Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 260
Cập nhật: 2 tháng trước
|
~6 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Thẩm Trác Nghiêm kéo Lam Uyên chen lên tàu cao tốc.
Chập tối, người lên tàu trở về nhà rất đông. Hắn nắm lấy tay cầm treo trên trần dành cho hành khách đứng, vững chãi xoay cô vào lòng bảo hộ cẩn thận.
Người đã kín chỗ, cửa khoang chầm chậm đóng lại. Lam Uyên đột nhiên đẩy mạnh Thẩm Trác Nghiêm ra sau, lao như điên qua đám đông về phía cửa. Vào giây cuối cùng trước khi nó đóng lại, lách mình qua khoảng không gian hẹp giữa bản lề, ngã nhào ra mặt đất trên sân chờ. Đoàn tàu sau lưng Lam Uyên bắt đầu lăn bánh, mang theo một người đàn ông cô độc phẫn nộ nhìn bóng lưng cô, tay siết chặt tới nổi gân xanh.
Lam Uyên ôm ngực ho sặc sụa, khóe mắt rơm rớm lệ. Ban nãy người cô đập mạnh xuống sàn đá hoa cương, chỉ bầm tím một ít, chưa gãy mấy cái xương sườn thì còn may chán.
- Comment ça va?
- Ça va, merci... - Lam Uyên đáp lại người phụ nữ trung niên vừa hỏi thăm cô, sau đó cặp lông mày thanh tú khẽ nhướn lên.
Tiếng Pháp cô biết từ khi nào ấy nhỉ? À quên mất, cô học từ Dạ Trạch mà.
Lam Uyên đứng dậy, phủi phủi bụi dính trên áo khoác, hòa mình vào dòng người ở ga tàu. Nếu không nhanh lên, Thẩm Trác Nghiêm nhất định sẽ tìm cách quay lại bắt cô.
Không chỉ hắn, hiện tại cô còn là mục tiêu của thế lực bí ẩn đã tấn công phi cơ Cổ Tộc, nguy hiểm gấp ba, bốn lần bình thường, rơi vào tay ai đều sống chết không rõ. Cô không cam tâm, cô muốn sống, sống thật rực rỡ. Còn có Dạ Trạch và người thân chờ cô trở lại.
Làm một kẻ đào tẩu rất khó chịu. 24/7 mắt đảo tứ phía tránh camera, ống kính điện thoại lẫn máy ảnh. Hơn nữa, cô còn phải tìm phương hướng đi lại, địa điểm trú thân cũng như thức ăn sống qua ngày.
Chính phủ đôi lúc sẽ có cuộc rà soát công dân, bắt giam những người không có giấy tờ tùy thân, những kẻ nhập cư trái phép. Lam Uyên thân bất do kỷ vô tình lọt vào lưới truy quét của cảnh sát 2 lần. Một lần là đêm đầu ngủ trong công viên, lợi dụng sơ hở phá còng tay bỏ chạy. Lần thứ hai là hôm nay - đêm thứ hai ngủ trong công viên.
Liêm sỉ của cô rơi hết rồi, mau quên đi. Quan trọng chính là cô không biết phải đi tìm ai, nên tin ai. Đặc biệt, chuyện của Cổ Tộc càng khó khăn tìm kế sách ứng phó hơn.
Ánh đèn rọi vào mắt Lam Uyên, có người xông tới kéo tay cô nhét vào còng. Cô nhắm chặt mắt, thong thả đi theo chỉ đạo của cảnh sát, bàn tay khéo léo thực hiện một vài thao tác nho nhỏ.
Thời đại mới, trang thiết bị của lực lượng chức năng đều chạy theo công nghệ. Phá hoại coi như là một phần tài nghệ của cô đi. Phàm là đồ công nghệ, qua tay cô liền biến thành sắt vụn. Thật đáng tự hào a!
"Tạch" - Chiếc còng tay nứt rạn, nhiệt truyền từ lõi pin làm tay cô bỏng rát. Lam Uyên xoay người đổi hướng, chạy về phía ngược lại.
Viên cảnh sát áp giải giống như đề phòng cô từ trước, nhanh cóng bắt kịp, bắt thòng lòng cuốn lấy chân Lam Uyên. Cô chạy chưa được chục mét lập tức ngã ngửa ra sau.
Đặc điểm hay nhất đây: thòng lọng dây điện tử chỉ chịu được nước ở độ sâu 5m là tối đa. Vừa hay cách bờ sông hai bước chân, Lam Uyên nhếch môi, hít một ngụm khí tràn đầy lồng ngực, dùng sức lao xuống dòng nước đen ngòm, cố gắng chạm xuống đáy.
À, còn một điều quan trọng nữa: cô đã nhịn ăn được hai ngày rồi, cũng không chắc cô có đủ sức không... haha...
Chập tối, người lên tàu trở về nhà rất đông. Hắn nắm lấy tay cầm treo trên trần dành cho hành khách đứng, vững chãi xoay cô vào lòng bảo hộ cẩn thận.
Người đã kín chỗ, cửa khoang chầm chậm đóng lại. Lam Uyên đột nhiên đẩy mạnh Thẩm Trác Nghiêm ra sau, lao như điên qua đám đông về phía cửa. Vào giây cuối cùng trước khi nó đóng lại, lách mình qua khoảng không gian hẹp giữa bản lề, ngã nhào ra mặt đất trên sân chờ. Đoàn tàu sau lưng Lam Uyên bắt đầu lăn bánh, mang theo một người đàn ông cô độc phẫn nộ nhìn bóng lưng cô, tay siết chặt tới nổi gân xanh.
Lam Uyên ôm ngực ho sặc sụa, khóe mắt rơm rớm lệ. Ban nãy người cô đập mạnh xuống sàn đá hoa cương, chỉ bầm tím một ít, chưa gãy mấy cái xương sườn thì còn may chán.
- Comment ça va?
- Ça va, merci... - Lam Uyên đáp lại người phụ nữ trung niên vừa hỏi thăm cô, sau đó cặp lông mày thanh tú khẽ nhướn lên.
Tiếng Pháp cô biết từ khi nào ấy nhỉ? À quên mất, cô học từ Dạ Trạch mà.
Lam Uyên đứng dậy, phủi phủi bụi dính trên áo khoác, hòa mình vào dòng người ở ga tàu. Nếu không nhanh lên, Thẩm Trác Nghiêm nhất định sẽ tìm cách quay lại bắt cô.
Không chỉ hắn, hiện tại cô còn là mục tiêu của thế lực bí ẩn đã tấn công phi cơ Cổ Tộc, nguy hiểm gấp ba, bốn lần bình thường, rơi vào tay ai đều sống chết không rõ. Cô không cam tâm, cô muốn sống, sống thật rực rỡ. Còn có Dạ Trạch và người thân chờ cô trở lại.
Làm một kẻ đào tẩu rất khó chịu. 24/7 mắt đảo tứ phía tránh camera, ống kính điện thoại lẫn máy ảnh. Hơn nữa, cô còn phải tìm phương hướng đi lại, địa điểm trú thân cũng như thức ăn sống qua ngày.
Chính phủ đôi lúc sẽ có cuộc rà soát công dân, bắt giam những người không có giấy tờ tùy thân, những kẻ nhập cư trái phép. Lam Uyên thân bất do kỷ vô tình lọt vào lưới truy quét của cảnh sát 2 lần. Một lần là đêm đầu ngủ trong công viên, lợi dụng sơ hở phá còng tay bỏ chạy. Lần thứ hai là hôm nay - đêm thứ hai ngủ trong công viên.
Liêm sỉ của cô rơi hết rồi, mau quên đi. Quan trọng chính là cô không biết phải đi tìm ai, nên tin ai. Đặc biệt, chuyện của Cổ Tộc càng khó khăn tìm kế sách ứng phó hơn.
Ánh đèn rọi vào mắt Lam Uyên, có người xông tới kéo tay cô nhét vào còng. Cô nhắm chặt mắt, thong thả đi theo chỉ đạo của cảnh sát, bàn tay khéo léo thực hiện một vài thao tác nho nhỏ.
Thời đại mới, trang thiết bị của lực lượng chức năng đều chạy theo công nghệ. Phá hoại coi như là một phần tài nghệ của cô đi. Phàm là đồ công nghệ, qua tay cô liền biến thành sắt vụn. Thật đáng tự hào a!
"Tạch" - Chiếc còng tay nứt rạn, nhiệt truyền từ lõi pin làm tay cô bỏng rát. Lam Uyên xoay người đổi hướng, chạy về phía ngược lại.
Viên cảnh sát áp giải giống như đề phòng cô từ trước, nhanh cóng bắt kịp, bắt thòng lòng cuốn lấy chân Lam Uyên. Cô chạy chưa được chục mét lập tức ngã ngửa ra sau.
Đặc điểm hay nhất đây: thòng lọng dây điện tử chỉ chịu được nước ở độ sâu 5m là tối đa. Vừa hay cách bờ sông hai bước chân, Lam Uyên nhếch môi, hít một ngụm khí tràn đầy lồng ngực, dùng sức lao xuống dòng nước đen ngòm, cố gắng chạm xuống đáy.
À, còn một điều quan trọng nữa: cô đã nhịn ăn được hai ngày rồi, cũng không chắc cô có đủ sức không... haha...
Nhân Duyên Của Chúng Ta
Tác giả: Bất Lực
302 chương | 1,108 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11: Tô Thiên Bình và Tần Viêm
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24: Dạ Trạch và cái mông
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45: Đi du học có gì vui? (1)
Chương 46: Đi du học có gì vui? (2)
Chương 47: Đi du học có gì vui? (3)
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51: Raw
Chương 52
Chương 53
Chương 54: Vân Triệt và Lam Uyên
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72: Đã từng là như thế (1)
Chương 73: . Đã từng là như thế (2)
Chương 74: Đã từng là như thế (3)
Chương 75: . Đã từng là như thế (4)
Chương 76: Đã từng là như thế ()
Chương 77: . Đã từng là như thế (6)
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113: Raw
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150: Raw
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155: Raw
Chương 156
Chương 157
Chương 158: Ma đông siêu
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170: RAW cực mạnhhhhh~
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177: Sự tích Dép cao su vịt con vàng chóe
Chương 178: Sự tích Dép cao su vịt con vàng chóe
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185: Dạ trạch (1)
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213: Tô thiên bình
Chương 214
Chương 215: Tư mã ngọc
Chương 216
Chương 217
Chương 218: Thời sinh viên của Vũ Lam Uyên
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222: Ngoại truyện (Spoil)
Chương 223: Ngoại truyện (Spoil 2.0)
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236: Ngoại truyện hồi ức: Làm ác nhân rất dễ! (1)
Chương 237: Ngoại truyện hồi ức: Làm ác nhân rất dễ! (2)
Chương 238: Ngoại truyện hồi ức: Làm ác nhân rất dễ! (3)
Chương 239: Ngoại truyện hồi ức: Làm ác nhân rất dễ! (4)
Chương 240: Ngoại truyện hồi ức: Làm ác nhân rất dễ! ()
Chương 241
Chương 242: Raw
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246: Raw. Đáp án câu hỏi kỳ 21
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258: Hoàn quyển 1
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267: Từ hà nội đến stockholm và bắc kinh
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 277: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 278: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 279
Chương 280: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 281: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 282: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 283
Chương 284: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 285: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 286: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 287: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 288: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 289: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 290: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 291: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 292: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 293: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 294: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 295: Con nuôi
Chương 296: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 297
Chương 298: Thạch Anh và Lục Bảo - 01
Chương 299: Thạch Anh và Lục Bảo - 02
Chương 300: Thạch Anh và Lục Bảo - 03
Chương 301: Thạch Anh và Lục Bảo - 04
Chương 302: Thạch Anh và Lục Bảo - 05
Không tìm thấy chương nào phù hợp