Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 195
Cập nhật: 2 tháng trước
|
~9 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Phi Trì vội nói: "Thượng Thư Nang mọi thứ đều bình thường, hôm nay Văn Xương đế quân tự mình truyền dạy pháp thuật —— Giáo Nhu Thăng Thiên. Thanh Quỳ công chúa cũng nghe hiểu rồi ạ, học rất nghiêm túc. Chỉ là......"
"Chỉ là?" Huyền Thương quân không hề thích ấp a ấp úng. Phi Trì vội vã nói: "Chỉ là Khánh Kị công tử nghe nói công chúa tư chất xuất chúng, ép buộc công chúa đối luyện thử chiêu."
"Khánh Kị?" Huyền Thương quân nhíu mày, "Giáo Nhu Thăng Thiên chính là thuật pháp lấy tu vi sử dụng, Khánh Kị hơn sáu trăm tuổi, sao còn không biết xấu hổ mà tỷ thí cùng nàng? Nàng vẫn ổn chứ?"
Hàn Mặc bên cạnh nói: "Công chúa bị ngã một cái."
Huyền Thương quân ngay cả sắc mặt cũng đều âm u xuống, Phi Trì trừng mắt nhìn Hàn Mặc một cái —— nói năng chẳng có chút khéo léo nào hết. Hắn vội nói: "Cũng may công chúa tuy rằng thua, nhưng không tức giận cho lắm. Buổi chiều khảo hạch còn được Giáp đẳng nữa. Văn Xương đế quân rất vui, thậm chí mang cả sách pháp chính tay mình viết thưởng cho nàng, còn tự mình bù lại bài học cho công chúa."
Nhưng mà lời bổ sung của hắn, hiển nhiên không thể hóa giải mây đen giữa mày quân thượng nhà mình. Huyền Thương quân nói: "Các ngươi nếu đã biết tin tức, vì sao không ngăn nó lại?"
Chuyện này......
Phi Trì và Hàn Mặc đều quỳ xuống, Hàn Mặc nói: "Đều là chúng tiểu nhân sơ suất, xin quân thượng giáng tội. Nhưng vẫn xin quân thượng đừng tính toán với Khánh Kị công tử, dù sao thì với thân phận của quân thượng, nếu xảy ra tranh chấp với hắn, thực sự rất mất mặt Thiên giới. Hơn nữa, còn có thể truyền ra lời đồn bao che khuyết điểm, chỉ sợ sẽ khiến người khác chê cười."
Huyền Thương quân vừa nghĩ đến Dạ Đàm té ngã một cái, trong lòng liền như có đá tảng đè ép, trầm giọng nói: "Nàng tuổi tác vẫn còn nhỏ, tu vi nông cạn, lại xuất thân Nhân tộc. Nếu bản quân cứ mặc kệ như thế, sau này chẳng phải sẽ để cho người khác lăng nhục sao?!"
Ách...... Không đến mức như vậy đâu. Vị công chúa đó của người, nàng không gây chuyện đã là cảm tạ trời đất rồi. Hàn Mặc và Phi Trì liếc mắt nhìn nhau —— từ xưa đến nay, Thiếu Điển thị đều tự xưng xử sự công bằng, cũng không bao che khuyết điểm.
Chẳng những không bao che khuyết điểm, mà thậm chí bọn họ còn quản thúc nội bộ càng thêm nghiêm khắc. Khi các đời Thần hậu đi học ở Thượng Thư Nang, mọi thứ đều phải thận trọng. Cho dù có bị ủy khuất, Thiếu Điển thị cho đến bây giờ vẫn là có lỗi thì phải sửa, không có lỗi cũng cần cố gắng thêm. Chưa bao giờ chỉ vì Thiên phi nhà mình bị ủy khuất mà trách cứ bất kì kẻ nào. Sợ thanh danh bị hạ xuống là thiên vị.
Vì thế, ngay cả Khánh Kị cũng không hề cho rằng đắc tội Dạ Đàm có gì đặc biệt hơn người khác.
Phi Trì nhỏ giọng nói: "Quân thượng tính toán với Khánh Kị, đương nhiên là có mất thân phận. Nhưng...... Nghe nói, lão tổ Nguyên Chiểu thượng tiên của tộc Thủy Trạch hôm nay xuất quan......"
Huyền Thương quân cúi đầu quét mắt liếc hắn một cái, thản nhiên nói: "Tốt lắm!"
Lôi Hạ trạch.
Trạch thần Ủy Xà cùng Khánh Kị công tử mang theo trạch tinh to to nhỏ nhỏ đứng cúi đầu, chỉ còn chờ lão tổ nhà mình xuất quan.
Ở chỗ sâu của đầm lầy trước mắt một đạo thanh quang bốc lên, Ủy Xà và Khánh Kị dẫn đám người quỳ xuống: "Cung nghênh lão tổ xuất quan."
Nguyên Chiểu thượng tiên áo trắng mày trắng, nhìn một đám con cháu, nét mặt ông tươi cười, vừa định nói chuyện, đột nhiên trông lên không trung, biến sắc: "Quân, quân thượng?!"
Ông quỳ rạp xuống đất, Trạch thần Ủy Xà và Khánh Kị công tử cùng quay đầu lại, chỉ thấy trăng sáng đầy trời như đống tuyết. Bên trong ánh trăng, một bóng hình trắng như tuyết ngưng tụ ánh sáng rực rỡ của vầng trăng, tay áo nhuộm tinh hoa trời đất. Một chúng trạch tinh cuống quýt yết kiến.
Huyền Thương mặt không đổi sắc, bên cạnh hắn, Phi Trì cao giọng nói: "Nguyên Chiểu thượng tiên, quân thượng hôm nay mới thông suốt một chiêu thuật pháp, đêm khuya đến đây, mời Nguyên Chiểu thượng tiên chỉ giáo."
Nguyên Chiểu thượng tiên được sủng mà lo sợ: "Cái này...... tiểu tiên lại có vinh hạnh như vậy ư?"
Phi Trì quét mắt liếc ông ta một cái, khóe mắt dừng lại trên người Khánh Kị, nói: "Nguyên Chiểu thượng tiên không cần đa lễ, mời đi."
Nguyên Chiểu thượng tiên, tuy là lão tổ của Thủy Trạch nhất tộc, nhưng nếu luận tư chất tu vi, ông sao có thể so được với Huyền Thương quân?
Quả nhiên, Huyền Thương quân bấm tay phải niệm thần chú, các trạch tinh không hề cảm thấy gì, chỉ riêng Nguyên Chiểu thượng tiên chân trái vấp chân phải, bỗng té vào bên trong một vùng đầm lầy. Ông một thân bùn dơ, vẻ mặt hoang mang mà đứng lên, Huyền Thương quân lại chẳng nói câu nào, bồng bềnh lướt đi.
Nguyên Chiểu thượng tiên dẫn cả đàn con cháu muốn đập vỡ đầu, cũng không hiểu được quân thượng vì cái gì đêm khuya đến đây, chỉ để đánh ngã mình một cái. Ông nói: "Pháp thuật vừa rồi quân thượng sử dụng, chính là một chiêu tương đối cơ bản trong pháp thuật hệ mộc, tên là Giáo Nhu Thăng Thiên. Thuật pháp này, quả thực là lấy tu vi giành lợi thế, không có chỗ nào ảo diệu hết......"
Bên cạnh, Khánh Kị mặt mũi trắng bệch.
Nhưng tìm không ra dụng ý của quân thượng, một đám trạch tinh mỗi người đều thấp thỏm không yên, ai dám rời đi?
"Chỉ là?" Huyền Thương quân không hề thích ấp a ấp úng. Phi Trì vội vã nói: "Chỉ là Khánh Kị công tử nghe nói công chúa tư chất xuất chúng, ép buộc công chúa đối luyện thử chiêu."
"Khánh Kị?" Huyền Thương quân nhíu mày, "Giáo Nhu Thăng Thiên chính là thuật pháp lấy tu vi sử dụng, Khánh Kị hơn sáu trăm tuổi, sao còn không biết xấu hổ mà tỷ thí cùng nàng? Nàng vẫn ổn chứ?"
Hàn Mặc bên cạnh nói: "Công chúa bị ngã một cái."
Huyền Thương quân ngay cả sắc mặt cũng đều âm u xuống, Phi Trì trừng mắt nhìn Hàn Mặc một cái —— nói năng chẳng có chút khéo léo nào hết. Hắn vội nói: "Cũng may công chúa tuy rằng thua, nhưng không tức giận cho lắm. Buổi chiều khảo hạch còn được Giáp đẳng nữa. Văn Xương đế quân rất vui, thậm chí mang cả sách pháp chính tay mình viết thưởng cho nàng, còn tự mình bù lại bài học cho công chúa."
Nhưng mà lời bổ sung của hắn, hiển nhiên không thể hóa giải mây đen giữa mày quân thượng nhà mình. Huyền Thương quân nói: "Các ngươi nếu đã biết tin tức, vì sao không ngăn nó lại?"
Chuyện này......
Phi Trì và Hàn Mặc đều quỳ xuống, Hàn Mặc nói: "Đều là chúng tiểu nhân sơ suất, xin quân thượng giáng tội. Nhưng vẫn xin quân thượng đừng tính toán với Khánh Kị công tử, dù sao thì với thân phận của quân thượng, nếu xảy ra tranh chấp với hắn, thực sự rất mất mặt Thiên giới. Hơn nữa, còn có thể truyền ra lời đồn bao che khuyết điểm, chỉ sợ sẽ khiến người khác chê cười."
Huyền Thương quân vừa nghĩ đến Dạ Đàm té ngã một cái, trong lòng liền như có đá tảng đè ép, trầm giọng nói: "Nàng tuổi tác vẫn còn nhỏ, tu vi nông cạn, lại xuất thân Nhân tộc. Nếu bản quân cứ mặc kệ như thế, sau này chẳng phải sẽ để cho người khác lăng nhục sao?!"
Ách...... Không đến mức như vậy đâu. Vị công chúa đó của người, nàng không gây chuyện đã là cảm tạ trời đất rồi. Hàn Mặc và Phi Trì liếc mắt nhìn nhau —— từ xưa đến nay, Thiếu Điển thị đều tự xưng xử sự công bằng, cũng không bao che khuyết điểm.
Chẳng những không bao che khuyết điểm, mà thậm chí bọn họ còn quản thúc nội bộ càng thêm nghiêm khắc. Khi các đời Thần hậu đi học ở Thượng Thư Nang, mọi thứ đều phải thận trọng. Cho dù có bị ủy khuất, Thiếu Điển thị cho đến bây giờ vẫn là có lỗi thì phải sửa, không có lỗi cũng cần cố gắng thêm. Chưa bao giờ chỉ vì Thiên phi nhà mình bị ủy khuất mà trách cứ bất kì kẻ nào. Sợ thanh danh bị hạ xuống là thiên vị.
Vì thế, ngay cả Khánh Kị cũng không hề cho rằng đắc tội Dạ Đàm có gì đặc biệt hơn người khác.
Phi Trì nhỏ giọng nói: "Quân thượng tính toán với Khánh Kị, đương nhiên là có mất thân phận. Nhưng...... Nghe nói, lão tổ Nguyên Chiểu thượng tiên của tộc Thủy Trạch hôm nay xuất quan......"
Huyền Thương quân cúi đầu quét mắt liếc hắn một cái, thản nhiên nói: "Tốt lắm!"
Lôi Hạ trạch.
Trạch thần Ủy Xà cùng Khánh Kị công tử mang theo trạch tinh to to nhỏ nhỏ đứng cúi đầu, chỉ còn chờ lão tổ nhà mình xuất quan.
Ở chỗ sâu của đầm lầy trước mắt một đạo thanh quang bốc lên, Ủy Xà và Khánh Kị dẫn đám người quỳ xuống: "Cung nghênh lão tổ xuất quan."
Nguyên Chiểu thượng tiên áo trắng mày trắng, nhìn một đám con cháu, nét mặt ông tươi cười, vừa định nói chuyện, đột nhiên trông lên không trung, biến sắc: "Quân, quân thượng?!"
Ông quỳ rạp xuống đất, Trạch thần Ủy Xà và Khánh Kị công tử cùng quay đầu lại, chỉ thấy trăng sáng đầy trời như đống tuyết. Bên trong ánh trăng, một bóng hình trắng như tuyết ngưng tụ ánh sáng rực rỡ của vầng trăng, tay áo nhuộm tinh hoa trời đất. Một chúng trạch tinh cuống quýt yết kiến.
Huyền Thương mặt không đổi sắc, bên cạnh hắn, Phi Trì cao giọng nói: "Nguyên Chiểu thượng tiên, quân thượng hôm nay mới thông suốt một chiêu thuật pháp, đêm khuya đến đây, mời Nguyên Chiểu thượng tiên chỉ giáo."
Nguyên Chiểu thượng tiên được sủng mà lo sợ: "Cái này...... tiểu tiên lại có vinh hạnh như vậy ư?"
Phi Trì quét mắt liếc ông ta một cái, khóe mắt dừng lại trên người Khánh Kị, nói: "Nguyên Chiểu thượng tiên không cần đa lễ, mời đi."
Nguyên Chiểu thượng tiên, tuy là lão tổ của Thủy Trạch nhất tộc, nhưng nếu luận tư chất tu vi, ông sao có thể so được với Huyền Thương quân?
Quả nhiên, Huyền Thương quân bấm tay phải niệm thần chú, các trạch tinh không hề cảm thấy gì, chỉ riêng Nguyên Chiểu thượng tiên chân trái vấp chân phải, bỗng té vào bên trong một vùng đầm lầy. Ông một thân bùn dơ, vẻ mặt hoang mang mà đứng lên, Huyền Thương quân lại chẳng nói câu nào, bồng bềnh lướt đi.
Nguyên Chiểu thượng tiên dẫn cả đàn con cháu muốn đập vỡ đầu, cũng không hiểu được quân thượng vì cái gì đêm khuya đến đây, chỉ để đánh ngã mình một cái. Ông nói: "Pháp thuật vừa rồi quân thượng sử dụng, chính là một chiêu tương đối cơ bản trong pháp thuật hệ mộc, tên là Giáo Nhu Thăng Thiên. Thuật pháp này, quả thực là lấy tu vi giành lợi thế, không có chỗ nào ảo diệu hết......"
Bên cạnh, Khánh Kị mặt mũi trắng bệch.
Nhưng tìm không ra dụng ý của quân thượng, một đám trạch tinh mỗi người đều thấp thỏm không yên, ai dám rời đi?
Tinh Lạc Ngưng Thành Đường
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
316 chương | 1,499 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Chương 303
Chương 304
Chương 305
Chương 306
Chương 307
Chương 308
Chương 309
Chương 310
Chương 311
Chương 312
Chương 313
Chương 314
Chương 315
Chương 316: Đại kết cục
Không tìm thấy chương nào phù hợp