Chương 23

Cập nhật: 15 giờ trước | ~27 phút đọc
Tốc độ: 1x
Cao độ: 0
Giọng đọc:
0%

Kỳ nghỉ Tết bắt đầu, Trình Nhan cuối cùng cũng có thể nghỉ ngơi một chút.

Định ngủ nướng một bữa, nhưng cơ thể như đã được cài sẵn báo thức, cô vẫn tỉnh dậy đúng 8 giờ rưỡi sáng.

Bước ra phòng khách, những chiếc gối tựa trên sofa được xếp ngăn nắp, từng góc cạnh đều được vuốt phẳng phiu, chỉ có hoa trong bình là lâu rồi không ai thay nước nên đã héo rũ.

Một tuần trước, khi cô còn đang đi công tác ở Thâm Quyến, dì Chung đã nhắn tin xin nghỉ việc qua WeChat.

Dì gửi mấy đoạn tin nhắn thoại dài: “Cô Trình, thật ngại quá, có lẽ lần nghỉ Tết này về quê tôi sẽ không lên nữa. Cô nói giúp tôi với cậu Ôn một tiếng nhé, thật lòng xin lỗi cô cậu. Nửa năm nay tôi cứ dăm bữa nửa tháng lại xin nghỉ, gây phiền phức cho mọi người quá.”

“Vẫn là chuyện cũ thôi, tháng trước mẹ tôi chẳng may bị ngã phải nằm viện, giờ xuất viện rồi nhưng cả nhà bàn nhau phải để một người ở nhà chăm sóc bà, tránh chuyện tương tự xảy ra, nên tôi định về quê tìm việc.”

“Bao năm qua thực sự cảm ơn cô và cậu Ôn, hiếm khi gặp được chủ nhà tốt như vậy, là tôi không có phúc. Lần trước cô nói muốn nếm thử cam trồng ở quê tôi, đợi cam chín tôi sẽ gửi cho cô cậu một ít.”

Dù biết sẽ có ngày này nhưng Trình Nhan không ngờ nó lại đột ngột đến vậy.

Cô vẫn nhớ ngày đi công tác, khi cô kéo vali chuẩn bị rời đi, dì Chung đang chăm sóc cây cối ngoài ban công, thấy cô đi còn đặc biệt chạy ra nói: “Cô Trình, chúc cô công tác thuận lợi nhé.”

Quả nhiên, ly biệt là bài học bắt buộc trong đời người, cô phải học cách đối mặt.

Ăn sáng xong, cô đi mua một bó hoa tươi ở cửa hàng gần đó.

Khi trở về, bước vào thang máy, cô ấn tầng 23, chính khoảnh khắc đó cô bất chợt nhớ lại cuộc điện thoại ấy: “Tòa B, Tầng 22, Khu chung cư Đàn Duyệt Vân Đê, đường Hoài Sâm, quận Hồ Tân, Bắc Thành.”

Giọng người đàn ông trong trẻo như suối nguồn vang vọng bên tai.

Mấy ngày nay cô đã đặc biệt lưu ý nhưng đều không gặp cư dân tầng 22.

Xem lại đơn hàng gửi đi, chiếc cúp đã được ký nhận từ 3 ngày trước, xem ra địa chỉ không sai.

Vì tò mò, Trình Nhan còn xem qua mạng xã hội của tác giả Alistair, nhưng ngoài tin tức xuất bản sách mới, anh ta gần như không chia sẻ gì về cuộc sống cá nhân.

Tấm ảnh đời thường duy nhất là chụp con mèo Devon Rex anh ta nuôi, nhưng là ảnh chụp trong nhà nên không thấy rõ bối cảnh cụ thể ở đâu.

‘Ting’ một tiếng, thang máy lên đến tầng 23, Trình Nhan vội vàng thu hồi những suy nghĩ lộn xộn và sự tò mò mạo phạm trong đầu.

Cắt tỉa xong cành hoa, Trình Nhan cắm hoa hồng vào bình, chiếc điện thoại đặt trên bàn trà bỗng reo vang.

Nhìn thấy tên người gọi trên màn hình, lòng cô rối bời, cô cầm điện thoại đứng ngây ra đó không cử động.

Cuối cùng, cô đi đến bên cửa sổ, bắt máy cuộc gọi video.

“Chào dì ạ.” Cô khẽ nói.

“Dì?” Lâm Mạn Linh hơi ngẩn ra, rồi bật cười ngay lập tức: “Con bé này, có phải vẫn chưa ngủ dậy không đấy?”

Chưa đợi cô giải thích, bà lại tiếp tục: “Nhan Nhan, con đã được nghỉ Tết chưa? Sao chẳng thấy đến nhà chơi với mẹ gì cả? Dạo này bận lắm hả?”

Đầu dây bên kia, Lâm Mạn Linh đang làm móng, có người cầm điện thoại giúp bà, nhìn biểu cảm của bà thì có vẻ bà vẫn chưa biết chuyện gì cả.

Tim Trình Nhan thắt lại, cô vốn tưởng Ôn Tuế Sưởng hẳn đã nói với họ từ sớm rồi.

Cô giấu Trâu Nhược Lan là vì không thể mở lời, vậy còn anh, anh giấu là vì lý do gì?

Cô không hiểu nổi.

“Nhan Nhan?” Thấy cô im lặng quá lâu, Lâm Mạn Linh gọi một tiếng.

Cô lập tức bừng tỉnh: “Con nghỉ rồi ạ, mới nghỉ hôm qua.”

“Vậy chiều tối qua đây ăn cơm nhé, nói đi cũng phải nói lại, cũng hơn 1 tháng rồi không gặp con, để mẹ xem dạo này con có ăn uống tử tế không.”

Lâm Mạn Linh bảo người ta cầm điện thoại lại gần hơn chút, những nếp nhăn nơi khóe mắt đều mang theo ý cười: “Lần trước con hứa với mẹ là lần tới gặp sẽ béo lên một chút đấy.”

Lòng Trình Nhan thắt lại, nhưng cuối cùng cô vẫn nhận lời.

Cô vốn không biết cách từ chối người khác, vả lại từ trước đến nay Lâm Mạn Linh luôn đối xử rất tốt với cô, tốt như người thân trong nhà vậy.

Cô tự nhủ, coi như đây là đi thăm bậc trưởng bối.

Năm giờ chiều, cô rời nhà bắt xe đến đường Quyện Lâm.

Vừa nhấn chuông cửa đã có người ra mở.

Lâm Mạn Linh đích thân ra cửa đón cô, cười rạng rỡ.

“Con nói xem thật trùng hợp, Đàm Tình và Sơ Du chiều nay cũng đến, giờ đang đánh mạt chược trong nhà đấy,” Lâm Mạn Linh ấn nhẹ vào huyệt thái dương, lộ ra vài phần mệt mỏi, bà cười bất lực: “Hôm nay trưa mẹ không ngủ nên giờ thấy hơi oải, Nhan Nhan, con vào đánh thay mẹ vài vòng nhé.”

Trình Nhan nhận lời, rồi quay đầu ho vài tiếng, nói: “Nhưng con chơi không giỏi lắm đâu.”

Lâm Mạn Linh quan tâm hỏi: “Sao lại ho thế con, bị lạnh à?”

“Dạ không, chỉ là cổ họng hơi khó chịu chút thôi, không có gì đáng ngại đâu.”

Nói rồi, Trình Nhan cởi áo khoác, ngồi xuống bàn mạt chược.

Điều không ngờ là hôm nay vận may của cô tốt đến lạ lùng, chồng thẻ chip bên cạnh cứ cao dần lên, chính cô cũng cảm thấy ngạc nhiên.

Lâm Mạn Linh mặt mày hớn hở, kéo lại chiếc khăn choàng trên vai: “Nhan Nhan đúng là vượng mẫu mà, mới ngồi một lúc đã thắng lại giúp mẹ rồi.”

Đàm Tình cũng hùa theo trêu chọc, nhìn sang Ôn Sơ Du: “Lần sau trước khi qua đây phải hỏi thăm trước xem Nhan Nhan có ở đây không, có Nhan Nhan ở đây chúng ta chẳng dám tới nữa.”

Trình Nhan bị khen đến đỏ cả vành tai.

Những quân bài mạt chược bị xáo trộn, bốn đôi tay đan xen rửa bài, Trình Nhan nghe họ tán gẫu về những tin đồn thị phi gần đây trong giới mà nhập tâm đến mức không nhận ra bước chân đang tiến lại gần sau lưng, cũng không nhận ra mùi nước hoa cao cấp phảng phất trong không khí.

“Hôm nay náo nhiệt vậy sao? Xem ra con về muộn rồi.”

Cho đến khi giọng nói ấy vang lên ngay trên đỉnh đầu, tim cô thót lại một cái, sống lưng lạnh toát.

Không cần quay đầu cô cũng cảm nhận được Ôn Tuế Sưởng lúc này đang đứng ngay sau lưng cô, hai tay chống lên lưng ghế của cô.

Anh cúi xuống nhìn bài của cô, hơi thở ấm áp phả vào bên tai cô, tuy không có bất kỳ sự tiếp xúc cơ thể nào nhưng sự hiện diện đầy tính xâm lược này khiến cô cảm thấy kháng cự, cột sống căng cứng.

Kể từ khoảnh khắc đó, Trình Nhan không thể tập trung được nữa.

“Đến lâu chưa? Sao lúc đi không bảo anh một tiếng?” Anh hỏi cô, giọng nói ngay sát bên tai.

Dây thần kinh của Trình Nhan căng như dây đàn, may mà Lâm Mạn Linh trả lời thay cô: “Nhan Nhan cũng vừa mới đến một lúc thôi. Còn con nữa, có phải lại làm Nhan Nhan giận rồi không, mà lâu thế chẳng thấy con bé đến nhà trò chuyện với mẹ?”

Ôn Tuế Sưởng nhướng mày, khẽ cười hỏi: “Vậy sao? Anh làm em giận à? Vậy thì… xin lỗi nhé.”

Anh kéo dài âm cuối, lời nói mập mờ như đang trêu đùa. Nhất thời mọi người đều nhìn về phía này, Trình Nhan bị đẩy vào thế bí.

Cô không thích sự thân mật giả tạo này, đúng lúc ấy chiếc điện thoại đặt trên bàn reo lên, Trình Nhan như vớ được cọc cứu mạng, đứng phắt dậy nói: “Con xin phép ra ngoài nghe điện thoại một chút.”

Đứng trên thảm cỏ ngoài sân, Trình Nhan vừa nghe điện thoại vừa nhìn vào trong nhà, Ôn Tuế Sưởng đã thay thế vị trí của cô ngồi xuống.

“Có chuyện gì vậy?” Cô thu hồi tầm mắt, nói với Từ Hạo Viễn ở đầu dây bên kia.

“Cũng không có chuyện gì quan trọng, chỉ là muốn tán gẫu với cậu vài câu thôi.” Từ Hạo Viễn có vẻ đang tâm trạng tốt, giọng nói lộ rõ vẻ vui vẻ, “Cậu không bận chứ?”

“Không.”

“Sắp Tết rồi, cậu có dự định gì chưa? Tớ ở Bắc Thành cũng không có nhiều bạn bè, hay là đợi khi nào cậu rảnh chúng ta cùng đi ăn một bữa nhé?”

Trình Nhan nghe với vẻ lơ đãng: “Được, khi nào vậy?”

“Tớ lúc nào cũng được, tùy theo sắp xếp thời gian của cậu.”

Trình Nhan suy nghĩ một lát: “Vậy mùng Ba nhé?”

“Được, vậy quyết định thế nhé,” Nhưng Từ Hạo Viễn nói xong lại ngập ngừng một chút, “Anh trai cậu có rảnh không, hay là hẹn cả anh ấy đi cùng luôn?”

Hóa ra là ý này.

Lòng Trình Nhan chùng xuống, cô thở dài bất lực: “Lần trước tớ đã nói rồi, tớ và anh ấy không thân thiết đâu.”

“Sao lại thế được, dù gì anh ấy cũng là anh trai cậu mà—”

Trình Nhan ngắt lời anh ta, giọng nghiêm nghị: “Tớ đang có việc bận, cúp máy đây.”

Cúp điện thoại, Trình Nhan đứng ngoài sân bình tâm lại một lúc mới bước vào.

Trở lại phòng khách, cuộc chơi vẫn tiếp tục, nhưng chỗ cô ngồi lúc nãy giờ là của Đàm Tình, không thấy Ôn Tuế Sưởng đâu nữa.

Trình Nhan không quan tâm anh đi đâu, cô chỉ muốn tránh mặt anh mà thôi.

Với mối quan hệ hiện tại của hai người, tốt nhất là không nên gặp mặt.

Nhưng ghét của nào trời trao của nấy, để tránh mặt anh, cô đi ra ban công hóng gió, kết quả vừa đẩy cửa ra đã thấy bóng lưng Ôn Tuế Sưởng.

Anh đã cởi chiếc áo khoác len hai hàng cúc màu nâu lúc vào cửa, trên người chỉ còn lại chiếc sơ mi trắng phẳng phiu.

Gió ban công rất lớn, chiếc sơ mi dán chặt vào da thịt, phác họa nên thân hình tam giác ngược hoàn hảo.

Anh hơi xắn tay áo, hai tay chống lên lan can, trông như một thước phim nghệ thuật mùa đông.

Nghe tiếng bước chân, anh quay đầu lại nhìn cô.

Ánh mắt hai người chạm nhau, Trình Nhan lập tức dời mắt đi, lùi lại một bước.

“Tìm tôi à?” Anh hỏi.

“Không, tôi ra ban công hóng gió chút thôi.”

“Ừm, sao hôm nay em lại tới đây?”

“Sáng nay dì gọi điện cho tôi, bảo tôi qua trò chuyện với dì,” Trình Nhan nhìn mũi chân, hạ thấp giọng giải thích, “Tôi không ngờ anh cũng ở đây.”

Ôn Tuế Sưởng gật đầu, anh hiểu ẩn ý trong lời cô: ý cô là nếu biết anh ở đây thì cô đã không đến.

Anh cười nhạt, không nói gì.

Trình Nhan nhìn vào trong nhà, thấy Lâm Mạn Linh đang lo liệu bữa tối, lòng thấy hơi tội lỗi.

“Anh… anh vẫn chưa nói với người nhà sao?”

“Quên rồi.”

Quên? Trình Nhan không thể hiểu nổi, chuyện quan trọng như vậy mà cũng có thể quên sao?

Cô cau mày, nhịp nói nhanh hơn: “Vậy anh sớm nói với dì đi, tôi cũng sẽ sớm nói rõ với người nhà bên tôi.”

“Để một thời gian nữa đi, dạo này trong nhà đang rất lộn xộn.” Thấy cô vẻ mặt mịt mờ, Ôn Tuế Sưởng day day trán, “Em không xem tin tức à?”

“Tin gì cơ?”

Ôn Tuế Sưởng nhìn cô một cái, sau đó lấy điện thoại ra mở một trang web rồi đưa cho cô.

Cô không hiểu chuyện gì, nhận lấy nhìn vào màn hình.

Đó là một bài báo của truyền thông Hong Kong với lời lẽ có phần cường điệu: [Nhị thiếu gia nhà họ Ôn đi “tuyển phi” đêm khuya? Bạn gái chính thức tìm đến, hất bàn bỏ đi tại chỗ].

Nhân vật nhị thiếu gia trong tiêu đề là em họ của anh, Ôn Úc Thanh.

Gần đây anh ta vướng vào bê bối ngoại tình ầm ĩ, khiến mấy bộ phim truyền hình hợp tác với các nữ diễn viên nổi tiếng bị ảnh hưởng, phải hoãn chiếu.

Ôn Tuế Sưởng ngước mắt quan sát biểu cảm của cô, nhìn dáng vẻ của cô thì có vẻ đúng là cô không hề quan tâm thật.

Trong thời điểm này, tốt nhất là không nên để xảy ra bất kỳ sự cố nào, tránh bị đem ra làm tâm điểm bàn tán.

Chỉ là sắc mặt Trình Nhan thay đổi: “Vậy phải đợi đến bao giờ?”

Mí mắt Ôn Tuế Sưởng khẽ giật: “Em vội thế sao?”

Trình Nhan không nói gì, coi như mặc định.

Ôn Tuế Sưởng tiến lại gần cô một bước, nhìn vào mắt cô, giọng điệu rất thản nhiên: “Không sao, dù sao cả hai chúng ta đều biết cuộc hôn nhân này đã kết thúc rồi. Trong thời gian này, em và bạn trai em muốn làm gì tôi cũng sẽ không can thiệp. Cả tôi và em đều hiểu rõ tất cả chuyện này chẳng qua chỉ là quyết định vì lợi ích của hai gia đình. Nếu em cần tôi giải thích với cậu ta, tôi cũng sẵn lòng giúp đỡ.”

Anh thản nhiên và rộng lượng đến mức này, chuyện anh đang bàn luận dường như không phải là cuộc hôn nhân giữa hai người, mà là một dự án hợp tác kinh doanh.

Trình Nhan đáp khẽ: “Cảm ơn ý tốt của anh, nhưng hiện tại thì chưa cần.”

“Không sao, có nhu cầu em cứ nói với tôi bất cứ lúc nào.” Ôn Tuế Sưởng chỉnh lại cổ tay áo.

 Anh cũng muốn xem cô đã vì kiểu người như thế nào mà từ bỏ mình.

“Vâng, vậy Tết này tôi sẽ không qua đây đâu, nếu dì có hỏi thì anh cứ tìm cái cớ nào đó nhé.”

Ánh mắt dò xét lại một lần nữa đặt lên gương mặt cô, Ôn Tuế Sưởng tò mò đánh giá: “Sao vậy, Tết có dự định gì à?”

“Có việc.”

“Việc gì?”

Câu hỏi của anh dường như nhiều lên, Trình Nhan có chút không vui, cau mày đáp: “Việc riêng.”

“Việc riêng” trong ngữ cảnh này quả thật dễ khiến người ta liên tưởng, và Ôn Tuế Sưởng cũng không khỏi nghĩ lệch đi.

Xem ra cô và người kia phát triển rất tốt, nhanh như vậy đã sắp cùng nhau đón Tết rồi.

Anh chân thành cảm thán một câu: “Trình Nhan, em thực sự thành thật đến mức làm tôi bất ngờ đấy.” Trước mặt anh, cô gần như chẳng thèm che giấu hành vi ngoại tình của mình.

Tiếng gió thổi vù vù, Ôn Tuế Sưởng nhìn chằm chằm vào mắt cô, như có ma xui quỷ khiến mà hỏi một câu: “Em thích cậu ta lắm sao?”

Trình Nhan sững người một lát, sau đó gật đầu: “Vâng.”

Ôn Tuế Sưởng lập tức hiểu ra.

Hóa ra cô không phải không có tình cảm, không phải chỉ biết lầm lì một khuôn mặt, chuyện gì cũng giấu kín trong lòng, cô chỉ là không có tình cảm với anh mà thôi.

Lúc này, Đàm Tình ở trong phòng khách gọi hai người, Trình Nhan nói khẽ: “Vào thôi anh.”

“Được.”

Ngay khoảnh khắc lời vừa dứt, Ôn Tuế Sưởng đã nắm lấy tay cô, lòng bàn tay chạm nhau, mười ngón tay đan chặt.

Trình Nhan nhất thời nghẹn thở, thấp thỏm, bất an, lúng túng, nghi hoặc, đủ loại cảm xúc đan xen trong lồng ngực.

Các giác quan khác đều trở nên lu mờ, cô cảm nhận được nhiệt độ cơ thể anh đang áp sát, và cả tiếng nhịp tim của chính mình vang vọng.

Lòng bàn tay ướt đẫm. Cô vẫn không thể hoàn toàn bài xích người đàn ông này về mặt sinh lý.

Đang lúc thẫn thờ, cô lại nghe thấy Ôn Tuế Sưởng hỏi mình: “k*ch th*ch không?”

“Cái gì?” Trình Nhan tưởng mình nghe nhầm.

Ánh mắt Ôn Tuế Sưởng đảo qua một lượt những người trong phòng khách, sau đó cúi người hạ thấp giọng, ghé sát tai cô nói: “Bây giờ ở bên cạnh tôi, có phải có cảm giác như đang vụng trộm không?”

Mưa Bão Đã Đến - Diện Bao Hữu Độc

Mưa Bão Đã Đến - Diện Bao Hữu Độc

Tác giả: Diện Bao Hữu Độc

109 chương | 236 lượt xem

Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!

Đăng Nhập

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!