Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 243
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~8 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Lam Uyên bề ngoài vô ưu vô lo song sớm đã chuẩn bị đồ đạc quay về Đế Quốc. E ngại Vân Triệt ở sân bay ngăn cản nên cô cho đám lâu la thu thập được đi thăm dò đường biên, nếu anh chưa động chân động tay có thể đi đường mòn qua rừng của dân đen về Đế Quốc. Bất quá, đám lâu la kia một đi không trở về, xem chừng đã bị tóm cổ.
Nếu Lam Uyên không nhầm, nhất cử nhất động của cô đều bị theo dõi. Mặc dù trí thông minh online nhưng không đảm bảo trí thông minh của cô không bị trí thông minh khác dắt mũi.
Thời điểm giải đạo diễn xuất sắc được xướng lên, Lam Uyên kéo Dạ Trạch về trước. Cái cô cần là Ảnh hậu, đạo diễn kia có thể vắng mặt cũng không thành vấn đề, hiện tại không muốn lật bài quá sớm, làm người nên khiêm tốn một chút.
- Không ở lại nhận giải đạo diễn nữa sao? _ Dạ Trạch tò mò trước biểu hiện kỳ quặc của cô.
Lam Uyên khoác tay anh thân mật, chỉ hận không thể đu luôn lên người anh:
- Lạnh chết! Không nhận nữa!
- Ừ, vậy về nhà thôi!
Dạ Trạch cúi xuống hôn 'chụt' lêm trán cô một cái, vẻ mặt thỏa mãn mở cửa xe cho 'vợ tương lai'.
Đã rất lâu rồi hai người quen trò chim chuột mập mờ như thế này. Lam Uyên 'ghét bỏ' lau lau nước dãi của anh dính trên mặt, người kia lên xe bèn hỏi:
- Này, rốt cục chúng ta quan hệ như thế nào?
Dạ Trạch không ngờ Lam Uyên sẽ hỏi một lúc rồi nói, ánh mắt rất ngây thơ:
- Quan hệ trên giường?
Lam Uyên quyết định không hỏi thêm. Anh ta cố ý chiếm tiện nghi của cô, lại còn bày đặt giả nai, hỏi nữa hỏi mãi cũng không khác gì nói chuyện với cái đầu gối.
Cô cầm điện thoại nhắn nhắc Ngụy Thao vài hôm nữa đến Thanh Thiên Giải Trí cầm Veivelry về, tiện tay kiểm tra lịch trình của minh tinh trong công ty.
Dì Hàn và chú Vân đêm giao thừa muốn đi trải nghiệm riêng nên sau khi rời khỏi hội trường đã dắt nhau biến mất rất nhanh. Trên xe chỉ còn Dạ Trạch kiêm tài xế và cô:
- Đây là năm thứ mấy chúng ta đón giao thừa với nhau rồi nhỉ?
- Cậu đoán xem? _ Anh hừ lạnh, bắt đầu bày ra biểu cảm ủy khuất _ Hai năm đại học làm khách trọ, hai năm du học gọi video thâu đêm, bốn năm đi tour xa đều là tôi chạy đến, năm nay lưu lạc cũng là tôi... Cậu nói xem có phải rất tội nghiệp cho tôi không? Chẳng có thời gian tìm bạn gái, đến bạn gái cũ tôi cũng không có, em gái nuôi càng không!
Quả thật là như thế... Đã qua chín giao thừa rồi. Lam Uyên biết cô quá ích kỷ, quá vô tâm. Cô không ngờ hóa ra anh sốt ruột tìm bạn gái đến như vậy. Mặc dù rất buồn nhưng bạn bè thân đến đâu... thì vẫn không tránh khỏi chia ly, anh và cô vĩnh viễn không còn ở độ tuổi đôi mươi nữa. Huống hồ tính ra Dạ Trạch hơn cô một tuổi, dì Hàn đối xử với cô đặc biệt xem ra bởi vì cô là người bạn khác giới duy nhất của anh.
Có bạn thân khác giới kỳ thực không vui lắm. Lam Uyên sau khi chia tay Vân Triệt từng rung động trước Dạ Trạch. Cô ngỡ rằng cô thích anh, thậm chí là yêu anh rồi. Bất quá, cuối cùng cô đã thành công gạt đi chút cảm nắng nhất thời ấy, Dạ Trạch là người của thế giới thượng lưu, trái ngược hoàn toàn với cô - giai cấp vô sản không ngừng vươn lên làm nhà giàu mới nổi, hai người về bản chất không thuộc về một chỗ. A, phải rồi, lại kể đến thân phận mới toàn máu của cô... ai cần cô chứ?
- Cậu rất tốt! Bất kỳ cô gái nào cũng sẽ thích cậu thôi! _ Lam Uyên hít vào một hơi thật sâu, quay sang nhìn Dạ Trạch cười nói như thể đang nói đến câu chuyện của một người không hề liên quan _ Tôi biết mấy em gái rất xứng đôi với cậu, gia cảnh tốt, bản thân hoàn hảo, không chê được vào đâu. Mắt nhìn người của tôi không tệ, cậu nhất định phải tim tôi! Hoặc là... nếu cậu có đối tượng rồi thì có thể nói cho tôi, tôi giúp cậu xem xem!
Càng về sau, giọng của Lam Uyên càng nhấn thật mạnh. Cô sợ nếu không lớn tiếng nói sẽ bị anh phát hiện cô đang run rẩy sắp khóc. Thậm chí, cô còn cúi gằm mặt xuống mở điện thoại lật tìm số điện thoại và ảnh để diễn cho thật.
Dạ Trạch khó chịu đạp phanh, đỗ gấp lại bên đường, đấm mạnh xuống vô lăng. Lam Uyên chưa kịp hoàn hồn sau pha dừng xe nguy hiểm thì đã bị quả đấm phát tiết và tiếng còi xe làm giật mình, ngơ ngác nhìn sang ghế lái:
- Cậu làm sao thế?
- Cậu mới có vấn đề đấy! _ Dạ Trạch mặt đen sì quát lớn _ Ai cần cậu đi tìm bạn gái cho tôi?
- ----
Hôm qua thay băng, vết khâu trên tay bật máu và tác giả hét lên như lợn bị chọc tiết. Sau đó t bắt đầu tưởng tượng đến chuyện đau đớn hơn thay băng nhiều lần: cắt chỉ ☺
P/s: Sắp phát cẩu lương...
Nếu Lam Uyên không nhầm, nhất cử nhất động của cô đều bị theo dõi. Mặc dù trí thông minh online nhưng không đảm bảo trí thông minh của cô không bị trí thông minh khác dắt mũi.
Thời điểm giải đạo diễn xuất sắc được xướng lên, Lam Uyên kéo Dạ Trạch về trước. Cái cô cần là Ảnh hậu, đạo diễn kia có thể vắng mặt cũng không thành vấn đề, hiện tại không muốn lật bài quá sớm, làm người nên khiêm tốn một chút.
- Không ở lại nhận giải đạo diễn nữa sao? _ Dạ Trạch tò mò trước biểu hiện kỳ quặc của cô.
Lam Uyên khoác tay anh thân mật, chỉ hận không thể đu luôn lên người anh:
- Lạnh chết! Không nhận nữa!
- Ừ, vậy về nhà thôi!
Dạ Trạch cúi xuống hôn 'chụt' lêm trán cô một cái, vẻ mặt thỏa mãn mở cửa xe cho 'vợ tương lai'.
Đã rất lâu rồi hai người quen trò chim chuột mập mờ như thế này. Lam Uyên 'ghét bỏ' lau lau nước dãi của anh dính trên mặt, người kia lên xe bèn hỏi:
- Này, rốt cục chúng ta quan hệ như thế nào?
Dạ Trạch không ngờ Lam Uyên sẽ hỏi một lúc rồi nói, ánh mắt rất ngây thơ:
- Quan hệ trên giường?
Lam Uyên quyết định không hỏi thêm. Anh ta cố ý chiếm tiện nghi của cô, lại còn bày đặt giả nai, hỏi nữa hỏi mãi cũng không khác gì nói chuyện với cái đầu gối.
Cô cầm điện thoại nhắn nhắc Ngụy Thao vài hôm nữa đến Thanh Thiên Giải Trí cầm Veivelry về, tiện tay kiểm tra lịch trình của minh tinh trong công ty.
Dì Hàn và chú Vân đêm giao thừa muốn đi trải nghiệm riêng nên sau khi rời khỏi hội trường đã dắt nhau biến mất rất nhanh. Trên xe chỉ còn Dạ Trạch kiêm tài xế và cô:
- Đây là năm thứ mấy chúng ta đón giao thừa với nhau rồi nhỉ?
- Cậu đoán xem? _ Anh hừ lạnh, bắt đầu bày ra biểu cảm ủy khuất _ Hai năm đại học làm khách trọ, hai năm du học gọi video thâu đêm, bốn năm đi tour xa đều là tôi chạy đến, năm nay lưu lạc cũng là tôi... Cậu nói xem có phải rất tội nghiệp cho tôi không? Chẳng có thời gian tìm bạn gái, đến bạn gái cũ tôi cũng không có, em gái nuôi càng không!
Quả thật là như thế... Đã qua chín giao thừa rồi. Lam Uyên biết cô quá ích kỷ, quá vô tâm. Cô không ngờ hóa ra anh sốt ruột tìm bạn gái đến như vậy. Mặc dù rất buồn nhưng bạn bè thân đến đâu... thì vẫn không tránh khỏi chia ly, anh và cô vĩnh viễn không còn ở độ tuổi đôi mươi nữa. Huống hồ tính ra Dạ Trạch hơn cô một tuổi, dì Hàn đối xử với cô đặc biệt xem ra bởi vì cô là người bạn khác giới duy nhất của anh.
Có bạn thân khác giới kỳ thực không vui lắm. Lam Uyên sau khi chia tay Vân Triệt từng rung động trước Dạ Trạch. Cô ngỡ rằng cô thích anh, thậm chí là yêu anh rồi. Bất quá, cuối cùng cô đã thành công gạt đi chút cảm nắng nhất thời ấy, Dạ Trạch là người của thế giới thượng lưu, trái ngược hoàn toàn với cô - giai cấp vô sản không ngừng vươn lên làm nhà giàu mới nổi, hai người về bản chất không thuộc về một chỗ. A, phải rồi, lại kể đến thân phận mới toàn máu của cô... ai cần cô chứ?
- Cậu rất tốt! Bất kỳ cô gái nào cũng sẽ thích cậu thôi! _ Lam Uyên hít vào một hơi thật sâu, quay sang nhìn Dạ Trạch cười nói như thể đang nói đến câu chuyện của một người không hề liên quan _ Tôi biết mấy em gái rất xứng đôi với cậu, gia cảnh tốt, bản thân hoàn hảo, không chê được vào đâu. Mắt nhìn người của tôi không tệ, cậu nhất định phải tim tôi! Hoặc là... nếu cậu có đối tượng rồi thì có thể nói cho tôi, tôi giúp cậu xem xem!
Càng về sau, giọng của Lam Uyên càng nhấn thật mạnh. Cô sợ nếu không lớn tiếng nói sẽ bị anh phát hiện cô đang run rẩy sắp khóc. Thậm chí, cô còn cúi gằm mặt xuống mở điện thoại lật tìm số điện thoại và ảnh để diễn cho thật.
Dạ Trạch khó chịu đạp phanh, đỗ gấp lại bên đường, đấm mạnh xuống vô lăng. Lam Uyên chưa kịp hoàn hồn sau pha dừng xe nguy hiểm thì đã bị quả đấm phát tiết và tiếng còi xe làm giật mình, ngơ ngác nhìn sang ghế lái:
- Cậu làm sao thế?
- Cậu mới có vấn đề đấy! _ Dạ Trạch mặt đen sì quát lớn _ Ai cần cậu đi tìm bạn gái cho tôi?
- ----
Hôm qua thay băng, vết khâu trên tay bật máu và tác giả hét lên như lợn bị chọc tiết. Sau đó t bắt đầu tưởng tượng đến chuyện đau đớn hơn thay băng nhiều lần: cắt chỉ ☺
P/s: Sắp phát cẩu lương...
Nhân Duyên Của Chúng Ta
Tác giả: Bất Lực
302 chương | 1,291 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11: Tô Thiên Bình và Tần Viêm
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24: Dạ Trạch và cái mông
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45: Đi du học có gì vui? (1)
Chương 46: Đi du học có gì vui? (2)
Chương 47: Đi du học có gì vui? (3)
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51: Raw
Chương 52
Chương 53
Chương 54: Vân Triệt và Lam Uyên
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72: Đã từng là như thế (1)
Chương 73: . Đã từng là như thế (2)
Chương 74: Đã từng là như thế (3)
Chương 75: . Đã từng là như thế (4)
Chương 76: Đã từng là như thế ()
Chương 77: . Đã từng là như thế (6)
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113: Raw
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150: Raw
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155: Raw
Chương 156
Chương 157
Chương 158: Ma đông siêu
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170: RAW cực mạnhhhhh~
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177: Sự tích Dép cao su vịt con vàng chóe
Chương 178: Sự tích Dép cao su vịt con vàng chóe
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185: Dạ trạch (1)
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213: Tô thiên bình
Chương 214
Chương 215: Tư mã ngọc
Chương 216
Chương 217
Chương 218: Thời sinh viên của Vũ Lam Uyên
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222: Ngoại truyện (Spoil)
Chương 223: Ngoại truyện (Spoil 2.0)
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236: Ngoại truyện hồi ức: Làm ác nhân rất dễ! (1)
Chương 237: Ngoại truyện hồi ức: Làm ác nhân rất dễ! (2)
Chương 238: Ngoại truyện hồi ức: Làm ác nhân rất dễ! (3)
Chương 239: Ngoại truyện hồi ức: Làm ác nhân rất dễ! (4)
Chương 240: Ngoại truyện hồi ức: Làm ác nhân rất dễ! ()
Chương 241
Chương 242: Raw
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246: Raw. Đáp án câu hỏi kỳ 21
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258: Hoàn quyển 1
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267: Từ hà nội đến stockholm và bắc kinh
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 277: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 278: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 279
Chương 280: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 281: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 282: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 283
Chương 284: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 285: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 286: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 287: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 288: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 289: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 290: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 291: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 292: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 293: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 294: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 295: Con nuôi
Chương 296: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 297
Chương 298: Thạch Anh và Lục Bảo - 01
Chương 299: Thạch Anh và Lục Bảo - 02
Chương 300: Thạch Anh và Lục Bảo - 03
Chương 301: Thạch Anh và Lục Bảo - 04
Chương 302: Thạch Anh và Lục Bảo - 05
Không tìm thấy chương nào phù hợp