Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 230
Cập nhật: 2 tháng trước
|
~4 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Tâm trạng không tốt lắm nên Lam Uyên không có ăn trưa, chỉ ra ngoài giúp Dạ Trạch mấy việc vặt trong bếp rồi lại chui về phòng nằm ngủ.
Dì Hàn và chú đẹp trai định ở lại Thượng Hải đón Tết với bọn các cô nên Dạ Trạch dự kiến sẽ ăn vạ ở phòng cô ít nhất là đến hết mùng năm, còn phòng anh sẽ nhường lại cho ba mẹ.
Về chuyện nam nữ thụ thụ bất thân này cô cũng định ý kiến với dì Hàn, song suy đi tính lại vẫn không tránh được, dù sao thân là một nửa chủ nhà vẫn nên chiều theo ý khách nhân mới phải. Thà tự nguyện chung phòng với anh còn đỡ hơn để nàng bỏ thuốc cho hai người XXOO lần nữa. Chính vì vậy, thời gian một nhà bọn họ ăn cơm, cô lúi húi dọn gọn phòng ốc của cô và Dạ Trạch, chuyển đồ của anh sang phòng mình trước.
Thời điểm kết thúc bữa trưa, Lam Uyên bắt đầu trèo lên giường đánh cờ với Chu Công.
Cõ lẽ do cô nghĩ linh tinh vớ vẩn nhiều nên ngủ không được liền giấc lắm, nhắm mắt lại là một tràng phong cảnh hỗn độn ồn ào đứt quãng. Sau đó, Lam Uyên không chịu được nữa mới tỉnh dậy, nhìn đồng hồ đã năm giờ chiều, vội đứng dậy vơ đại một bộ quần áo đi tắm.
Sau đó, Lam Uyên biết được tại sao IQ của cô không cao bằng người khác...
Bởi vì mỗi khi tắm cô luôn ngâm cả một bồn xà phòng lớn. Mà xà phòng chính là chất rửa trôi, rửa bay cả IQ 2000 của cô rồi! Nhưng mà Lam Uyên vẫn thích rửa trôi não của mình. Đây là chuyện tốt mà, có phải không? IQ của cô rớt xuống ống cống, trở thành thức ăn chất xám bổ dưỡng cho đám sinh vật dưới đó thưởng thức... Tính ra cô đã làm Thánh mẫu khai sáng tri thức chúng sinh được một phần bốn cuộc đời rồi đấy!
Quá vui mừng sau khi lĩnh ngộ chân lý mới, Lam Uyên ngẩn người rồi ngủ quên luôn trong bồn tắm.
Buổi trưa không thấy vợ tương lai ăn gì nên Dạ Trạch quyết định bữa tối phải ép cô ăn thật nhiều. Kết quả, chờ tới gần bảy giờ tối Lam Uyên chưa ra khỏi phòng một bước. Vốn dĩ anh định tìm chìa khóa dự phòng mở cửa nhưng sau lần XXOO trước cô rất cảnh giác đem chìa khóa sơ cua hủy đi luôn, chỉ để lại một chiếc duy nhất, còn hùng hồn tuyên bố: "Cùng lắm là tôi kẹt trong này tới chết thôi~ Khi đó tôi mà chết thì đều là lỗi của cậu!".
Dì Hàn và chú đẹp trai định ở lại Thượng Hải đón Tết với bọn các cô nên Dạ Trạch dự kiến sẽ ăn vạ ở phòng cô ít nhất là đến hết mùng năm, còn phòng anh sẽ nhường lại cho ba mẹ.
Về chuyện nam nữ thụ thụ bất thân này cô cũng định ý kiến với dì Hàn, song suy đi tính lại vẫn không tránh được, dù sao thân là một nửa chủ nhà vẫn nên chiều theo ý khách nhân mới phải. Thà tự nguyện chung phòng với anh còn đỡ hơn để nàng bỏ thuốc cho hai người XXOO lần nữa. Chính vì vậy, thời gian một nhà bọn họ ăn cơm, cô lúi húi dọn gọn phòng ốc của cô và Dạ Trạch, chuyển đồ của anh sang phòng mình trước.
Thời điểm kết thúc bữa trưa, Lam Uyên bắt đầu trèo lên giường đánh cờ với Chu Công.
Cõ lẽ do cô nghĩ linh tinh vớ vẩn nhiều nên ngủ không được liền giấc lắm, nhắm mắt lại là một tràng phong cảnh hỗn độn ồn ào đứt quãng. Sau đó, Lam Uyên không chịu được nữa mới tỉnh dậy, nhìn đồng hồ đã năm giờ chiều, vội đứng dậy vơ đại một bộ quần áo đi tắm.
Sau đó, Lam Uyên biết được tại sao IQ của cô không cao bằng người khác...
Bởi vì mỗi khi tắm cô luôn ngâm cả một bồn xà phòng lớn. Mà xà phòng chính là chất rửa trôi, rửa bay cả IQ 2000 của cô rồi! Nhưng mà Lam Uyên vẫn thích rửa trôi não của mình. Đây là chuyện tốt mà, có phải không? IQ của cô rớt xuống ống cống, trở thành thức ăn chất xám bổ dưỡng cho đám sinh vật dưới đó thưởng thức... Tính ra cô đã làm Thánh mẫu khai sáng tri thức chúng sinh được một phần bốn cuộc đời rồi đấy!
Quá vui mừng sau khi lĩnh ngộ chân lý mới, Lam Uyên ngẩn người rồi ngủ quên luôn trong bồn tắm.
Buổi trưa không thấy vợ tương lai ăn gì nên Dạ Trạch quyết định bữa tối phải ép cô ăn thật nhiều. Kết quả, chờ tới gần bảy giờ tối Lam Uyên chưa ra khỏi phòng một bước. Vốn dĩ anh định tìm chìa khóa dự phòng mở cửa nhưng sau lần XXOO trước cô rất cảnh giác đem chìa khóa sơ cua hủy đi luôn, chỉ để lại một chiếc duy nhất, còn hùng hồn tuyên bố: "Cùng lắm là tôi kẹt trong này tới chết thôi~ Khi đó tôi mà chết thì đều là lỗi của cậu!".
Nhân Duyên Của Chúng Ta
Tác giả: Bất Lực
302 chương | 1,098 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11: Tô Thiên Bình và Tần Viêm
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24: Dạ Trạch và cái mông
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45: Đi du học có gì vui? (1)
Chương 46: Đi du học có gì vui? (2)
Chương 47: Đi du học có gì vui? (3)
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51: Raw
Chương 52
Chương 53
Chương 54: Vân Triệt và Lam Uyên
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72: Đã từng là như thế (1)
Chương 73: . Đã từng là như thế (2)
Chương 74: Đã từng là như thế (3)
Chương 75: . Đã từng là như thế (4)
Chương 76: Đã từng là như thế ()
Chương 77: . Đã từng là như thế (6)
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113: Raw
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150: Raw
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155: Raw
Chương 156
Chương 157
Chương 158: Ma đông siêu
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170: RAW cực mạnhhhhh~
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177: Sự tích Dép cao su vịt con vàng chóe
Chương 178: Sự tích Dép cao su vịt con vàng chóe
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185: Dạ trạch (1)
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213: Tô thiên bình
Chương 214
Chương 215: Tư mã ngọc
Chương 216
Chương 217
Chương 218: Thời sinh viên của Vũ Lam Uyên
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222: Ngoại truyện (Spoil)
Chương 223: Ngoại truyện (Spoil 2.0)
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236: Ngoại truyện hồi ức: Làm ác nhân rất dễ! (1)
Chương 237: Ngoại truyện hồi ức: Làm ác nhân rất dễ! (2)
Chương 238: Ngoại truyện hồi ức: Làm ác nhân rất dễ! (3)
Chương 239: Ngoại truyện hồi ức: Làm ác nhân rất dễ! (4)
Chương 240: Ngoại truyện hồi ức: Làm ác nhân rất dễ! ()
Chương 241
Chương 242: Raw
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246: Raw. Đáp án câu hỏi kỳ 21
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258: Hoàn quyển 1
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267: Từ hà nội đến stockholm và bắc kinh
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 277: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 278: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 279
Chương 280: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 281: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 282: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 283
Chương 284: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 285: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 286: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 287: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 288: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 289: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 290: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 291: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 292: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 293: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 294: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 295: Con nuôi
Chương 296: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 297
Chương 298: Thạch Anh và Lục Bảo - 01
Chương 299: Thạch Anh và Lục Bảo - 02
Chương 300: Thạch Anh và Lục Bảo - 03
Chương 301: Thạch Anh và Lục Bảo - 04
Chương 302: Thạch Anh và Lục Bảo - 05
Không tìm thấy chương nào phù hợp