Chương 16
CHƯƠNG 16: But Beautiful
Gió lạnh rít gào, Dương Chiêu tựa vào mui xe xoa xoa hai bàn tay, hơi thở phả ra thành những làn khói trắng dài. Thời tiết lạnh giá thế này, chỉ cần đứng ngoài trời 5 phút thôi đã đủ run cầm cập, huống chi anh ta đã đứng đây gần nửa tiếng đồng hồ.
Anh ta liên tục nhìn đồng hồ đeo tay, vẻ mặt chỉ còn lại sự lo lắng.
Ôn Tổng vốn là người cực kỳ đúng giờ, tình huống như hôm nay là lần đầu tiên xảy ra, nhất là lát nữa họ còn phải kịp chuyến bay.
Chuyến bay cất cánh lúc 7 giờ 30 phút, nếu không xuất phát ngay thì chắc chắn sẽ không kịp thời gian.
Suy đi tính lại, Dương Chiêu vẫn lấy điện thoại ra.
Vừa kết nối, anh ta vội vàng nói: “Ôn Tổng, tôi đã ở dưới lầu rồi, phía anh đã xong chưa?”
Đầu dây bên kia im lặng một lát, sau đó mới cất lời: “Đến Ngự Uyển.”
Dương Chiêu khựng lại một chút mới phản ứng kịp. Đó là một bất động sản khác của Ôn Tổng ở Bắc Thành, nhưng bình thường anh rất hiếm khi ở đó, sao hôm nay lại…
Tuy nhiên anh ta không hỏi nhiều, chỉ đáp: “Vâng, xin anh chờ một chút.”
Dương Chiêu nhập địa chỉ vào định vị, trí não nhanh chóng tính toán thời gian, anh ta bắt đầu hối hận tại sao mình không gọi cuộc điện thoại này sớm hơn.
Họa vô đơn chí, đoạn đường đến sân bay còn xảy ra tắc nghẽn. Nhìn thời gian mỗi lúc một cận kề, Dương Chiêu lo lắng đến mức lưng áo sắp ướt đẫm mồ hôi.
Qua gương chiếu hậu, Ôn Tổng vẫn luôn nhắm mắt dưỡng thần, dường như chẳng hề bận tâm xem có đến kịp hay không.
Đêm nay chỉ có duy nhất một chuyến bay thẳng đi New York, nếu lỡ mất thì phải đợi đến ngày mai, nhưng lịch trình phía sau dày đặc, không thể dễ dàng thay đổi.
Dương Chiêu lo sợ suốt quãng đường, may sao đoạn đường sau thông thoáng không gặp trở ngại, cuối cùng cũng đến sân bay đúng giờ.
Đúng là một phen hú vía, Dương Chiêu hít một hơi thật sâu, vội vàng đi làm thủ tục ký gửi.
Trong phòng chờ VIP, Ôn Tuế Sưởng tựa vào lưng ghế nhắm mắt nghỉ ngơi, cho đến khi tiếng loa thông báo vang lên, anh mới mở mắt, giữa đôi lông mày lộ rõ vẻ mệt mỏi.
Dương Chiêu quan tâm hỏi: “Ôn Tổng, tối qua anh không nghỉ ngơi tốt sao?”
Ôn Tuế Sưởng day day huyệt thái dương, đứng dậy khỏi chỗ ngồi: “Ừm.”
Tối qua, pháo hoa bên bờ sông bắn đến tận 1 giờ sáng, Ôn Tuế Sưởng hiếm khi bị mất ngủ. Nửa đêm, anh có uống thuốc hỗ trợ giấc ngủ nhưng hiệu quả rất ít. Đại não như bị một lượng lớn thông tin rác chen lấn không gian, không thể vận hành bình thường như mọi khi, dẫn đến việc cả ngày hôm nay anh đều mơ mơ màng màng, không có tinh thần.
Máy bay sắp cất cánh, Dương Chiêu thắt dây an toàn, lấy điện thoại ra báo cáo với bạn gái:
[Bảo bối, anh sắp bay rồi, lần này bay hơn 10 tiếng. Em ngủ ngoan nhé, em thức dậy là anh đến nơi rồi, xuống máy bay anh sẽ gọi cho em ngay.]
[Đúng rồi, em muốn mua gì thì liệt kê danh sách cho anh, đi công tác về anh sẽ mang quà cho em [hôn][hôn]]
Gửi tin nhắn xong, Dương Chiêu đặt điện thoại xuống, chỉ là anh ta bỗng cảm thấy có gì đó sai sai, bởi vì — Ôn Tổng dường như đang nhìn anh ta.
Chính xác mà nói, là đang nhìn điện thoại của anh ta.
Ngơ ngác chạm phải ánh mắt của Ôn Tổng, anh ta nuốt nước bọt.
“Ôn Tổng, có chuyện gì không?”
Ôn Tuế Sưởng không đổi sắc mặt dời tầm mắt đi, giọng điệu rất nhẹ, dường như chỉ là tình cờ nhắc đến.
“Người tên Từ Hạo Viễn lần trước, giờ đang ở đâu?”
Từ Hạo Viễn?
Dương Chiêu lẩm nhẩm cái tên này trong lòng, hình như có chút quen thuộc. Anh ta nhớ lại một hồi lâu, cuối cùng nhờ khả năng truy xuất ký ức mạnh mẽ, anh ta đã nhớ ra nhân vật này.
“Anh đang nói đến vị Từ Hạo Viễn mà cô Trình tiến cử một tháng trước à? Sau lần bị từ chối trước thì không thấy có phản hồi gì thêm,” Dương Chiêu không đoán được ý định của sếp mình, nhưng vẫn nói: “Có cần tôi đi kiểm tra lại không?”
Ôn Tuế Sưởng quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ máy bay, như vừa sực tỉnh, biểu cảm có chút bực bội.
“Thôi, không cần đâu.”
Mười lăm tiếng sau, vào lúc 23:05 giờ New York, máy bay hạ cánh xuống sân bay quốc tế JFK.
Lịch trình vội vã, gần như không có lấy một giây rảnh rỗi. Sáng hôm sau tỉnh dậy, Ôn Tuế Sưởng lại bắt đầu làm việc với cường độ cao, tham dự đủ loại hoạt động, tiệc tùng xã giao và hội nghị; phỏng vấn, quay chụp hết cái này đến cái khác.
Cuộc sống không có gì thay đổi, anh vẫn bận rộn, vẫn ăn mặc bảnh bao lộng lẫy. Dưới ánh đèn flash, anh duy trì phong thái quý ông không tì vết, nụ cười đúng mực.
Anh không còn mất ngủ nữa, thuốc hỗ trợ giấc ngủ đã chuẩn bị sẵn cũng không cần dùng tới, mọi thứ đều bình thường.
Vì vậy, khúc nhạc đệm ngày giao thừa đó anh không hề để tâm. Anh và Trình Nhan vốn dĩ không có nhiều điểm giao thoa, anh không có quá nhiều nhu cầu tình cảm đối với cô, cho nên dù có chia tay cũng không gây ra ảnh hưởng gì lớn.
Chỉ duy nhất một lần, anh nhớ đến cô.
Vào một thời điểm rất không thích hợp.
Đó là một dịp rất nghiêm túc, không cho phép sai sót. Giữa một buổi hội nghị gọi vốn, anh đã mất tập trung, dù chỉ trong vài giây ngắn ngủi.
Lúc này, mỗi con số trên màn hình đều đại diện cho giá trị khó có thể đong đếm, vậy mà anh lại đi vướng mắc vào một việc không đáng kể —
Bắt đầu từ khi nào?
Cô bắt đầu ngoại tình từ khi nào?
Giống như gặp phải một bài toán khó giải, một phương trình hóa học không thể cân bằng, anh cố chấp muốn biết câu trả lời.
Là vào một buổi sáng sớm một tháng trước?
Ngày đó, cô ngồi bên bàn ăn với vẻ tâm hồn treo ngược cành cây, anh nói chuyện với cô, cô phải phản ứng một lúc lâu mới đáp lại.
Anh hỏi cô có phải Trình Sóc đang tiếp xúc với người nhà họ Triệu không, và cô đã trả lời thế nào?
“Anh ăn đi, em không đói.”
Cô đặt ly sữa xuống, trả lời không liên quan đến câu hỏi.
Hay là từ lâu hơn nữa? Anh nhớ lại lần hẹn cô đi đánh cầu lông, lúc về trên người cô có mùi nước hoa nam giới, loại nước hoa đó tuyệt đối không thể là từ một đồng nghiệp nam tăng ca mà có được.
Sự thất thần trong đáy mắt cô, dáng vẻ muốn nói lại thôi, dường như tất cả đều là bằng chứng.
“Felix.”
“Felix.”
Ôn Tuế Sưởng sực tỉnh, nhận ra vị quản lý cấp cao của ngân hàng Wright đang hỏi ý kiến của mình.
Anh có chút bực mình với bản thân, mỉm cười xin lỗi: Xin lỗi, ông có thể nói lại được không? Tôi vừa mới lơ đãng một chút.
Hội nghị kết thúc, New York bắt đầu đổ tuyết lớn, cả thành phố bao trùm trong một màu trắng xóa, dưới ánh đèn đường càng thêm vắng lặng.
Ôn Tuế Sưởng không đi xã giao, Dương Chiêu đưa anh về khách sạn.
Trên đường đi, anh hỏi Dương Chiêu: “Mấy ngày nay Trình Nhan có liên lạc với cậu không?”
Dương Chiêu ngẩn ra, nhìn vào gương chiếu hậu: “Không có.”
Ôn Tuế Sưởng hơi bất ngờ.
Ngày hôm đó cô tha thiết muốn ly hôn như vậy, dường như một khắc cũng không đợi được, anh cứ ngỡ cô sẽ nhanh chóng thu dọn toàn bộ đồ đạc của anh ra khỏi căn nhà đó.
Hôm nay là ngày thứ 7 hay ngày thứ 10 rồi, anh không nhớ rõ lắm. Đối với những việc không quan trọng, anh xưa nay sẽ không đổ quá nhiều tâm sức.
Bữa tối, Ôn Tuế Sưởng không có cảm giác thèm ăn, anh tìm đại một nhà hàng ở trung tâm thành phố.
Dương Chiêu đợi anh trong xe, cửa xe đã đóng, anh ta nhắm mắt tựa vào lưng ghế nghỉ ngơi. Chưa được bao lâu, bỗng có người gõ vào cửa kính xe.
Mở mắt ra, ngoài cửa sổ, Ôn Tuế Sưởng đang nhìn anh ta. Dương Chiêu rùng mình một cái, lập tức ngồi thẳng dậy, bước xuống xe.
“Ôn Tổng, anh để quên đồ gì à?”
Ôn Tuế Sưởng nhìn vào hàng ghế sau, nhàn nhạt nói: “Ví tiền.”
“Vâng, anh chờ một chút.”
Ví tiền được đưa vào tay Ôn Tuế Sưởng, anh ta cúi người định đóng cửa sau lại thì bụng lại kêu lên một tiếng không đúng lúc. Rõ ràng, Ôn Tuế Sưởng cũng nghe thấy.
Bởi vì bước chân anh khựng lại, quay đầu nói với Dương Chiêu: “Vào ăn cùng đi.”
Dương Chiêu ngượng đến mức muốn tìm cái lỗ nào đó để chui xuống.
Nhà hàng nằm ở tầng năm, đây là một nhà hàng ngắm cảnh nổi tiếng ở New York. Từ trên lầu nhìn xuống có thể bao quát cảnh đêm phồn hoa của trung tâm thành phố. Suốt nhiều năm qua, vị trí bên cửa sổ gần như luôn trong tình trạng cháy vé.
Cảnh đêm thực sự quá đẹp, Dương Chiêu mấy lần cầm điện thoại lên muốn chụp ảnh, nhưng nhìn Ôn Tuế Sưởng ngồi đối diện, anh ta lại do dự.
Nhưng cuối cùng, anh ta vẫn lên tiếng: “Ôn Tổng, anh có phiền nếu tôi chụp vài tấm ảnh không? Tôi muốn gửi cho bạn xem.”
Nói xong, anh ta nhìn ra cảnh đêm ngoài cửa sổ.
Ôn Tuế Sưởng thắc mắc, nhìn theo tầm mắt của Dương Chiêu. Cùng một khung cảnh đã xem vô số lần, nó đã mất đi sự mới mẻ, trong mắt anh chẳng có gì đặc biệt cả.
Anh gật đầu, “Ừm” một tiếng. Khóe mắt thoáng thấy Dương Chiêu chụp vài tấm ảnh ngoài cửa sổ, rồi lại mở WeChat, gửi ảnh đi.
Anh thuận miệng hỏi: “Gửi cho bạn gái à?”
Khóe miệng Dương Chiêu nở nụ cười, đôi mắt sáng rực: “Vâng, sẵn tiện báo cáo cho cô ấy một tiếng.”
Ôn Tuế Sưởng ngỡ ngàng, động tác khựng lại: “Ăn cơm cũng cần… báo cáo sao?”
Dương Chiêu gãi đầu đầy ngượng ngùng, cười bẽn lẽn. Năm nay anh ta mới 26 tuổi, kinh nghiệm tình trường không nhiều, bạn gái hiện tại là mối tình đầu, anh ta rất trân trọng mối quan hệ này.
“Cô ấy không ép buộc, là tôi thích chia sẻ với cô ấy thôi.”
Ôn Tuế Sưởng: “Ồ.”
Đó là hành động mà anh không thể hiểu nổi.
Nghĩ một lát, anh lại bổ sung thêm một câu: “Tôi và Trình Nhan chưa bao giờ báo cáo với nhau.”
Dương Chiêu lập tức tiếp lời, nịnh nọt: “Đó chắc chắn là vì cô Trình đặc biệt tin tưởng anh nên mới không kiểm tra đấy. Tuy tôi và cô Trình không gặp nhau mấy lần, nhưng tôi có thể nhận ra, cô ấy chắc chắn đặc biệt thích anh, mỗi lần nhắc đến anh, ánh mắt đều khác hẳn.”
“Đặc biệt thích tôi?” Ôn Tuế Sưởng hiếm khi bật cười thành tiếng, lấy khăn ăn lau khóe miệng.
“Đúng vậy, có một lần tôi đến nhà anh lấy tài liệu, cô Trình biết tin anh sắp đi Thâm Quyến công tác, cô ấy nói tuần sau Thâm Quyến sẽ có bão và mưa lớn, bảo chúng tôi nhất định phải chú ý an toàn. Cô ấy đặc biệt quan tâm anh, lúc tôi đến hôm đó, cô ấy đang xem phỏng vấn của anh trên tivi đấy.”
Biểu cảm của Ôn Tuế Sưởng cứng đờ: “Vậy sao?”
Trên đường ăn xong trở về khách sạn, phong cảnh lướt nhanh qua cửa sổ, Ôn Tuế Sưởng nhớ lại những lời Dương Chiêu nói, vẫn cảm thấy không thể tin nổi.
Điều không thể tin nổi là cô vậy mà lại quan tâm đến hành tung của anh, thậm chí còn xem phỏng vấn của anh. Thế mà một người như vậy, 10 ngày trước lại chủ động đề nghị ly hôn với anh.
Cô kiên định nói với anh rằng, cô đã yêu người khác.
Trước đây, anh chưa từng nghĩ rằng cuộc hôn nhân mà anh cho là cực kỳ kiên cố, được gắn kết bằng lợi ích này lại đi đến kết cục như vậy.
Cửa sổ xe hạ xuống, có tuyết từ bên ngoài bay vào. Ôn Tuế Sưởng nhớ lại tất cả những gì xảy ra ngày giao thừa, vẫn thấy nực cười đến mức khó tin.
Dường như anh chưa bao giờ hiểu thấu vợ mình.
Và mỉa mai thay, ban đầu, ấn tượng đầu tiên của anh về Trình Nhan lại là — cô rất đơn giản.
Đó là lời nhận xét mà Ôn Tuế Sưởng dành cho Trình Nhan khi hai người gặp nhau lần đầu vào 3 năm trước.
Đó là một người đơn giản như nước, đôi mắt ấy trong trẻo đến mức không thấy bất kỳ tạp niệm nào, cũng không thấy bất kỳ h*m m**n hay tham vọng nào.
Mọi thứ đều bình lặng như nước, bao gồm cả ngoại hình của cô.
Đó không phải là một gương mặt khiến người ta ấn tượng sâu sắc, ngũ quan không có gì quá nổi bật, không tính là xinh đẹp. Cô thuộc kiểu người có vẻ ngoài như đọc nhiều sách vở, khí chất rất điềm tĩnh.
Ôn Tuế Sưởng đã nhìn thấy rất nhiều đôi mắt rực cháy, nhưng khi Trình Nhan nhìn anh lại rất bình thản, giống như một ly nước ấm.
Cuộc trò chuyện diễn ra không nóng không lạnh, qua trò chuyện mới biết, họ hóa ra là bạn học cấp ba, thậm chí đại học cũng ở ngay sát vách nhau.
Chẳng trách, anh thấy tên cô có chút quen thuộc.
Rất nhanh sau đó, cô kể ra được đôi ba chuyện cũ của anh, lẽ ra anh cũng nên đáp lại bằng những lời hỏi thăm tương tự, nhưng anh thật sự không nhớ nổi cô.
Đại não trống rỗng, trong kho ký ức của anh không hề trích xuất được bất kỳ dữ liệu nào liên quan đến “Trình Nhan”.
Tên thì quen, nhưng mặt thì lạ.
Trí nhớ của Ôn Tuế Sưởng không tệ, nhưng anh đúng là không có chút ấn tượng nào về cô.
Có lẽ vì cảm thấy áy náy, sau khi ra khỏi quán cà phê, anh chủ động hỏi cô: “Có muốn cùng đi dạo loanh quanh đây không?”
“Được chứ.” Cô gật đầu.
Đã qua lâu như vậy, ký ức ngày hôm đó đã mờ nhạt. Anh không nhớ trên đường đã trò chuyện những gì, chỉ nhớ mặt đường dọc phố không bằng phẳng, cô không để ý bậc thang dưới chân nên suýt ngã, may mà anh kịp thời nắm lấy tay cô.
“Cẩn thận bậc thang.” Anh nhắc nhở.
Cô ngẩn ngơ nhìn anh, tai dường như đỏ lên.
“Cảm ơn.”
“Không có gì,” Lúc rời đi, anh khách sáo nói một câu: “Vậy hẹn lần sau gặp lại.”
Ngay cả khi nói câu đó, anh cũng không nghĩ xem liệu có lần sau thật hay không.
Dẫu sao thì những lời xã giao này chẳng ai coi là thật.
Một tuần sau, tại một triển lãm tranh Ấn tượng Pháp, anh gặp Tề Uyển của Diễn Thông Châu Báu.
Đó là sự sắp đặt của gia đình.
Năm đó, cổ phiếu của Diễn Thông Châu Báu tăng mạnh, đang lúc đắc ý. Nhà họ Tề và nhà ngoại Lâm của anh là chỗ quen biết cũ, quan hệ hai nhà không hề tầm thường, còn Tề Uyển và anh đã gặp nhau từ khi còn nhỏ, lần này cô ấy vừa về nước đã liên lạc ngay.
Tề Uyển tính tình hoạt bát nhưng không thích đọc sách, đối với nghệ thuật lại càng không có hứng thú, chọn đến đây có lẽ là để chiều lòng anh.
Hai người dừng chân trước một tác phẩm của Eugène Boudin, Tề Uyển nhìn chằm chằm bức tranh suốt 5 phút rồi quay đầu nũng nịu với anh: “Quả nhiên em không có tế bào nghệ thuật, hoàn toàn không hiểu gì cả, chỉ muốn đi ngủ thôi.”
Ôn Tuế Sưởng cười bất lực.
Tề Uyển quay sang: “Có phải anh đang cười nhạo em không?”
“Không có.”
“Vậy chúng ta qua bên kia xem đi.” Cô ấy mỉm cười đề nghị.
“Được.”
Vừa xoay người, Ôn Tuế Sưởng khựng lại, bởi vì anh nhìn thấy Trình Nhan.
Hôm nay cô mặc một chiếc váy dài màu nhã nhặn, tóc búi hờ, ngũ quan dưới lớp trang điểm nhẹ rõ nét hơn trong ký ức. Cô đứng ở góc cua, đang nhìn anh, và nhìn cả bàn tay của Tề Uyển đang tựa rất gần anh.
Ôn Tuế Sưởng cảm thấy tâm trạng có chút phức tạp một cách kỳ lạ.
Tề Uyển vẫn đang ríu rít bên tai nói về chuyện trong bữa tiệc sinh nhật của cô ấy, anh đáp lại vài tiếng, bước chân chậm lại.
Trình Nhan nhanh chóng dời tầm mắt, nhìn sang chỗ khác. Ánh mắt cô dừng lại trên người một người đàn ông mặc vest chỉnh tề ở góc phòng.
Người đó lập tức cúp điện thoại, đi đến bên cạnh cô, cười rạng rỡ. Từ nội dung trò chuyện, dường như đó là đối tượng xem mắt của cô ngày hôm nay.
Người đàn ông này có vẻ rất hài lòng về cô, lời nói hành động mang đậm ý vị lấy lòng, đối với cô vô cùng ân cần.
Bốn người lướt qua nhau.
Mùi nước hoa trên người cô và anh gặp nhau trong không khí.
Đi xa rồi, Ôn Tuế Sưởng vẫn còn nghe thấy âm thanh truyền lại từ phía sau —
“Em có lạnh không? Hay là mặc áo khoác của tôi nhé?”
“Cảm ơn, tôi không lạnh.”
“Nghe nói em thích xem nhạc kịch, tuần sau có một đoàn kịch Anh đến Bắc Thành biểu diễn, nếu em không có kế hoạch gì thì chúng ta cùng đi nhé?”
“Được.”
“Bữa tối em thích ăn gì, đồ Tây hay đồ Trung?”
…
Phòng triển lãm không lớn, một tiếng sau khi rời đi, anh và Tề Uyển lại chạm mặt bọn họ.
Họ đang đứng trước bức tranh “Chiều Chủ nhật trên đảo Grande Jatte” của họa sĩ trường phái Tân ấn tượng Georges Seurat [1] Phía sau chính là lối ra của triển lãm tranh. Khi Ôn Tuế Sưởng đi ngang qua, anh nghe thấy người đàn ông nói: “Tiếc là đây chỉ là bản sao, tôi đã từng thấy bản gốc ở bảo tàng Louvre bên Pháp rồi, cảm giác hoàn toàn khác biệt, rất chấn động. Lần sau có cơ hội chúng ta có thể cùng đi Pháp xem.”
[1] “Chiều Chủ nhật trên đảo Grande Jatte” (1884–1886) là kiệt tác tranh sơn dầu của Georges Seurat, ví dụ kinh điển của trường phái Tân Ấn tượng và kỹ thuật chấm màu (Pointillism). Bức tranh mô tả khung cảnh nhàn rỗi của người dân Paris tại công viên ven sông Seine với hàng ngàn chấm màu nhỏ, tạo nên cái nhìn rực rỡ và cố định. Hiện tác phẩm được lưu giữ tại Viện Nghệ thuật Chicago.

Nghe đến đây, Ôn Tuế Sưởng không nhịn được mà cười khẩy một tiếng.
Tề Uyển thắc mắc hỏi anh: “Sao vậy?”
Anh lắc đầu: “Không có gì.”
Đi đến trước thang máy, Tề Uyển nhận một cuộc điện thoại, sau đó nói với anh: “Anh Tuế Sưởng, em có người bạn ở gần đây, cô ấy bảo em qua đó một lát, xong việc em sẽ đến nhà tìm anh sau.”
“Được.”
Chia tay Tề Uyển trước cửa bảo tàng mỹ thuật, trên đường đi bộ ra hầm lấy xe, không biết nghĩ gì, Ôn Tuế Sưởng ma xui quỷ khiến thế nào lại quay trở lại.
Bước chân vội vã, đi thang máy lên lầu, vừa bước vào cửa anh đã nhìn thấy cô.
Chiếc áo vest của người đàn ông đang khoác trên vai cô, cô và người đàn ông vẫn đứng trước bức tranh lúc nãy ngẩng đầu ngắm nhìn, khẽ bàn luận điều gì đó. Anh bước về phía cô, đứng bên cạnh cô.
Một giây, hai giây, ba giây…
Anh lẩm nhẩm trong lòng.
Cuối cùng, cô cũng phát hiện ra anh, tầm mắt dừng lại trên người anh.
Cô ngạc nhiên nhìn anh, không lên tiếng, chỉ khẽ gật đầu chào.
Đón lấy ánh mắt của cô, anh thong thả nói: “Rất xin lỗi, vừa rồi đi ngang qua nghe thấy hai người đang thảo luận về bức tranh này, có một điểm có lẽ vị tiên sinh đây đã nhớ nhầm. Bản gốc của bức tranh này không nằm ở bảo tàng Louvre, mà nằm ở Viện Nghệ thuật Chicago.”
Ánh mắt Trình Nhan thoáng hiện vẻ lạ lẫm, như thể hoang mang và không hiểu hành động này của anh.
Người đàn ông ngẩn ra, vẻ mặt không mấy thân thiện, anh ta gượng gạo tìm lý do: “Vậy chắc là tôi nhớ nhầm rồi, tôi thường xuyên đi xem những triển lãm tranh kiểu này, nhất thời lẫn lộn cũng không có gì lạ.”
Ôn Tuế Sưởng đẩy gọng kính: “Đúng vậy, tôi không có ý gì khác, chỉ là muốn thảo luận với anh một chút thôi.”
Từ đầu đến cuối, Trình Nhan không hề mở miệng.
Anh không ở lại triển lãm quá lâu. Lúc rời đi, cách một khoảng không xa, anh nghe thấy người đàn ông hỏi Trình Nhan: “Vừa rồi là Ôn Tuế Sưởng sao?”
“Ừm.”
“Em cũng từng gặp anh ta rồi à?”
“Gặp một lần.”
Người đàn ông dường như cảm thấy có nguy cơ, trên mặt lộ ra vẻ không tự tin, suy nghĩ hồi lâu mới tìm ra khuyết điểm của anh: “Tôi khuyên em nên ít qua lại với anh ta thì hơn. Đôi khi quá ưu tú cũng không phải chuyện tốt. Nghe nói người này từ hồi đi học tính cách đã kiêu ngạo lắm rồi, cũng phải thôi, sống quá thuận buồm xuôi gió nên khó tránh khỏi việc coi thường người khác.”
Ôn Tuế Sưởng đứng trước thang máy, không kìm được mà nhếch môi cười.
Anh không biết Trình Nhan có tin hay không, nhưng cô không hề phản bác.
Bắc Thành vào cuối tháng bảy, mùa mưa đến, mưa như trút nước. Nếu không phải đã hẹn trước với bạn bè, anh tuyệt đối sẽ không ra ngoài trong cái thời tiết quỷ quái này, nhất là hôm nay còn là cuối tuần.
Phía trước là đèn đỏ, có tin nhắn đến, lớp trưởng hồi lớp 10 gửi cho anh một đoạn tin nhắn thoại.
Hóa ra hôm nay là ngày họp lớp 10A3.
Ba mươi giây sau, đèn đỏ chuyển sang xanh, anh suy nghĩ một lát rồi rẽ vào hướng ngược lại với chỉ dẫn của định vị tại ngã tư.
Đến dưới lầu, lớp trưởng đón anh ở cửa, lại là một màn chào hỏi nhạt nhẽo.
“Tuế Sưởng, không ngờ hôm nay cậu thực sự đến đấy. Tư Kỳ bảo tôi gửi tin nhắn cho cậu, tôi còn nghĩ chắc hôm nay cậu không rảnh đâu.”
Anh nhàn nhạt đáp: “Vừa hay hôm nay tôi có thời gian.”
“Nghe nói cậu đến, thầy Trần cũng nói lát nữa sẽ qua đây đấy, dù sao cậu cũng là học trò cưng của thầy mà.”
“Nhắc mới nhớ, tôi cũng lâu rồi chưa gặp thầy Trần.”
Phòng bao ở tầng ba. Đẩy cửa bước vào, tầm mắt đảo quanh căn phòng, cuối cùng dừng lại ở một bóng dáng nghiêng nghiêng nơi góc phòng.
Trước khi đến đây, anh đã nghĩ đến việc liệu Trình Nhan có ở đây không, nhưng khi thực sự thấy cô xuất hiện, anh vẫn có chút ngạc nhiên.
Hóa ra họ thực sự là bạn học.
Bữa tiệc bắt đầu lúc 5 giờ chiều, anh ngồi xuống bàn gần cửa ra vào. Quay đầu lại, Trình Nhan ngồi ở bàn bên cạnh, ngồi sát một cô gái khác.
Cô thực sự không dễ khiến người khác chú ý, im lặng đến mức gần như không tồn tại. Cô không bao giờ chủ động tham gia vào các chủ đề, ngay cả khi cố ý để tâm cũng không nghe thấy cô nói mấy câu.
Cô lẳng lặng ăn cơm, tầm mắt không nhìn đi nơi khác, anh thậm chí còn nghi ngờ không biết cô có biết anh đang ở đây không.
Mà người kỳ lạ hơn lại chính là anh.
Chính anh cũng không hiểu nổi tại sao mình lại đột ngột lỡ hẹn với bạn bè để đến đây.
Mưa ngoài cửa sổ càng lúc càng lớn, thời tiết khắc nghiệt, các hoạt động đã lên kế hoạch từ trước buộc phải hủy bỏ, bữa tiệc đành phải kết thúc sớm.
Mưa lớn thế này, gọi xe cũng khó khăn. Lớp trưởng dựa theo địa chỉ của mọi người để sắp xếp những người đi xe đưa các bạn tiện đường về nhà.
Nói ra cũng thật khéo, vừa vặn lại sắp xếp anh đưa Trình Nhan và một người bạn nam khác về.
Trình Nhan đi từ bậc thềm lại gần, thấy bạn nam đã ngồi ở hàng ghế sau, cô do dự một lát rồi cuối cùng mở cửa ghế phụ.
“Làm phiền anh rồi.” Cô khẽ nói.
Suốt dọc đường đều là người bạn nam kia nói chuyện với anh, bàn về thị trường chứng khoán gần đây nên không khí cũng không quá lạnh lẽo. Đến đường Thanh Uyển, người bạn nam xuống xe.
Trong xe chỉ còn lại anh và Trình Nhan, không gian nhỏ hẹp yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi. Anh xoay vô lăng, hỏi thăm một câu xã giao: “Em thường xuyên tham gia họp lớp sao?”
“Không có,” giọng cô có chút căng thẳng, khựng lại một chút, “chỉ đến vài lần thôi.”
Ôn Tuế Sưởng ra vẻ tình cờ nhắc đến: “Thế nào, lần trước có thuận lợi không?”
Cô quay đầu, nhìn anh đầy thắc mắc.
“Lần trước ở bảo tàng mỹ thuật, chẳng phải đang tiếp xúc với một vị tiên sinh sao?”
Lúc này Trình Nhan mới hiểu ra, trả lời: “Cũng ổn.”
Cô nói năng nhỏ nhẹ, mắt không nhìn anh.
Ánh mắt Ôn Tuế Sưởng thoáng qua vẻ ngạc nhiên, lại nói: “Vậy cô Trình đánh giá thế nào về buổi gặp gỡ của chúng ta lần trước?”
Cô im lặng một hồi lâu, dường như đang suy nghĩ.
“Cũng ổn.”
Ôn Tuế Sưởng không nhịn được mà nhếch môi cười, cứ ngỡ cô đang trêu chọc mình, quay đầu lại mới phát hiện cô nói câu đó bằng một giọng điệu cực kỳ nghiêm túc.
Nụ cười nơi khóe môi anh nhạt đi đôi chút. Hóa ra trong mắt cô, anh và người đàn ông đó không có gì khác biệt sao?
Vì gia thế và ngoại hình, từ thời niên thiếu đến nay, số người tỏ ý muốn làm thân với anh không hề ít, đây là lần đầu tiên anh nhận được một lời đánh giá chung chung như vậy.
Chiếc xe lặng lẽ lăn bánh trong ngày mưa, cô đột ngột lên tiếng: “Còn anh thì sao?”
Anh rất hiếm khi nghe thấy cô chủ động tìm chủ đề, nhất thời chưa phản ứng kịp.
“Cái gì?”
“Lần đó của anh có thuận lợi không?”
Anh quay sang nhìn cô, muốn biết cô hỏi vì tò mò hay là đang dò xét, nhưng anh vậy mà lại không phân biệt được.
“Cô Trình tò mò lắm sao?”
Đó là giọng điệu trêu đùa.
Trình Nhan lập tức lắc đầu phủ nhận, giọng càng căng thẳng hơn: “Tôi chỉ hỏi bừa thôi.”
Anh khẽ cười: “Không thuận lợi lắm.”
Ôn Tuế Sưởng luôn biết rất rõ mình muốn gì. Sau ngày hôm đó, anh nhận thấy mình và Tề Uyển không hợp nhau, so với người yêu thì bạn bè mới là mối quan hệ thích hợp hơn giữa họ.
“Ồ.”
Từ đó, Trình Nhan không nói thêm gì nữa, dường như đó chỉ là một chủ đề để xã giao.
Đến điểm đến, mưa vẫn không hề ngớt. Ôn Tuế Sưởng nghe thấy cô hỏi: “Anh có thể cho tôi mượn một chiếc ô không? Hình như ô của tôi để quên ở nhà hàng rồi.”
Ôn Tuế Sưởng nhìn xuống ngăn chứa đồ dưới ghế lái, trống rỗng: “Tôi cũng không mang, vậy chỉ có thể đợi mưa tạnh thôi.”
Anh bồi thêm một câu: “Đợi mưa tạnh rồi đi.”
Cô lí nhí đáp: “Vâng.”
Trong xe đang phát một bản nhạc Jazz êm dịu, đó là bài “But Beautiful” do Stan Getz và Bill Evans trình diễn. Giai điệu lười biếng, lãng mạn, hòa quyện một cách kỳ diệu với tiếng mưa ngoài cửa sổ lúc này.
Anh mấy lần quay đầu nhìn cô, thấy cô chỉ lặng lẽ nhìn ra cửa sổ.
Chẳng hiểu sao, cô dường như không mấy khi nhìn anh, ngay cả khi nói chuyện cũng vậy.
Cứ thế ngồi trong xe nửa tiếng đồng hồ, Ôn Tuế Sưởng hiếm khi có được khoảng thời gian rảnh rỗi như thế này, tận hưởng khoảnh khắc dễ chịu này, cho đến khi có người gõ mạnh vào cửa kính xe, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng.
Trình Nhan ở ghế phụ nhìn rõ người đến, vội vàng đứng dậy, đóng cửa xe rồi chui vào dưới ô của đối phương, đến lời chào tạm biệt cũng quên nói.
Ôn Tuế Sưởng nhíu mày, ngẩng đầu lên, nhìn thấy một gương mặt lạnh lùng âm trầm dưới tán ô đen.
Nghe nói đó là anh trai cô, Trình Sóc.
Sau ngày hôm đó, Ôn Tuế Sưởng lại bắt đầu những chuyến công tác dày đặc, thời gian ở trên máy bay còn nhiều hơn thời gian ở lại Bắc Thành. Lâm Mạn Linh thấy anh bận rộn nên cũng không càm ràm nữa, anh cũng dần quên đi những chuyện ngoài công việc.
Nhưng thật trùng hợp, một ngày nọ hai tháng sau, anh lại gặp Trình Nhan trên chuyến bay đến Chicago.
Cô ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ khoang hạng thương gia, đeo tai nghe. Ánh mắt chạm nhau, cả hai đều sững sờ.
Anh chủ động chào một tiếng: “Chào em.”
“Chào anh.” Cô bỏ tai nghe xuống đặt lên đầu gối.
“Em cũng đi Chicago sao?”
“Vâng.”
“Đi công tác à?”
Cô lắc đầu: “Không, đi dự đám cưới, dì nhỏ của tôi kết hôn.”
“Ồ, vậy người nhà em đâu?” Anh nhìn quanh, không thấy anh trai cô.
“Họ đi từ hôm qua rồi, tôi có một buổi phỏng vấn nên không đi được.”
Ôn Tuế Sưởng gật đầu, nhớ lại lần gặp đầu tiên cô từng nhắc đến công việc của mình.
Chỗ ngồi của hai người một trước một sau, trò chuyện không tiện, anh chủ động đổi chỗ với người bên cạnh cô.
Anh ngồi xuống bên cạnh cô, cô lại trở nên lúng túng, hai bàn tay đặt trên đầu gối một cách không tự nhiên.
“Xem ra tôi hiểu lầm rồi, hay là để tôi đổi lại chỗ cũ nhé?” Anh giả vờ đứng dậy, nhìn ra phía sau.
Vẻ mặt cô trở nên căng thẳng, vội vàng lắc đầu: “Không cần đâu.”
Anh vốn chỉ muốn trêu chọc cô, khẽ cười rồi ngồi xuống lại, bắt đầu một chủ đề mới: “Em định ở Chicago mấy ngày?”
“Khoảng một tuần,” cô quay đầu, nhỏ giọng hỏi anh, “Còn anh?”
“Bây giờ cũng chưa chắc chắn được, nếu thuận lợi thì chắc khoảng nửa tháng.”
Cô do dự một lát rồi hỏi: “Anh đi làm việc sao?”
“Ừm.”
“Vậy chắc là sẽ bận lắm nhỉ?”
“Chắc vậy,” Ôn Tuế Sưởng nghĩ đến lịch trình dày đặc phía sau, hai bên thái dương đau nhức dữ dội, nhưng anh vẫn dùng giọng điệu thoải mái trả lời cô, “Sao thế? Em muốn mời tôi đi xem triển lãm tranh à? Nhắc mới nhớ, tôi vẫn chưa được xem bản gốc của bức tranh đó, nếu em mời, tôi sẽ cân nhắc.”
Anh đùa một câu, Trình Nhan phản ứng một lúc lâu, đáy mắt mới thoáng hiện nụ cười nhàn nhạt.
Chuyến bay lần này rất dài. Sau khi cất cánh, Ôn Tuế Sưởng tựa lưng vào ghế nghỉ ngơi. Anh ngủ không sâu, hễ có động tĩnh nhỏ là dễ tỉnh giấc. Giữa chừng anh mở mắt ra, phát hiện Trình Nhan đang đọc sách.
Là cuốn “Sự ra đời của bi kịch” của Nietzsche.
Chẳng vì điềm báo nào, anh chợt nhớ đến một người, nơi lồng ngực dấy lên cảm giác đau nhói xa lạ và dày đặc, anh dời tầm mắt đi.
Đến giờ bay thứ bảy, Ôn Tuế Sưởng bị đánh thức bởi những tiếng động hoảng loạn xung quanh. Thân máy bay rung lắc dữ dội, nghiêng ngả, thức ăn trên xe đẩy va chạm phát ra tiếng loảng xoảng. Trong bóng tối, những tia chớp xuyên qua mây, mọi thứ trước mắt dễ khiến người ta liên tưởng đến những điều tồi tệ.
Người phụ nữ trung niên ở hàng ghế trước nắm chặt sợi dây chuyền Quan Âm treo trên cổ, miệng không ngừng lẩm bẩm “Bồ Tát phù hộ”.
Ngay cả anh cũng không tránh khỏi cảm giác lo lắng.
Tiếng loa thông báo vang lên phía trên, xen lẫn trong mớ hỗn độn, tiếng trẻ con khóc, tiếng người lớn cầu nguyện, thời tiết kỳ quái. Lúc này họ đang ở trên không trung của Thái Bình Dương, Ôn Tuế Sưởng nghĩ, nếu cứ thế này mà rơi xuống Thái Bình Dương thì dường như cũng là một cách chết lãng mạn.
Anh luôn là một người theo chủ nghĩa bi quan, điều duy nhất hối tiếc là anh còn rất nhiều việc chưa hoàn thành, hoài bão của anh, ước mơ của anh. Anh từng kiên định tin rằng sau này mình nhất định sẽ là một nhà doanh nghiệp và nhà lãnh đạo xuất sắc, nhưng giờ đây, thảo luận những điều này đã không còn ý nghĩa gì nữa.
Trước cái chết, con người đa phần đều bất lực.
Ngoài cửa sổ sấm chớp đùng đoàng, bỗng nhiên, có người nắm lấy tay anh.
Ấm nóng, ẩm ướt, run rẩy.
Trình Nhan nắm chặt lấy tay anh.
Trái tim anh co thắt lại một nhịp, rất nhanh, như có một luồng điện chạy qua.
Ôn Tuế Sưởng quay đầu lại, chạm phải một đôi mắt đẫm lệ.
Đôi mắt ấy đang nhìn anh, không giống như vẻ điềm tĩnh thường ngày, lúc này trong đáy mắt cô cảm xúc dâng trào, đôi môi hé mở, dường như có rất nhiều điều muốn nói với anh.
Anh bị ánh mắt này làm cho chấn động.
Trong khoảnh khắc, một ý nghĩ rất nực cười nảy ra trong đầu, nực cười đến mức chính anh cũng thấy buồn cười.
Trước khi cô kịp mở lời, anh đã hỏi cô một câu: “Trình Nhan, em có tin vào định mệnh không?”
Cô do dự lắc đầu.
“Vậy em có muốn tin thử một lần không?”
“Cái gì cơ?” Cô không hiểu.
Giọng Ôn Tuế Sưởng khàn khàn, nhưng từng chữ đều rõ ràng: “Nếu chuyến bay này hạ cánh thuận lợi, chúng ta đều bình an vô sự, em có muốn… kết hôn với tôi không?”
Bốn chữ cuối nói rất nhẹ, nhưng biểu cảm trên khuôn mặt lại vô cùng nghiêm túc.
Đồng tử Trình Nhan hơi giãn ra, mắt chớp liên tục, dường như không thể tin vào những gì mình vừa nghe thấy.
Trong tiếng ồn ào hỗn loạn, Ôn Tuế Sưởng lặp lại câu nói đó một lần nữa.
Anh đã suy nghĩ kỹ rồi, nếu anh cần một cuộc hôn nhân, cô sẽ là một lựa chọn không tồi.
Nhà họ Trình gần đây phát triển rất tốt, chuyển đổi công nghiệp rất thuận lợi, mà Trình Nhan lại đủ đơn giản, gia thế trong sạch, tính tình ôn hòa, họ có nền tảng giáo dục tương đồng, gu thẩm mỹ cũng giống nhau.
Anh cần một cuộc hôn nhân đủ ổn định, không có gì ổn định hơn sự kết hợp của lợi ích.
Anh không cần chọn một người yêu mình, cũng không cần suy nghĩ xem Trình Nhan rốt cuộc có thích anh hay không, bởi vì anh định sẵn không thể đáp lại bằng tình yêu tương đương. Anh thậm chí còn sợ đối phương sẽ đặt để một số tình cảm lên người mình, bởi vì điều đó đồng nghĩa với việc mối quan hệ này sắp mất cân bằng rồi.
Một tình cảm mất cân bằng thì không thể đi được đường dài.
May thay, nhìn từ hiện tại, cô không có dấu hiệu này — cô cũng không mấy hứng thú với anh.
Dẫu sao thì trong mắt cô, anh cũng chỉ là một nhân vật ngang hàng với người đàn ông tầm thường và phổ thông gặp ở bảo tàng mỹ thuật kia mà thôi.
Im lặng hồi lâu, Trình Nhan vẫn không nói gì, chỉ ngây người nhìn anh, không biết đang nghĩ gì.
“Tôi biết điều này rất đường đột, nhưng cũng rất thú vị, chẳng phải sao? Bởi vì đây không chỉ là việc chúng ta có thể quyết định,” Ôn Tuế Sưởng nhìn ra thời tiết khắc nghiệt ngoài cửa sổ, khóe môi nở một nụ cười nhàn nhạt, có lẽ anh là người duy nhất trong khoang máy bay này còn có thể mỉm cười được, “Tính đến trường hợp xấu nhất, nếu đêm nay chúng ta không may tử nạn ở Thái Bình Dương này, tôi và em đều là người cuối cùng mà đối phương nhìn thấy.”
“Tôi biết em cũng cần một cuộc hôn nhân, tôi có thể hứa với em, sau khi kết hôn tôi sẽ không có bất kỳ mối quan hệ nam nữ phức tạp nào, em sẽ không thấy bất kỳ tin đồn phong hoa tuyết nguyệt nào của tôi trên bất kỳ phương tiện truyền thông nào, tôi sẽ cố gắng hết sức để đáp ứng em về mặt vật chất. Nhưng khuyết điểm là công việc của tôi sẽ rất bận, có lẽ sẽ không có nhiều thời gian chăm sóc và ở bên em, nhưng ngược lại, những gì tôi không làm được, em cũng không cần phải làm.”
Trình Nhan rơi vào im lặng, nhưng đôi mắt ấy vẫn luôn nhìn anh.
Cô dường như đang suy nghĩ.
Không biết đã đợi bao lâu, lại một tia chớp nữa xuyên qua mây. Ngay khi anh định dời tầm mắt đi, anh lại nghe thấy cô nói một tiếng: “Được.”
Trong khoang máy bay mờ tối, cô một lần nữa nắm chặt lấy tay anh, giọng nói run rẩy nhưng lại kiên định lạ thường.
Mưa Bão Đã Đến - Diện Bao Hữu Độc
Tác giả: Diện Bao Hữu Độc
109 chương | 210 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!