm Trác Nghiêm hay không. Nhưng rốt cục, vẫn chẳng có một đáp án chính xác nào cả.
Cũng như ngày hôm nay, cô có thể vô điều kiện cứu hắn, mặc kệ quá khứ kinh hoàng ra sao, thì sự thật rằng cô đã cứu hắn vẫn rành rành ra đó. Lam Uyên rất hận bản thân mình. Cô không những không nhớ gì về anh trai, quên rằng mạng sống của mình còn đến ngày hôm nay là nhờ anh mà còn kết hôn với kẻ đã tước đi sinh mạng của anh, thậm chí, còn cứu hắn.
Con người thật kỳ lạ. Kỳ lạ tới mức, có những khoảnh khắc, V chỉ ước gì cô không phải là nhân loại. Mà cũng đúng thế thật. Làm gì có kẻ nào vô nhân tính như cô chứ: Vong ân, bội nghĩa, thủ đoạn, toan tính, tanh máu,... Rốt cục, cô cũng hiểu vì sao bản thân lại thành ra bộ dáng thế này. Ông trời không phải ban cho cô một món quà mà là đang trừng phạt cô, buộc cô phải chịu những đau đớn, dằn vặt và giày vò vô thời hạn.
Cơn đau bột phát từ nửa người dưới truyền đến não nhanh chóng khiến V sững sờ, theo phản xạ chạm xuống điểm bắt đầu sự khó chịu ấy.
Không biết từ khi nào, đùi trái của cô đã dính một lỗ đạn. Đầu đạn không to không nhỏ, là loại rất phổ biến, còn nóng bỏng, găm vào thịt, khoét xuống một vùng da thịt cùng vải lẫn lộn, hơi tái đen. Lam Uyên muốn mếu máo, chắc là bị “nướng” gần chín rồi cô mới nhận ra.
Trong không khí văng vẳng tiếng gió thổi. Lần này thì khác, cô ít nhất cũng nghe ra được tiếng đạn bắn tới, tự nhiên và quen thuộc cúi đầu xuống.
Đầu đạn bắn lệch xuống mặt đất cách cô một đoạn, ghim xuống lớp bê tông xám xịt ẩm thấp đầy mùi rác. Thẩm Trác Nghiêm đã biến mất tự bao giờ.
- Được lắm, ngươi cứ tiếp tục kiếp con rùa của ngươi đi. Lão nương đi cầu độc mộc của lão nương vậy. _ V nghiến răng nghiến lợi. Hoàn cảnh hiện tại hoàn toàn không thiên vị về phía cô hay có chút công bằng.
- Thế nào, đau quá không đi nổi? _ Hắn hài lòng châm biếm cô, coi như là một thú vui nho nhỏ. Cô dâu của hắn đã trưởng thành không ít.
V không muốn bàn luận thêm về vấn đề này. Trong một thoáng, ký ức lại ùa về. Năm đó đã qua rất lâu, anh trai cô không còn nữa. Có lẽ bởi vì bị gói ghém quá kỹ, cho nên, những đau buồn và xót xa chẳng còn đau như cô tưởng nữa. Thời gian qua, cô từng nghĩ, liệu cô có thể chấp nhận quá khứ và tha thứ cho Thẩm Trác Nghiêm hay không. Nhưng rốt cục, vẫn chẳng có một đáp án chính xác nào cả.
Cũng như ngày hôm nay, cô có thể vô điều kiện cứu hắn, mặc kệ quá khứ kinh hoàng ra sao, thì sự thật rằng cô đã cứu hắn vẫn rành rành ra đó. Lam Uyên rất hận bản thân mình. Cô không những không nhớ gì về anh trai, quên rằng mạng sống của mình còn đến ngày hôm nay là nhờ anh mà còn kết hôn với kẻ đã tước đi sinh mạng của anh, thậm chí, còn cứu hắn.
Con người thật kỳ lạ. Kỳ lạ tới mức, có những khoảnh khắc, V chỉ ước gì cô không phải là nhân loại. Mà cũng đúng thế thật. Làm gì có kẻ nào vô nhân tính như cô chứ: Vong ân, bội nghĩa, thủ đoạn, toan tính, tanh máu,... Rốt cục, cô cũng hiểu vì sao bản thân lại thành ra bộ dáng thế này. Ông trời không phải ban cho cô một món quà mà là đang trừng phạt cô, buộc cô phải chịu những đau đớn, dằn vặt và giày vò vô thời hạn.
Cơn đau bột phát từ nửa người dưới truyền đến não nhanh chóng khiến V sững sờ, theo phản xạ chạm xuống điểm bắt đầu sự khó chịu ấy.
Không biết từ khi nào, đùi trái của cô đã dính một lỗ đạn. Đầu đạn không to không nhỏ, là loại rất phổ biến, còn nóng bỏng, găm vào thịt, khoét xuống một vùng da thịt cùng vải lẫn lộn, hơi tái đen. Lam Uyên muốn mếu máo, chắc là bị “nướng” gần chín rồi cô mới nhận ra.
Trong không khí văng vẳng tiếng gió thổi. Lần này thì khác, cô ít nhất cũng nghe ra được tiếng đạn bắn tới, tự nhiên và quen thuộc cúi đầu xuống.
Đầu đạn bắn lệch xuống mặt đất cách cô một đoạn, ghim xuống lớp bê tông xám xịt ẩm thấp đầy mùi rác. Thẩm Trác Nghiêm đã biến mất tự bao giờ.
- Được lắm, ngươi cứ tiếp tục kiếp con rùa của ngươi đi. Lão nương đi cầu độc mộc của lão nương vậy. _ V nghiến răng nghiến lợi. Hoàn cảnh hiện tại hoàn toàn không thiên vị về phía cô hay có chút công bằng.
Nhân Duyên Của Chúng Ta
Tác giả: Bất Lực
302 chương | 1,240 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11: Tô Thiên Bình và Tần Viêm
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24: Dạ Trạch và cái mông
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45: Đi du học có gì vui? (1)
Chương 46: Đi du học có gì vui? (2)
Chương 47: Đi du học có gì vui? (3)
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51: Raw
Chương 52
Chương 53
Chương 54: Vân Triệt và Lam Uyên
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72: Đã từng là như thế (1)
Chương 73: . Đã từng là như thế (2)
Chương 74: Đã từng là như thế (3)
Chương 75: . Đã từng là như thế (4)
Chương 76: Đã từng là như thế ()
Chương 77: . Đã từng là như thế (6)
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113: Raw
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150: Raw
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155: Raw
Chương 156
Chương 157
Chương 158: Ma đông siêu
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170: RAW cực mạnhhhhh~
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177: Sự tích Dép cao su vịt con vàng chóe
Chương 178: Sự tích Dép cao su vịt con vàng chóe
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185: Dạ trạch (1)
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213: Tô thiên bình
Chương 214
Chương 215: Tư mã ngọc
Chương 216
Chương 217
Chương 218: Thời sinh viên của Vũ Lam Uyên
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222: Ngoại truyện (Spoil)
Chương 223: Ngoại truyện (Spoil 2.0)
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236: Ngoại truyện hồi ức: Làm ác nhân rất dễ! (1)
Chương 237: Ngoại truyện hồi ức: Làm ác nhân rất dễ! (2)
Chương 238: Ngoại truyện hồi ức: Làm ác nhân rất dễ! (3)
Chương 239: Ngoại truyện hồi ức: Làm ác nhân rất dễ! (4)
Chương 240: Ngoại truyện hồi ức: Làm ác nhân rất dễ! ()
Chương 241
Chương 242: Raw
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246: Raw. Đáp án câu hỏi kỳ 21
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258: Hoàn quyển 1
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267: Từ hà nội đến stockholm và bắc kinh
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 277: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 278: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 279
Chương 280: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 281: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 282: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 283
Chương 284: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 285: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 286: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 287: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 288: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 289: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 290: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 291: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 292: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 293: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 294: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 295: Con nuôi
Chương 296: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 297
Chương 298: Thạch Anh và Lục Bảo - 01
Chương 299: Thạch Anh và Lục Bảo - 02
Chương 300: Thạch Anh và Lục Bảo - 03
Chương 301: Thạch Anh và Lục Bảo - 04
Chương 302: Thạch Anh và Lục Bảo - 05
Không tìm thấy chương nào phù hợp