Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 222: Ngoại truyện (Spoil)
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~9 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
1.
Dắt nhau về nhà ra mắt bố mẹ thế này khiến Lam Uyên có chút hoài niệm. Nhiều năm về trước, khi bước những bậc cầu thang cuối cùng đưa bọn họ rời khỏi trường vào lễ tốt nghiệp, anh cũng nắm lấy tay cô như vậy. Cả hai vô thức bắt trọn lấy đối phương, vô cùng ăn ý.
Cô quay sang hỏi anh:
- Lúc xưa chúng ta cũng nắm tay như vậy, có phải anh đã thích em rồi không?
Người được hỏi cười thành tiếng, cúi xuống hôn lên trán cô:
- Khi đó anh còn chưa hiểu được thế nào là thích, thế nào là yêu. Anh chỉ chỉ biết, giây phút bàn tay em đưa tới, anh muốn nắm chặt lấy em, không muốn bỏ lỡ em, vĩnh viễn không phân ly...
Lam Uyên mỉm cười duyên dáng:
- Chứ không phải lúc đó anh trượt chân sắp ngã à?
Quả thật là anh lỡ chân đạp suýt ngã dập mỏ nhưng cô cũng không cần sát phong cảnh như vậy đâu...
Phát hiện mặt Dạ Trạch hơi đỏ lên, Lam Uyên híp mắt:
- Em phát hiện từ trước tới nay anh rất không thành thật!
- Anh rất thành thật mà!
- Vậy anh nói đi, anh có chỗ nào thành thật?
- Trên giường!
Được rồi, lão công nhà cô trên giường có vốn liếng gì đều phơi bày rõ ràng. Cô thua anh rồi.
2.
- Dạ Trạch! Anh mua băng vệ sinh cho em chưa? _ Lam Uyên vừa tắm xong chợt nhớ ra cô đang đến kỳ, vội hé cửa gọi vọng ra ngoài.
Dạ Trạch đang ở phòng khách họp mặt online với mấy lão lớn kinh tế liền cứng đờ mặt mũi. Anh đã từng rất tự hào về giọng nói của cô: đủ lớn, đủ êm tai, đủ quyến rũ, lăn giường phối hợp kêu đủ hay. Chẳng qua, niềm tự hào đó hiện tại biến hình tượng lão bản tại thượng của anh thành tro bụi, quá mất mặt! Ra ngoài đường anh luôn phổng mũi chém gió anh ở nhà có quyền lực tối cao, chồng chỉ đằng Đông vợ không dám đi đằng Tây, khiến vô số nam nhân ngưỡng mộ. Ha ha ha... vui quá rồi... đảm bảo khi cuộc họp này kết thúc không ai không biết anh là thê nô toàn năng top1 thế giới.
Dạ Trạch ho khan, lướt qua màn hình thông báo:
- Tạm thời dừng ở đây đi. Ngày mai tiếp tục. Bà xã đại nhân đang chờ tôi phục vụ...
Trưởng ban kinh tế đối ngoại nhanh chóng nắm bắt tình hình, đon đả gật đầu lia lịa, chỉ hận không thể giơ thêm hai chân ủng hộ anh:
- Đúng! Đúng! Chúng ta không làm phiền ngài cùng phu nhân nữa!
Tắt máy, Dạ Trạch lấy tay che mặt, thở dài một cái, uốn éo đứng dậy đi vào phòng ngủ:
- Sắp tối rồi, em dùng loại ban đêm luôn à?
- Lấy cái màu hồng nhỏ nhỏ thôi! _ Lam Uyên mồm to đáp - Hình như nó có cánh đúng không?
Dạ Trạch mở cửa phòng tắm, nhìn Lam Uyên tr*n tr**ng một lượt rồi đưa miếng băng vệ sinh cho cô:
- Màu trắng mới có cánh!
- Ồ thế à? _ Cô nhướn mày, mặt không đổi sắc thong thả mặc đồ, thay băng trước mặt chồng. Lễ tiết căn bản không tồn tại trong cái nhà này.
3.
Ly Họa và Ly Ương là hai đứa trẻ thường xuyên phải ở lại nhà trẻ muộn nhất. Thậm chí có những hôm chúng phải ở tạm nhà cô giáo qua đêm. Về nguyên nhân của chuyện này, hai chị em chỉ có thể nhún vai chấp nhận sự thật rằng: ba mẹ bận ân ái, không tiện đón con về.
Tô Hiên nhìn đồng hồ điểm mười chín giờ đúng, sắc trời đã tối, khẽ thở dài một cái, đứng dậy đi ra cửa:
- Chắc hôm nay ba mẹ con lại bận rồi, chúng ta về nhà cô một hôm nhé?
- Vâng! _ Ly Họa nhanh chóng đồng ý, đeo balô chạy đến cạnh Tô Hiên nắm tay cô.
Ly Ương phản ứng chậm hơn, ngơ ngác hỏi lại:
- Không gọi cho ba đón luôn ạ?
- Không cần đâu! _ Ly Họa nhanh nhảu _ Em đã thấy buổi nào lão baba nghe máy không? Lại bận chụt chụt moaz moaz nhau rồi!
Trong khi đó, tại một ngôi nhà bạc tỷ nằm ở ngoại ô, có đôi vợ chồng vừa ân ái xong mệt mỏi nằm lăn ra thở hồng hộc.
Dạ Trạch nhìn đồng hồ đến bảy giờ tối, muốn nằm lại ôm vợ yêu song nghĩ đến cô chưa ăn tối bèn lọ mọ chui vào bếp nấu cơm. Thời điểm anh làm xong cô đã đánh được một ván cờ lớn với Chu Công rồi, tỉnh dậy có chồng cơm bưng nước rót hầu hạ tận miệng. Đang húp dở canh rong biển, Lam Uyên chợt cảm thấy có cái gì thiêu thiếu, quay sang hỏi lão công:
- Anh có cảm giác chúng ta quên cái gì không?
- Không có a~ _ Dạ Trạch nhún vai, sau đó lại ngẫm nghĩ một hồi, nhìn cô một lượt _ Ban nãy anh cũng có đeo bao mà?
"Phụt" _ Người phụ nữ trên giường lập tức sặc nước canh lên mũi, ôm miệng ho sù sụ. Dạ Trạch cầm giấy ăn đưa cho Lam Uyên, vỗ vỗ sau lưng cô:
- Em ăn uống cái kiểu gì đấy?
Hết ho, Lam Uyên trừng mắt nhìn Dạ Trạch, đánh vào tay anh một cái:
- Anh quên đón Ly Họa, Ly Ương rồi!
Lam Uyên thế nhưng lại cảm thấy IQ của mình tăng lên đáng kể. Anh vừa nhắc tới bao cao su, cô liền nghĩ tới t*ng trùng. Nghĩ tới t*ng trùng, cô liền nhớ đến hai con nòng nọc nhỏ gửi ở trường học!
Dắt nhau về nhà ra mắt bố mẹ thế này khiến Lam Uyên có chút hoài niệm. Nhiều năm về trước, khi bước những bậc cầu thang cuối cùng đưa bọn họ rời khỏi trường vào lễ tốt nghiệp, anh cũng nắm lấy tay cô như vậy. Cả hai vô thức bắt trọn lấy đối phương, vô cùng ăn ý.
Cô quay sang hỏi anh:
- Lúc xưa chúng ta cũng nắm tay như vậy, có phải anh đã thích em rồi không?
Người được hỏi cười thành tiếng, cúi xuống hôn lên trán cô:
- Khi đó anh còn chưa hiểu được thế nào là thích, thế nào là yêu. Anh chỉ chỉ biết, giây phút bàn tay em đưa tới, anh muốn nắm chặt lấy em, không muốn bỏ lỡ em, vĩnh viễn không phân ly...
Lam Uyên mỉm cười duyên dáng:
- Chứ không phải lúc đó anh trượt chân sắp ngã à?
Quả thật là anh lỡ chân đạp suýt ngã dập mỏ nhưng cô cũng không cần sát phong cảnh như vậy đâu...
Phát hiện mặt Dạ Trạch hơi đỏ lên, Lam Uyên híp mắt:
- Em phát hiện từ trước tới nay anh rất không thành thật!
- Anh rất thành thật mà!
- Vậy anh nói đi, anh có chỗ nào thành thật?
- Trên giường!
Được rồi, lão công nhà cô trên giường có vốn liếng gì đều phơi bày rõ ràng. Cô thua anh rồi.
2.
- Dạ Trạch! Anh mua băng vệ sinh cho em chưa? _ Lam Uyên vừa tắm xong chợt nhớ ra cô đang đến kỳ, vội hé cửa gọi vọng ra ngoài.
Dạ Trạch đang ở phòng khách họp mặt online với mấy lão lớn kinh tế liền cứng đờ mặt mũi. Anh đã từng rất tự hào về giọng nói của cô: đủ lớn, đủ êm tai, đủ quyến rũ, lăn giường phối hợp kêu đủ hay. Chẳng qua, niềm tự hào đó hiện tại biến hình tượng lão bản tại thượng của anh thành tro bụi, quá mất mặt! Ra ngoài đường anh luôn phổng mũi chém gió anh ở nhà có quyền lực tối cao, chồng chỉ đằng Đông vợ không dám đi đằng Tây, khiến vô số nam nhân ngưỡng mộ. Ha ha ha... vui quá rồi... đảm bảo khi cuộc họp này kết thúc không ai không biết anh là thê nô toàn năng top1 thế giới.
Dạ Trạch ho khan, lướt qua màn hình thông báo:
- Tạm thời dừng ở đây đi. Ngày mai tiếp tục. Bà xã đại nhân đang chờ tôi phục vụ...
Trưởng ban kinh tế đối ngoại nhanh chóng nắm bắt tình hình, đon đả gật đầu lia lịa, chỉ hận không thể giơ thêm hai chân ủng hộ anh:
- Đúng! Đúng! Chúng ta không làm phiền ngài cùng phu nhân nữa!
Tắt máy, Dạ Trạch lấy tay che mặt, thở dài một cái, uốn éo đứng dậy đi vào phòng ngủ:
- Sắp tối rồi, em dùng loại ban đêm luôn à?
- Lấy cái màu hồng nhỏ nhỏ thôi! _ Lam Uyên mồm to đáp - Hình như nó có cánh đúng không?
Dạ Trạch mở cửa phòng tắm, nhìn Lam Uyên tr*n tr**ng một lượt rồi đưa miếng băng vệ sinh cho cô:
- Màu trắng mới có cánh!
- Ồ thế à? _ Cô nhướn mày, mặt không đổi sắc thong thả mặc đồ, thay băng trước mặt chồng. Lễ tiết căn bản không tồn tại trong cái nhà này.
3.
Ly Họa và Ly Ương là hai đứa trẻ thường xuyên phải ở lại nhà trẻ muộn nhất. Thậm chí có những hôm chúng phải ở tạm nhà cô giáo qua đêm. Về nguyên nhân của chuyện này, hai chị em chỉ có thể nhún vai chấp nhận sự thật rằng: ba mẹ bận ân ái, không tiện đón con về.
Tô Hiên nhìn đồng hồ điểm mười chín giờ đúng, sắc trời đã tối, khẽ thở dài một cái, đứng dậy đi ra cửa:
- Chắc hôm nay ba mẹ con lại bận rồi, chúng ta về nhà cô một hôm nhé?
- Vâng! _ Ly Họa nhanh chóng đồng ý, đeo balô chạy đến cạnh Tô Hiên nắm tay cô.
Ly Ương phản ứng chậm hơn, ngơ ngác hỏi lại:
- Không gọi cho ba đón luôn ạ?
- Không cần đâu! _ Ly Họa nhanh nhảu _ Em đã thấy buổi nào lão baba nghe máy không? Lại bận chụt chụt moaz moaz nhau rồi!
Trong khi đó, tại một ngôi nhà bạc tỷ nằm ở ngoại ô, có đôi vợ chồng vừa ân ái xong mệt mỏi nằm lăn ra thở hồng hộc.
Dạ Trạch nhìn đồng hồ đến bảy giờ tối, muốn nằm lại ôm vợ yêu song nghĩ đến cô chưa ăn tối bèn lọ mọ chui vào bếp nấu cơm. Thời điểm anh làm xong cô đã đánh được một ván cờ lớn với Chu Công rồi, tỉnh dậy có chồng cơm bưng nước rót hầu hạ tận miệng. Đang húp dở canh rong biển, Lam Uyên chợt cảm thấy có cái gì thiêu thiếu, quay sang hỏi lão công:
- Anh có cảm giác chúng ta quên cái gì không?
- Không có a~ _ Dạ Trạch nhún vai, sau đó lại ngẫm nghĩ một hồi, nhìn cô một lượt _ Ban nãy anh cũng có đeo bao mà?
"Phụt" _ Người phụ nữ trên giường lập tức sặc nước canh lên mũi, ôm miệng ho sù sụ. Dạ Trạch cầm giấy ăn đưa cho Lam Uyên, vỗ vỗ sau lưng cô:
- Em ăn uống cái kiểu gì đấy?
Hết ho, Lam Uyên trừng mắt nhìn Dạ Trạch, đánh vào tay anh một cái:
- Anh quên đón Ly Họa, Ly Ương rồi!
Lam Uyên thế nhưng lại cảm thấy IQ của mình tăng lên đáng kể. Anh vừa nhắc tới bao cao su, cô liền nghĩ tới t*ng trùng. Nghĩ tới t*ng trùng, cô liền nhớ đến hai con nòng nọc nhỏ gửi ở trường học!
Nhân Duyên Của Chúng Ta
Tác giả: Bất Lực
302 chương | 1,440 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11: Tô Thiên Bình và Tần Viêm
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24: Dạ Trạch và cái mông
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45: Đi du học có gì vui? (1)
Chương 46: Đi du học có gì vui? (2)
Chương 47: Đi du học có gì vui? (3)
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51: Raw
Chương 52
Chương 53
Chương 54: Vân Triệt và Lam Uyên
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72: Đã từng là như thế (1)
Chương 73: . Đã từng là như thế (2)
Chương 74: Đã từng là như thế (3)
Chương 75: . Đã từng là như thế (4)
Chương 76: Đã từng là như thế ()
Chương 77: . Đã từng là như thế (6)
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113: Raw
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150: Raw
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155: Raw
Chương 156
Chương 157
Chương 158: Ma đông siêu
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170: RAW cực mạnhhhhh~
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177: Sự tích Dép cao su vịt con vàng chóe
Chương 178: Sự tích Dép cao su vịt con vàng chóe
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185: Dạ trạch (1)
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213: Tô thiên bình
Chương 214
Chương 215: Tư mã ngọc
Chương 216
Chương 217
Chương 218: Thời sinh viên của Vũ Lam Uyên
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222: Ngoại truyện (Spoil)
Chương 223: Ngoại truyện (Spoil 2.0)
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236: Ngoại truyện hồi ức: Làm ác nhân rất dễ! (1)
Chương 237: Ngoại truyện hồi ức: Làm ác nhân rất dễ! (2)
Chương 238: Ngoại truyện hồi ức: Làm ác nhân rất dễ! (3)
Chương 239: Ngoại truyện hồi ức: Làm ác nhân rất dễ! (4)
Chương 240: Ngoại truyện hồi ức: Làm ác nhân rất dễ! ()
Chương 241
Chương 242: Raw
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246: Raw. Đáp án câu hỏi kỳ 21
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258: Hoàn quyển 1
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267: Từ hà nội đến stockholm và bắc kinh
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 277: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 278: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 279
Chương 280: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 281: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 282: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 283
Chương 284: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 285: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 286: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 287: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 288: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 289: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 290: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 291: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 292: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 293: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 294: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 295: Con nuôi
Chương 296: Trên gác xép có một chú mèo nhỏ
Chương 297
Chương 298: Thạch Anh và Lục Bảo - 01
Chương 299: Thạch Anh và Lục Bảo - 02
Chương 300: Thạch Anh và Lục Bảo - 03
Chương 301: Thạch Anh và Lục Bảo - 04
Chương 302: Thạch Anh và Lục Bảo - 05
Không tìm thấy chương nào phù hợp