Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 133
Cập nhật: 2 tháng trước
|
~8 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Hang động cũng không sâu, nhưng bên trong lót cỏ khô, lại không có gió, so với bên ngoài bớt lạnh hơn một chút. Dạ Đàm cởi da bào dày ra, kéo Mai Hữu Cầm vào, hai người rúc sát vào nhau, nhờ tấm da bào sưởi ấm.
Nàng không ngừng hà hơi, chà xát tay, chà xát chân cho Mai Hữu Cầm. Chỉ chốc lát sau, Mai Hữu Cầm cuối cùng cũng chậm rãi thở lại. Dạ Đàm vừa nghĩ tới liền tức giận: "Kêu ngươi đừng xuống, ngươi vẫn cứ xuống! Chết cóng ở đây mới đáng đời!"
Mai Hữu Cầm cách nàng quá gần, ở trong da bào ấm áp, ngửi được hương thơm nhàn nhạt trên tóc nàng.
Mùi hương này, trước đây với hắn luôn mỏng manh, chưa từng rõ ràng như vậy. Hắn khẽ giật mình, quay đầu nhìn về phía Dạ Đàm. Trong tầm mắt, người này hiện lên đầy màu sắc, tươi đẹp không gì sánh bằng.
Mai Hữu Cầm trong lòng khẽ rung —— nữ nhân này, có thể bù đắp đủ năm giác quan còn thiếu của hắn. Nhưng hắn không thèm để ý, thực ra năm giác quan đã thiếu từ lâu, cũng thành thói quen rồi. Tìm hay không tìm về thì có thể thế nào chứ?"
Hắn hỏi: "Nơi này không thể đốt lửa à?" Bởi vì thực sự rất lạnh, trong giọng nói đều là khí lạnh.
"Đương nhiên không thể!" Dạ Đàm nói, "Đốt lửa sẽ thu hút tất cả thú tuyết tới. Chúng nó sẽ lần theo đống lửa, tấn công chúng ta."
Mai Hữu Cầm nhích sát đến gần người nàng hơn, hắn rất lưu luyến một chút ấm áp này, hỏi: "Đây là chỗ nào?"
Dạ Đàm nói: "Là hang động của băng thú đó. Nhưng mà ngươi yên tâm đi. Con băng thú kia đã bị ta và Man Man giết. Trong động này không có chủ nhân. Chỉ là......" Nàng liếc mắt nhìn Mai Hữu Cầm một cái, lí nhí nói: "Chúng ta hiện tại, có thể đã lây dính oán trùng đầy người rồi."
Mai Hữu Cầm rùng mình một cái, nói: "Ta...... ta muốn rời khỏi đây." Trong giọng nói có chút sợ hãi.
Dạ Đàm kéo hắn sang, để hắn tựa vào trong lòng mình, nói: "Bây giờ mà đi thì cũng quá muộn rồi, chúng ta phải tìm được cỏ trị oán trùng. Hơn nữa, khối Hàn Minh tinh thể này mang ra ngoài, cùng lắm chỉ bán được chín ngàn lượng bạc. Chúng ta phải tìm thêm mấy khối nữa, nếu không chuyến đi này lãng phí rồi."
Hốc mắt Mai Hữu Cầm đã ửng đỏ, hắn lớn tiếng nói: "Ta phải đi!" Trong giọng nói cũng hàm chứa sự nghẹn ngào. Dạ Đàm cúi đầu xuống: "Ngươi...... ngươi sợ trùng á? Này! Ngươi không phải khóc rồi đó chứ?"
Mai Hữu Cầm tưởng tượng ra trên người mình toàn là trùng, đã sớm sụp đổ: "Tại sao ngươi muốn dẫn ta đến đây! Nơi này toàn là trùng!"
Hắn hai tay che mặt, cuối cùng thực sự oa một tiếng, cao giọng khóc lớn. Dạ Đàm kinh ngạc đến ngây người —— nàng có nằm mơ cũng không nghĩ tới, khuôn mặt này của Thiếu Điển Hữu Cầm, lại có một ngày sẽ ở trước mặt nàng rơi lệ khóc rống. Nàng cũng luống cuống, nói: "Cái này...... nếu ta không mang ngươi vào đây, ngươi sẽ chết cóng mất!"
Mai Hữu Cầm càng khóc càng lớn tiếng: "Ta thà rằng chết cóng ở bên ngoài!"
Hắn hai tay ôm mặt, khóc đến lệ tuôn ào ào. Dạ Đàm cảm thấy đau não, nàng xoa huyệt Thái Dương: "Ngươi có cần phải như vậy hay không hả, lúc ấy Man Man bị lây nhiễm oán trùng, trên người đều bị rỉa tả tơi, cũng không có khóc lóc như ngươi thế này!"
Nàng còn chưa nói dứt lời, Mai Hữu Cầm càng không muốn sống nữa. Hắn rút bảo kiếm của mình ra định tự sát. Dạ Đàm vội nắm lấy kiếm của hắn: "Được rồi được rồi, ngươi đừng như vậy. Ta đã từng nói, chúng ta chỉ cần tìm được một loại cỏ sống ở nơi này, sau khi đi lên, dùng cỏ tắm rửa, sẽ không còn trùng nữa!"
Mai Hữu Cầm khóc đến cổ họng nức nghẹn: "Nhưng bây giờ trên người ta toàn là trùng, không có cỏ!!" Hắn vừa khóc vừa nhìn bả vai Dạ Đàm, vẻ mặt ghét bỏ, "Trên người ngươi cũng toàn là trùng......"
Dạ Đàm tốn hơi phí sức, nói: "Vậy ngươi chết đi. Nhưng ngươi cần phải nghĩ cho kĩ, nếu bây giờ ngươi chết, ta sẽ để ngươi lại nơi này. Trên xác chết của ngươi sẽ toàn là trùng, bò đầy mỗi một chỗ của ngươi. Tay ngươi, mặt......"
Mai Hữu Cầm ớn lạnh cả người, tóc cũng dựng thẳng hết lên, hắn lại bắt đầu do dự. Dạ Đàm kéo hắn qua, vỗ lưng hắn, trấn an nói: "Nghe lời nha, chúng ta lấy thêm mấy khối Hàn Minh tinh thể nữa. Những oán trùng này hiện tại căn bản chưa tỉnh, sẽ không cắn ngươi đâu."
Mai Hữu Cầm suy nghĩ một hồi, tra kiếm vào vỏ, hắn khóc nói: "Ta không tìm đá đâu, ta muốn đi lấy cỏ."
Dạ Đàm thực sự là phục hắn rồi: "Được được được, lấy cỏ. Đi thôi."
Mai Hữu Cầm đi theo nàng, một đường ra khỏi hang động, quả nhiên là chẳng thèm nhìn tới cái khác, bắt đầu tìm cỏ.
Nàng không ngừng hà hơi, chà xát tay, chà xát chân cho Mai Hữu Cầm. Chỉ chốc lát sau, Mai Hữu Cầm cuối cùng cũng chậm rãi thở lại. Dạ Đàm vừa nghĩ tới liền tức giận: "Kêu ngươi đừng xuống, ngươi vẫn cứ xuống! Chết cóng ở đây mới đáng đời!"
Mai Hữu Cầm cách nàng quá gần, ở trong da bào ấm áp, ngửi được hương thơm nhàn nhạt trên tóc nàng.
Mùi hương này, trước đây với hắn luôn mỏng manh, chưa từng rõ ràng như vậy. Hắn khẽ giật mình, quay đầu nhìn về phía Dạ Đàm. Trong tầm mắt, người này hiện lên đầy màu sắc, tươi đẹp không gì sánh bằng.
Mai Hữu Cầm trong lòng khẽ rung —— nữ nhân này, có thể bù đắp đủ năm giác quan còn thiếu của hắn. Nhưng hắn không thèm để ý, thực ra năm giác quan đã thiếu từ lâu, cũng thành thói quen rồi. Tìm hay không tìm về thì có thể thế nào chứ?"
Hắn hỏi: "Nơi này không thể đốt lửa à?" Bởi vì thực sự rất lạnh, trong giọng nói đều là khí lạnh.
"Đương nhiên không thể!" Dạ Đàm nói, "Đốt lửa sẽ thu hút tất cả thú tuyết tới. Chúng nó sẽ lần theo đống lửa, tấn công chúng ta."
Mai Hữu Cầm nhích sát đến gần người nàng hơn, hắn rất lưu luyến một chút ấm áp này, hỏi: "Đây là chỗ nào?"
Dạ Đàm nói: "Là hang động của băng thú đó. Nhưng mà ngươi yên tâm đi. Con băng thú kia đã bị ta và Man Man giết. Trong động này không có chủ nhân. Chỉ là......" Nàng liếc mắt nhìn Mai Hữu Cầm một cái, lí nhí nói: "Chúng ta hiện tại, có thể đã lây dính oán trùng đầy người rồi."
Mai Hữu Cầm rùng mình một cái, nói: "Ta...... ta muốn rời khỏi đây." Trong giọng nói có chút sợ hãi.
Dạ Đàm kéo hắn sang, để hắn tựa vào trong lòng mình, nói: "Bây giờ mà đi thì cũng quá muộn rồi, chúng ta phải tìm được cỏ trị oán trùng. Hơn nữa, khối Hàn Minh tinh thể này mang ra ngoài, cùng lắm chỉ bán được chín ngàn lượng bạc. Chúng ta phải tìm thêm mấy khối nữa, nếu không chuyến đi này lãng phí rồi."
Hốc mắt Mai Hữu Cầm đã ửng đỏ, hắn lớn tiếng nói: "Ta phải đi!" Trong giọng nói cũng hàm chứa sự nghẹn ngào. Dạ Đàm cúi đầu xuống: "Ngươi...... ngươi sợ trùng á? Này! Ngươi không phải khóc rồi đó chứ?"
Mai Hữu Cầm tưởng tượng ra trên người mình toàn là trùng, đã sớm sụp đổ: "Tại sao ngươi muốn dẫn ta đến đây! Nơi này toàn là trùng!"
Hắn hai tay che mặt, cuối cùng thực sự oa một tiếng, cao giọng khóc lớn. Dạ Đàm kinh ngạc đến ngây người —— nàng có nằm mơ cũng không nghĩ tới, khuôn mặt này của Thiếu Điển Hữu Cầm, lại có một ngày sẽ ở trước mặt nàng rơi lệ khóc rống. Nàng cũng luống cuống, nói: "Cái này...... nếu ta không mang ngươi vào đây, ngươi sẽ chết cóng mất!"
Mai Hữu Cầm càng khóc càng lớn tiếng: "Ta thà rằng chết cóng ở bên ngoài!"
Hắn hai tay ôm mặt, khóc đến lệ tuôn ào ào. Dạ Đàm cảm thấy đau não, nàng xoa huyệt Thái Dương: "Ngươi có cần phải như vậy hay không hả, lúc ấy Man Man bị lây nhiễm oán trùng, trên người đều bị rỉa tả tơi, cũng không có khóc lóc như ngươi thế này!"
Nàng còn chưa nói dứt lời, Mai Hữu Cầm càng không muốn sống nữa. Hắn rút bảo kiếm của mình ra định tự sát. Dạ Đàm vội nắm lấy kiếm của hắn: "Được rồi được rồi, ngươi đừng như vậy. Ta đã từng nói, chúng ta chỉ cần tìm được một loại cỏ sống ở nơi này, sau khi đi lên, dùng cỏ tắm rửa, sẽ không còn trùng nữa!"
Mai Hữu Cầm khóc đến cổ họng nức nghẹn: "Nhưng bây giờ trên người ta toàn là trùng, không có cỏ!!" Hắn vừa khóc vừa nhìn bả vai Dạ Đàm, vẻ mặt ghét bỏ, "Trên người ngươi cũng toàn là trùng......"
Dạ Đàm tốn hơi phí sức, nói: "Vậy ngươi chết đi. Nhưng ngươi cần phải nghĩ cho kĩ, nếu bây giờ ngươi chết, ta sẽ để ngươi lại nơi này. Trên xác chết của ngươi sẽ toàn là trùng, bò đầy mỗi một chỗ của ngươi. Tay ngươi, mặt......"
Mai Hữu Cầm ớn lạnh cả người, tóc cũng dựng thẳng hết lên, hắn lại bắt đầu do dự. Dạ Đàm kéo hắn qua, vỗ lưng hắn, trấn an nói: "Nghe lời nha, chúng ta lấy thêm mấy khối Hàn Minh tinh thể nữa. Những oán trùng này hiện tại căn bản chưa tỉnh, sẽ không cắn ngươi đâu."
Mai Hữu Cầm suy nghĩ một hồi, tra kiếm vào vỏ, hắn khóc nói: "Ta không tìm đá đâu, ta muốn đi lấy cỏ."
Dạ Đàm thực sự là phục hắn rồi: "Được được được, lấy cỏ. Đi thôi."
Mai Hữu Cầm đi theo nàng, một đường ra khỏi hang động, quả nhiên là chẳng thèm nhìn tới cái khác, bắt đầu tìm cỏ.
Tinh Lạc Ngưng Thành Đường
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
316 chương | 1,482 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Chương 303
Chương 304
Chương 305
Chương 306
Chương 307
Chương 308
Chương 309
Chương 310
Chương 311
Chương 312
Chương 313
Chương 314
Chương 315
Chương 316: Đại kết cục
Không tìm thấy chương nào phù hợp