Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 252
Cập nhật: 2 tháng trước
|
~5 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
- Càn rỡ! _ Văn Hồng Nhan đập bàn _ Ngươi...
- Ấy, đừng vội! Cô ấy luôn ở trong tay ta nên Thẩm Trác Nghiêm mới không mang về đảo được, ngài manh động gì chứ?
Văn Hồng Nhan biết đến sự tồn tại của Văn Nhã Ly chỉ qua giấy tờ và tài liệu, chưa từng gặp mặt, trong lòng luôn khúc mắc. Dạ Trạch vừa hay đánh vào điểm yếu này của bà. Anh chỉ là suy đoán Lam Uyên khả năng cao là Nhã Ly, cũng không có chứng cứ chứng minh. Tuy nhiên, chỉ bằng chút mồm mép này là ngăn cản Mộc gia càn quấy tạm thời rồi.
- Văn trưởng lão, Thẩm Trác Nghiêm mang Nhã Ly tới rồi! _ Một cận vệ đột nhiên xông vào hớt hải thông báo.
Văn Hồng Nhan nhướn mày, khinh bỉ liếc sang anh, đứng dậy đi ra ngoài. Những người khác trên bàn phán quan lục tục theo sau, trên mặt bày ra các loại biểu cảm.
Dạ Trạch cảm thấy hôm nay anh ra ngoài lẽ ra nên xem lịch hoàng đạo mới phải. Chỉ chém gió một chút liền bị gió quật cho tơi bời. Thứ nhất, nếu Nhã Ly không phải Lam Uyên, lại là hàng thật giá thật, anh toi đời rồi. Thứ hai, Nhã Ly giả, anh may ra có một tia hi vọng.
Bất quá, sau khi có mặt ở cảng tốc hành nhìn rõ diện mạo của đích nữ trong truyền thuyết, Dạ Trạch chỉ muốn lao tới một cước đạp chết Thẩm Trác Nghiêm:
- Con mẹ nó, nhà ngươi chán sống rồi!
Lam Uyên nhìn anh nghiến răng nghiến lợi đứng trong đám đông, chép miệng mấy cái, tự hỏi vì sao mình lại xuất hiện ở chỗ này.
- Trưởng lão, chúng con về rồi đây!
Thẩm Trác Nghiêm tiêu sái đi sau, khoác tay lên vai Lam Uyên, kéo người nép vào ngực hắn, thản nhiên cúi xuống dán môi mình lên môi cô.
Đầu Lam Uyên nổ 'Oành' một cái. Như thế này là như thế nào?
Ờm... sau đó cô chẳng phải suy nghĩ gì nữa, đầu đau như búa bổ, hoa hoa lệ lệ ngất đi.
Trong cơn mộng mị, Vũ Lam Uyên rốt cục nhận ra cơn đau khiến cô choáng váng đi vào hôn mê xuất phát từ lồng ngực trái - trái tim. Tiếng nói chuyện, cãi cọ, âm thanh xung quanh vẫn chân thật vang lên. Chỉ là cô không thể nhìn thấy gì, không thể mở mắt, chỉ muốn ngủ một giấc thật dài, kết thúc cơn đau dai dẳng vô lý này.
Cô muốn gặp Dạ Trạch một lần, ít nhất là một lần. Cô muốn nói cho anh cảm giác của cô, muốn anh ôm cô một cái. Đau đớn, lạnh lẽo và kiệt sức ép lên thân thể Lam Uyên một áp lực ngàn cân vô hình, ép tới muốn vỡ tung nội tạng của cô.
Dạ Trạch bấn loạn gục đầu vào lồng kính hồi sức. Lam Uyên ngủ trong đó gần hai ngày rồi, tất cả chỉ số đưa ra đều giống người thực vật.
Lăng Quán không tra ra được gì từ cô. Chuyện đã đến mức này, chỉ có thể lấy thông tin từ Văn gia và Thẩm Trác Nghiêm. Hắn chỉ nói chuyện này có liên quan tới quá khứ cho nên, chưa bao giờ anh hối hận đã bỏ lỡ thanh xuân của Lam Uyên như hiện tại. Giá như anh luôn ở cạnh cô thì đã tốt rồi, cũng không đến mức bất lực, vô vọng nhìn tâm can bảo bối của mình phụ thuộc vào kẻ khác.
- Ấy, đừng vội! Cô ấy luôn ở trong tay ta nên Thẩm Trác Nghiêm mới không mang về đảo được, ngài manh động gì chứ?
Văn Hồng Nhan biết đến sự tồn tại của Văn Nhã Ly chỉ qua giấy tờ và tài liệu, chưa từng gặp mặt, trong lòng luôn khúc mắc. Dạ Trạch vừa hay đánh vào điểm yếu này của bà. Anh chỉ là suy đoán Lam Uyên khả năng cao là Nhã Ly, cũng không có chứng cứ chứng minh. Tuy nhiên, chỉ bằng chút mồm mép này là ngăn cản Mộc gia càn quấy tạm thời rồi.
- Văn trưởng lão, Thẩm Trác Nghiêm mang Nhã Ly tới rồi! _ Một cận vệ đột nhiên xông vào hớt hải thông báo.
Văn Hồng Nhan nhướn mày, khinh bỉ liếc sang anh, đứng dậy đi ra ngoài. Những người khác trên bàn phán quan lục tục theo sau, trên mặt bày ra các loại biểu cảm.
Dạ Trạch cảm thấy hôm nay anh ra ngoài lẽ ra nên xem lịch hoàng đạo mới phải. Chỉ chém gió một chút liền bị gió quật cho tơi bời. Thứ nhất, nếu Nhã Ly không phải Lam Uyên, lại là hàng thật giá thật, anh toi đời rồi. Thứ hai, Nhã Ly giả, anh may ra có một tia hi vọng.
Bất quá, sau khi có mặt ở cảng tốc hành nhìn rõ diện mạo của đích nữ trong truyền thuyết, Dạ Trạch chỉ muốn lao tới một cước đạp chết Thẩm Trác Nghiêm:
- Con mẹ nó, nhà ngươi chán sống rồi!
Lam Uyên nhìn anh nghiến răng nghiến lợi đứng trong đám đông, chép miệng mấy cái, tự hỏi vì sao mình lại xuất hiện ở chỗ này.
- Trưởng lão, chúng con về rồi đây!
Thẩm Trác Nghiêm tiêu sái đi sau, khoác tay lên vai Lam Uyên, kéo người nép vào ngực hắn, thản nhiên cúi xuống dán môi mình lên môi cô.
Đầu Lam Uyên nổ 'Oành' một cái. Như thế này là như thế nào?
Ờm... sau đó cô chẳng phải suy nghĩ gì nữa, đầu đau như búa bổ, hoa hoa lệ lệ ngất đi.
Trong cơn mộng mị, Vũ Lam Uyên rốt cục nhận ra cơn đau khiến cô choáng váng đi vào hôn mê xuất phát từ lồng ngực trái - trái tim. Tiếng nói chuyện, cãi cọ, âm thanh xung quanh vẫn chân thật vang lên. Chỉ là cô không thể nhìn thấy gì, không thể mở mắt, chỉ muốn ngủ một giấc thật dài, kết thúc cơn đau dai dẳng vô lý này.
Cô muốn gặp Dạ Trạch một lần, ít nhất là một lần. Cô muốn nói cho anh cảm giác của cô, muốn anh ôm cô một cái. Đau đớn, lạnh lẽo và kiệt sức ép lên thân thể Lam Uyên một áp lực ngàn cân vô hình, ép tới muốn vỡ tung nội tạng của cô.
Dạ Trạch bấn loạn gục đầu vào lồng kính hồi sức. Lam Uyên ngủ trong đó gần hai ngày rồi, tất cả chỉ số đưa ra đều giống người thực vật.
Lăng Quán không tra ra được gì từ cô. Chuyện đã đến mức này, chỉ có thể lấy thông tin từ Văn gia và Thẩm Trác Nghiêm. Hắn chỉ nói chuyện này có liên quan tới quá khứ cho nên, chưa bao giờ anh hối hận đã bỏ lỡ thanh xuân của Lam Uyên như hiện tại. Giá như anh luôn ở cạnh cô thì đã tốt rồi, cũng không đến mức bất lực, vô vọng nhìn tâm can bảo bối của mình phụ thuộc vào kẻ khác.
Nhân Duyên Của Chúng Ta
Tác giả: Bất Lực
302 chương | 1,090 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11: Tô Thiên Bình và Tần Viêm
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24: Dạ Trạch và cái mông
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45: Đi du học có gì vui? (1)
Chương 46: Đi du học có gì vui? (2)
Chương 47: Đi du học có gì vui? (3)
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51: Raw
Chương 52
Chương 53
Chương 54: Vân Triệt và Lam Uyên
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72: Đã từng là như thế (1)
Chương 73: . Đã từng là như thế (2)
Chương 74: Đã từng là như thế (3)
Chương 75: . Đã từng là như thế (4)
Chương 76: Đã từng là như thế ()
Chương 77: . Đã từng là như thế (6)
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113: Raw
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150: Raw
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155: Raw
Chương 156
Chương 157
Chương 158: Ma đông siêu
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170: RAW cực mạnhhhhh~
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177: Sự tích Dép cao su vịt con vàng chóe
Chương 178: Sự tích Dép cao su vịt con vàng chóe
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185: Dạ trạch (1)
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213: Tô thiên bình
Chương 214
Chương 215: Tư mã ngọc
Chương 216
Chương 217
Chương 218: Thời sinh viên của Vũ Lam Uyên
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222: Ngoại truyện (Spoil)
Chương 223: Ngoại truyện (Spoil 2.0)
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236: Ngoại truyện hồi ức: Làm ác nhân rất dễ! (1)
Chương 237: Ngoại truyện hồi ức: Làm ác nhân rất dễ! (2)
Chương 238: Ngoại truyện hồi ức: Làm ác nhân rất dễ! (3)
Chương 239: Ngoại truyện hồi ức: Làm ác nhân rất dễ! (4)
Chương 240: Ngoại truyện hồi ức: Làm ác nhân rất dễ! ()
Chương 241
Chương 242: Raw
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246: Raw. Đáp án câu hỏi kỳ 21
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258: Hoàn quyển 1
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267: Từ hà nội đến stockholm và bắc kinh
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 277: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 278: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 279
Chương 280: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 281: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 282: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 283
Chương 284: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 285: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 286: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 287: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 288: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 289: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 290: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 291: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 292: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 293: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 294: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 295: Con nuôi
Chương 296: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 297
Chương 298: Thạch Anh và Lục Bảo - 01
Chương 299: Thạch Anh và Lục Bảo - 02
Chương 300: Thạch Anh và Lục Bảo - 03
Chương 301: Thạch Anh và Lục Bảo - 04
Chương 302: Thạch Anh và Lục Bảo - 05
Không tìm thấy chương nào phù hợp