Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 163
Cập nhật: 2 tháng trước
|
~9 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Dạ Đàm đi về hướng thạch ốc, Đông Khâu Xu tự nhiên cũng định đuổi theo —— ở nhân gian trì hoãn nhiều ngày, mắt thấy đã tới thời cơ cuối cùng, ông không tận mắt chứng kiến, luôn không quá yên tâm.
Nhưng ông vừa mới đi vài bước, phía sau bỗng có người gọi: "Đông Khâu tiên sinh! Người quả nhiên ở đây!"
Đông Khâu Xu nhíu mày, nghe giọng cũng biết người đến là ai —— đám người Thiếu Điển Tử Vu.
Quả nhiên, cách đó không xa, nhóm người Đế Lam Tuyệt, Tử Vu và Thanh Hành quân vừa lúc vào thôn. Man Man đứng ở trên vai Đế Lam Tuyệt, vỗ vỗ cánh. Ánh mắt Đông Khâu Xu từ tối thành sáng, khôi phục sự thanh bạch vô cầu của một thế hệ đại hiền: "Ma tộc không đến ngăn cản các ngươi chứ?"
Ông vừa nhắc đến chuyện này, Tử Vu liền phấn khích mà khoa tay múa chân: "Tiên sinh người còn chưa biết sao, Ma tộc đã xảy ra một chuyện lớn, sợ tới mức triệu hồi toàn bộ đội ngũ về Thần Hôn đạo rồi."
"Chuyện lớn?" Đông Khâu Xu nhíu mày. Thanh Hành quân bên cạnh trong lòng vẫn đang ôm chậu hoa của Hồ Tuy, Hồ Tuy mấy ngày nay được thanh khí của hắn tẩm bổ, bộ dạng bóng loáng mượt mà, to khỏe tươi tốt. Thanh Hành quân chỉnh chỉnh mấy lá rau thơm bị gió thổi loạn, nói: "Nghe nói đêm qua, Nhị hoàng tử Ma tộc Đỉnh Vân bị g**t ch*t ở Bách Quỷ hạng."
Đông Khâu Xu trong lòng khẽ ngạc nhiên, hỏi: "Đỉnh Vân? Hung thủ là ai?"
Đế Lam Tuyệt nói: "Ma tộc nói năng thận trọng, trước mắt vẫn chưa biết hung thủ là ai."
Đông Khâu Xu à một tiếng, đối với sống chết của Đỉnh Vân, ông hiển nhiên không quá quan tâm. Tử Vu thực ra cũng không quan tâm chuyện này —— nàng lại không quen biết Đỉnh Vân, quản sống chết của hắn làm gì chứ? Nàng nói: "Đông Khâu tiên sinh, Thanh Quỳ tỷ tỷ bọn họ ở trong thôn sao? Thừa dịp Ma tộc hiện tại không rảnh quấy rối, chúng ta mau chóng thuyết phục ba khối thiên thạch của huynh trưởng đi."
Đông Khâu Xu khẽ gật đầu, Dạ Đàm bên kia, ông kỳ thực không quá lo lắng. Ông hiểu rõ mức độ nặng nhẹ trong hành động của mình —— bản thân mình quan sát tu vi của Tứ giới, chẳng lẽ còn không thể làm cho một nha đầu cúi đầu áp tai, nghe theo lệnh của mình hay sao?
Một chút tự tin đó, ông vẫn có.
Ông nói: "Nàng đã đi rồi, lần này, chắc chắn ngoan ngoãn nghe lời."
Ông nhấn nhá bốn chữ "ngoan ngoãn nghe lời" rất mạnh. Nhưng mà...... cả đời này của Dạ Đàm, càng bị áp chế sẽ càng không thể nào nghe lời.
Hoàng cung Li Quang thị, Ẩm Nguyệt hồ.
Cạnh con đê bên hồ có một cái động, là trước đây xây lên để phòng lụt. Hiện tại là mùa khô, cửa động này tự nhiên sẽ lộ ra ngoài. Dạ Đàm lót chút rơm rạ vào trong động, cuộn tròn người nằm xuống, hết sức hài lòng: "Quả nhiên là một khu đất trù phú phong thủy, bản công chúa sẽ ở ngay tại nơi này chờ chết."
Hai tay nàng gối đầu, từ cửa động nhìn ra bên ngoài, chỉ thấy mặt hồ phẳng lặng trong như gương, gió thổi khẽ gợn sóng, ánh mặt trời như tấm khăn che mặt của tân nương, tốt đẹp mà hư ảo.
Dạ Đàm thoải mái mà thở dài, nâng tay áo lau lau máu trên khóe miệng: "Lão cẩu Đông Khâu Xu, muốn khống chế ta, cứ việc làm xuân thu đại mộng (*) của ông đi nhé! Thiếu Điển Lạt Mục, Văn Nhân Hữu Cầm, Mai Hữu Cầm, ba tên ngốc các ngươi, bản công chúa đối với các ngươi, thực sự là nhân nghĩa biết bao nhiêu. Ta cũng sắp bị sự cao thượng vĩ đại của chính mình làm cho cảm động rồi. Tỷ tỷ...... ai, dù sao tỷ cũng ngốc, tỷ cứ nghe theo Triều Phong đi thôi. Tuy rằng hắn là một tiểu nhân, nhưng tiểu nhân cũng mạnh hơn kẻ ngốc nghếch mà. Huyền Thương quân...... ngươi là một ngôi sao chổi. Ôi, bản công chúa sau khi chết, cũng ngàn vạn lần không muốn gặp lại ngươi......"
(*) xuân thu đại mộng: là một câu thành ngữ Trung Quốc. Ý nói về những suy nghĩ không thực tế. Câu thành ngữ bắt nguồn từ thời Xuân thu – Chiến quốc, nước Tần xác định mục tiêu muốn tiêu diệt sáu nước thống nhất thiên hạ, là một giấc mộng xưng vương không thực tế, hão huyền.
Nàng một mình nói xong lời trăn trối, tự cảm thấy không còn bỏ sót thứ gì, bi tráng mà nhắm mắt lại, chờ chết.
Không biết đã đợi bao lâu, nàng mở choàng mắt, có chút không kiên nhẫn mà thở dài: "Sao ta còn chưa chết?" Nàng bò lên, nhìn trái ngó phải, lầm bầm lẩm bẩm, "Đông Khâu Xu nói, ta sẽ không nhìn tới mặt trời ngày mai, vậy hẳn là ta còn có thể sống thêm mấy canh giờ nữa. Hừm, vậy mấy canh giờ này ta nên làm chút gì đó chứ nhỉ? A, ta có thể lập một cái bia cho chính mình! Đúng, một người khẳng khái chính nghĩa giống như bản công chúa, làm sao có thể không có bia được?!"
Nàng đi tới bờ hồ, tìm một tảng đá trông có vẻ thuận mắt một chút, đẩy mạnh vào trong động.
Có bia, đương nhiên phải có bia văn. Nàng vắt hết óc mà suy nghĩ nửa ngày, dùng Mỹ Nhân Thứ bắt đầu khắc chữ.
"Tiểu công chúa Li Quang thị Dạ Đàm, mỹ mạo hiền đức, đoan trang chín chắn, có khả năng dời núi lấp biển, tài năng vượt bậc hơn người......" Nàng soát ruột róc bụng, lôi hết những điểm kiến thức mình có ra, núi gào biển thét thổi phồng lên một chút.
......
Nhưng ông vừa mới đi vài bước, phía sau bỗng có người gọi: "Đông Khâu tiên sinh! Người quả nhiên ở đây!"
Đông Khâu Xu nhíu mày, nghe giọng cũng biết người đến là ai —— đám người Thiếu Điển Tử Vu.
Quả nhiên, cách đó không xa, nhóm người Đế Lam Tuyệt, Tử Vu và Thanh Hành quân vừa lúc vào thôn. Man Man đứng ở trên vai Đế Lam Tuyệt, vỗ vỗ cánh. Ánh mắt Đông Khâu Xu từ tối thành sáng, khôi phục sự thanh bạch vô cầu của một thế hệ đại hiền: "Ma tộc không đến ngăn cản các ngươi chứ?"
Ông vừa nhắc đến chuyện này, Tử Vu liền phấn khích mà khoa tay múa chân: "Tiên sinh người còn chưa biết sao, Ma tộc đã xảy ra một chuyện lớn, sợ tới mức triệu hồi toàn bộ đội ngũ về Thần Hôn đạo rồi."
"Chuyện lớn?" Đông Khâu Xu nhíu mày. Thanh Hành quân bên cạnh trong lòng vẫn đang ôm chậu hoa của Hồ Tuy, Hồ Tuy mấy ngày nay được thanh khí của hắn tẩm bổ, bộ dạng bóng loáng mượt mà, to khỏe tươi tốt. Thanh Hành quân chỉnh chỉnh mấy lá rau thơm bị gió thổi loạn, nói: "Nghe nói đêm qua, Nhị hoàng tử Ma tộc Đỉnh Vân bị g**t ch*t ở Bách Quỷ hạng."
Đông Khâu Xu trong lòng khẽ ngạc nhiên, hỏi: "Đỉnh Vân? Hung thủ là ai?"
Đế Lam Tuyệt nói: "Ma tộc nói năng thận trọng, trước mắt vẫn chưa biết hung thủ là ai."
Đông Khâu Xu à một tiếng, đối với sống chết của Đỉnh Vân, ông hiển nhiên không quá quan tâm. Tử Vu thực ra cũng không quan tâm chuyện này —— nàng lại không quen biết Đỉnh Vân, quản sống chết của hắn làm gì chứ? Nàng nói: "Đông Khâu tiên sinh, Thanh Quỳ tỷ tỷ bọn họ ở trong thôn sao? Thừa dịp Ma tộc hiện tại không rảnh quấy rối, chúng ta mau chóng thuyết phục ba khối thiên thạch của huynh trưởng đi."
Đông Khâu Xu khẽ gật đầu, Dạ Đàm bên kia, ông kỳ thực không quá lo lắng. Ông hiểu rõ mức độ nặng nhẹ trong hành động của mình —— bản thân mình quan sát tu vi của Tứ giới, chẳng lẽ còn không thể làm cho một nha đầu cúi đầu áp tai, nghe theo lệnh của mình hay sao?
Một chút tự tin đó, ông vẫn có.
Ông nói: "Nàng đã đi rồi, lần này, chắc chắn ngoan ngoãn nghe lời."
Ông nhấn nhá bốn chữ "ngoan ngoãn nghe lời" rất mạnh. Nhưng mà...... cả đời này của Dạ Đàm, càng bị áp chế sẽ càng không thể nào nghe lời.
Hoàng cung Li Quang thị, Ẩm Nguyệt hồ.
Cạnh con đê bên hồ có một cái động, là trước đây xây lên để phòng lụt. Hiện tại là mùa khô, cửa động này tự nhiên sẽ lộ ra ngoài. Dạ Đàm lót chút rơm rạ vào trong động, cuộn tròn người nằm xuống, hết sức hài lòng: "Quả nhiên là một khu đất trù phú phong thủy, bản công chúa sẽ ở ngay tại nơi này chờ chết."
Hai tay nàng gối đầu, từ cửa động nhìn ra bên ngoài, chỉ thấy mặt hồ phẳng lặng trong như gương, gió thổi khẽ gợn sóng, ánh mặt trời như tấm khăn che mặt của tân nương, tốt đẹp mà hư ảo.
Dạ Đàm thoải mái mà thở dài, nâng tay áo lau lau máu trên khóe miệng: "Lão cẩu Đông Khâu Xu, muốn khống chế ta, cứ việc làm xuân thu đại mộng (*) của ông đi nhé! Thiếu Điển Lạt Mục, Văn Nhân Hữu Cầm, Mai Hữu Cầm, ba tên ngốc các ngươi, bản công chúa đối với các ngươi, thực sự là nhân nghĩa biết bao nhiêu. Ta cũng sắp bị sự cao thượng vĩ đại của chính mình làm cho cảm động rồi. Tỷ tỷ...... ai, dù sao tỷ cũng ngốc, tỷ cứ nghe theo Triều Phong đi thôi. Tuy rằng hắn là một tiểu nhân, nhưng tiểu nhân cũng mạnh hơn kẻ ngốc nghếch mà. Huyền Thương quân...... ngươi là một ngôi sao chổi. Ôi, bản công chúa sau khi chết, cũng ngàn vạn lần không muốn gặp lại ngươi......"
(*) xuân thu đại mộng: là một câu thành ngữ Trung Quốc. Ý nói về những suy nghĩ không thực tế. Câu thành ngữ bắt nguồn từ thời Xuân thu – Chiến quốc, nước Tần xác định mục tiêu muốn tiêu diệt sáu nước thống nhất thiên hạ, là một giấc mộng xưng vương không thực tế, hão huyền.
Nàng một mình nói xong lời trăn trối, tự cảm thấy không còn bỏ sót thứ gì, bi tráng mà nhắm mắt lại, chờ chết.
Không biết đã đợi bao lâu, nàng mở choàng mắt, có chút không kiên nhẫn mà thở dài: "Sao ta còn chưa chết?" Nàng bò lên, nhìn trái ngó phải, lầm bầm lẩm bẩm, "Đông Khâu Xu nói, ta sẽ không nhìn tới mặt trời ngày mai, vậy hẳn là ta còn có thể sống thêm mấy canh giờ nữa. Hừm, vậy mấy canh giờ này ta nên làm chút gì đó chứ nhỉ? A, ta có thể lập một cái bia cho chính mình! Đúng, một người khẳng khái chính nghĩa giống như bản công chúa, làm sao có thể không có bia được?!"
Nàng đi tới bờ hồ, tìm một tảng đá trông có vẻ thuận mắt một chút, đẩy mạnh vào trong động.
Có bia, đương nhiên phải có bia văn. Nàng vắt hết óc mà suy nghĩ nửa ngày, dùng Mỹ Nhân Thứ bắt đầu khắc chữ.
"Tiểu công chúa Li Quang thị Dạ Đàm, mỹ mạo hiền đức, đoan trang chín chắn, có khả năng dời núi lấp biển, tài năng vượt bậc hơn người......" Nàng soát ruột róc bụng, lôi hết những điểm kiến thức mình có ra, núi gào biển thét thổi phồng lên một chút.
......
Tinh Lạc Ngưng Thành Đường
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
316 chương | 1,463 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Chương 303
Chương 304
Chương 305
Chương 306
Chương 307
Chương 308
Chương 309
Chương 310
Chương 311
Chương 312
Chương 313
Chương 314
Chương 315
Chương 316: Đại kết cục
Không tìm thấy chương nào phù hợp