Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 139
Cập nhật: 2 tháng trước
|
~8 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Triều Phong cảm thấy hụt hẫng, nhưng trên mặt vẫn cười như cũ —— đương nhiên không thể cho phép, hắn lại không ngốc. Hai nữ nhi của Li Quang Dương đưa đi sai nơi, nếu hai người bọn họ cùng nhau trở về, Thanh Quỳ còn có thể quay lại được sao? Khóe môi hắn khẽ nhếch lên, cũng không vạch trần, giả vờ không biết, nói: "Lần này chính là tự ý ra ngoài, không tiện thăm người thân. Lần sau đi."
Dạ Đàm nhướn mày, hỏi: "Lời nói của ngươi thì tính gì chứ? Bộ Ma tôn lập ngươi làm Thái tử rồi à?"
Thanh Quỳ vội nói: "Không được vô lễ với Tam điện hạ."
——tiểu di tử (em vợ) thực sự là thứ đáng ghét nhất trên đời mà. Triều Phong mỉm cười, nói: "Chỉ riêng việc bổn tọa đặc biệt cho tỷ muội các ngươi gặp lại nhau, ngươi cũng nên nói một tiếng tạ ơn với ta chứ nhỉ?"
Dạ Đàm đương nhiên là không, nàng nói: "Tỷ ấy chỉ ở Ma tộc làm khách, cũng không phải tù nhân dưới bậc của Ma tộc các ngươi, rõ ràng chỉ đi ngang qua cửa nhà, ngươi dựa vào cái gì không cho phép tỷ ấy thăm phụ thân của mình?"
Triều Phong đương nhiên không muốn đấu võ mồm với nàng, hắn đến gần Dạ Đàm, ở bên tai nàng chậm rãi nói từng chữ một: "Chỉ bằng ở đây ta có tu vi cao nhất nha. Nếu ngươi có thể đánh thắng được ta, còn cần ta tới làm chủ à?"
"Ngươi!" Ác cảm của Dạ Đàm đối với hắn lại tăng thêm một bậc. Nhưng không thể không thừa nhận, tên nhãi này nói rất có lý. Nếu mình đánh thắng được hắn, còn cần ở đây giảng đạo lý với hắn sao? Sớm xông lên đập chết hắn mới tốt không chứ? Dạ Đàm cũng rất sòng phẳng, không dẫn tỷ tỷ đi được, nàng sẽ không dây dưa, lập tức nói: "Vậy ngươi bảo vệ tỷ ấy cho tốt, ta đi đây."
Thanh Quỳ vội hỏi: "Muội muốn đi đâu?"
Dạ Đàm nói: "Ta đi...... ờm......"
Bên cạnh, Triều Phong nói: "Nàng ta á, vội vã đi để một chân đạp ba thuyền ấy mà."
Thanh Quỳ không rõ tại sao, Dạ Đàm trừng mắt liếc hắn một cái, nói: "Nếu ngươi đã dẫn tỷ ấy ra ngoài, phải bảo vệ tốt cho tỷ ấy. Nếu tỷ ấy mất một cọng tóc, ta sẽ không tha cho ngươi!"
Triều Phong chẳng hề để lời đe dọa của nàng vào trong lòng, dù sao mỹ nhân tức giận mà nói chuyện, cũng xem như là vui tai vui mắt. Hắn nói: "Chuyện này không nhọc ngươi lo đâu."
Dạ Đàm đánh giá hắn từ trên xuống dưới, đột nhiên hô một tiếng "ha" thật to, mạnh bổ nhào về phía Cốc Hải Triều. Cốc Hải Triều làm sao ngờ được nàng đột nhiên nổi điên? Nhất thời sợ tới mức cả người nhảy cao ba thước, giống như con ếch.
"Ha ha ha ha," Dạ Đàm cười đến run rẩy hết cả người, "Dám hừ ta, đáng đời!" Nàng vừa cười vừa chạy về hướng Lôi Hạ Trạch.
Cốc Hải Triều: "......"
Trên đời này còn có nha đầu nào đáng ghét hơn thế này không?
Sắc mặt hắn xanh xám, Triều Phong cười nói: "Cần gì phải so đo với một nha đầu chứ?"
Cốc Hải Triều trợn mắt nhìn, Triều Phong lại gần hắn, nhỏ giọng nói: "Nàng ta không phải đang một chân đạp ba thuyền sao, ngươi đi, thổi cho nàng ta một trận gió nhỏ, kéo dài thời gian, để ta nghỉ ngơi hồi phục mấy ngày. Coi như là đáp lễ lần hoảng sợ này."
"Gió nhỏ?" Cốc Hải Triều hỏi, "Thổi như thế nào?"
Triều Phong tiến đến bên tai hắn, nhỏ giọng nói mấy câu.
Bên cạnh, Thanh Quỳ tỏ vẻ lo lắng: "Tam điện hạ."
Triều Phong kéo sát y phục lại, giữa hè tháng sáu ở nhân gian, hắn lại vẫn cảm thấy trên người rét run. Suy cho cùng thì hai lần trọng thương, đã đào hư bên trong. Hắn nhu hòa nói: "Không cần lo lắng. Ân oán của hai tộc Thần, Ma, không liên quan gì đến hai tỷ muội nàng. Ta tuyệt đối sẽ không gây tổn hại cho người thân của nàng, ta cam đoan."
Lời hứa hẹn của hắn, chữ chữ ôn nhu, lại hàm chứa sức kiên định không thể nghi ngờ.
Lôi Hạ Trạch có một cái quán bán cơm sáng rất nổi danh, tên là Giải (cua) Lão Tiên.
Thanh Hành quân, Đế Lam Tuyệt và Tử Vu chọn một vị trí gần cửa sổ, ăn cơm sáng. Chậu sứ của Hồ Tuy đặt ở trên bàn, nàng dường như ngửi được mùi cơm sáng, lá rau thơm xoay tròn.
Tử Vu nhét một cái bánh bao gạch cua vào miệng, từ khi nàng ra đời tới nay, chưa bao giờ thưởng thức qua món ngon của nhân gian, lúc này vừa ăn vừa khen không dứt miệng: "Ngon quá đi, Thiên giới không được ăn bánh bao như vậy."
Thanh Hành quân thở dài, nói: "Bởi vì Thiên giới ăn chay, bằng không muội thử đi theo Giải tiên ông nói muội muốn ăn bánh bao gạch cua, bảo ông ta mở vỏ ra múc gạch cua cho muội...... xem ông ta có kẹp đầu muội hay không."
Dạ Đàm nhướn mày, hỏi: "Lời nói của ngươi thì tính gì chứ? Bộ Ma tôn lập ngươi làm Thái tử rồi à?"
Thanh Quỳ vội nói: "Không được vô lễ với Tam điện hạ."
——tiểu di tử (em vợ) thực sự là thứ đáng ghét nhất trên đời mà. Triều Phong mỉm cười, nói: "Chỉ riêng việc bổn tọa đặc biệt cho tỷ muội các ngươi gặp lại nhau, ngươi cũng nên nói một tiếng tạ ơn với ta chứ nhỉ?"
Dạ Đàm đương nhiên là không, nàng nói: "Tỷ ấy chỉ ở Ma tộc làm khách, cũng không phải tù nhân dưới bậc của Ma tộc các ngươi, rõ ràng chỉ đi ngang qua cửa nhà, ngươi dựa vào cái gì không cho phép tỷ ấy thăm phụ thân của mình?"
Triều Phong đương nhiên không muốn đấu võ mồm với nàng, hắn đến gần Dạ Đàm, ở bên tai nàng chậm rãi nói từng chữ một: "Chỉ bằng ở đây ta có tu vi cao nhất nha. Nếu ngươi có thể đánh thắng được ta, còn cần ta tới làm chủ à?"
"Ngươi!" Ác cảm của Dạ Đàm đối với hắn lại tăng thêm một bậc. Nhưng không thể không thừa nhận, tên nhãi này nói rất có lý. Nếu mình đánh thắng được hắn, còn cần ở đây giảng đạo lý với hắn sao? Sớm xông lên đập chết hắn mới tốt không chứ? Dạ Đàm cũng rất sòng phẳng, không dẫn tỷ tỷ đi được, nàng sẽ không dây dưa, lập tức nói: "Vậy ngươi bảo vệ tỷ ấy cho tốt, ta đi đây."
Thanh Quỳ vội hỏi: "Muội muốn đi đâu?"
Dạ Đàm nói: "Ta đi...... ờm......"
Bên cạnh, Triều Phong nói: "Nàng ta á, vội vã đi để một chân đạp ba thuyền ấy mà."
Thanh Quỳ không rõ tại sao, Dạ Đàm trừng mắt liếc hắn một cái, nói: "Nếu ngươi đã dẫn tỷ ấy ra ngoài, phải bảo vệ tốt cho tỷ ấy. Nếu tỷ ấy mất một cọng tóc, ta sẽ không tha cho ngươi!"
Triều Phong chẳng hề để lời đe dọa của nàng vào trong lòng, dù sao mỹ nhân tức giận mà nói chuyện, cũng xem như là vui tai vui mắt. Hắn nói: "Chuyện này không nhọc ngươi lo đâu."
Dạ Đàm đánh giá hắn từ trên xuống dưới, đột nhiên hô một tiếng "ha" thật to, mạnh bổ nhào về phía Cốc Hải Triều. Cốc Hải Triều làm sao ngờ được nàng đột nhiên nổi điên? Nhất thời sợ tới mức cả người nhảy cao ba thước, giống như con ếch.
"Ha ha ha ha," Dạ Đàm cười đến run rẩy hết cả người, "Dám hừ ta, đáng đời!" Nàng vừa cười vừa chạy về hướng Lôi Hạ Trạch.
Cốc Hải Triều: "......"
Trên đời này còn có nha đầu nào đáng ghét hơn thế này không?
Sắc mặt hắn xanh xám, Triều Phong cười nói: "Cần gì phải so đo với một nha đầu chứ?"
Cốc Hải Triều trợn mắt nhìn, Triều Phong lại gần hắn, nhỏ giọng nói: "Nàng ta không phải đang một chân đạp ba thuyền sao, ngươi đi, thổi cho nàng ta một trận gió nhỏ, kéo dài thời gian, để ta nghỉ ngơi hồi phục mấy ngày. Coi như là đáp lễ lần hoảng sợ này."
"Gió nhỏ?" Cốc Hải Triều hỏi, "Thổi như thế nào?"
Triều Phong tiến đến bên tai hắn, nhỏ giọng nói mấy câu.
Bên cạnh, Thanh Quỳ tỏ vẻ lo lắng: "Tam điện hạ."
Triều Phong kéo sát y phục lại, giữa hè tháng sáu ở nhân gian, hắn lại vẫn cảm thấy trên người rét run. Suy cho cùng thì hai lần trọng thương, đã đào hư bên trong. Hắn nhu hòa nói: "Không cần lo lắng. Ân oán của hai tộc Thần, Ma, không liên quan gì đến hai tỷ muội nàng. Ta tuyệt đối sẽ không gây tổn hại cho người thân của nàng, ta cam đoan."
Lời hứa hẹn của hắn, chữ chữ ôn nhu, lại hàm chứa sức kiên định không thể nghi ngờ.
Lôi Hạ Trạch có một cái quán bán cơm sáng rất nổi danh, tên là Giải (cua) Lão Tiên.
Thanh Hành quân, Đế Lam Tuyệt và Tử Vu chọn một vị trí gần cửa sổ, ăn cơm sáng. Chậu sứ của Hồ Tuy đặt ở trên bàn, nàng dường như ngửi được mùi cơm sáng, lá rau thơm xoay tròn.
Tử Vu nhét một cái bánh bao gạch cua vào miệng, từ khi nàng ra đời tới nay, chưa bao giờ thưởng thức qua món ngon của nhân gian, lúc này vừa ăn vừa khen không dứt miệng: "Ngon quá đi, Thiên giới không được ăn bánh bao như vậy."
Thanh Hành quân thở dài, nói: "Bởi vì Thiên giới ăn chay, bằng không muội thử đi theo Giải tiên ông nói muội muốn ăn bánh bao gạch cua, bảo ông ta mở vỏ ra múc gạch cua cho muội...... xem ông ta có kẹp đầu muội hay không."
Tinh Lạc Ngưng Thành Đường
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
316 chương | 1,453 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Chương 303
Chương 304
Chương 305
Chương 306
Chương 307
Chương 308
Chương 309
Chương 310
Chương 311
Chương 312
Chương 313
Chương 314
Chương 315
Chương 316: Đại kết cục
Không tìm thấy chương nào phù hợp