Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 5-1
Cập nhật: 2 tháng trước
|
~8 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
“Khúc Thiên bảo con đi.” Giọng tôi có chút yếu ớt, tôi thật sự hy vọng ba tôi có thể nói ông sẽ đi thay tôi, bảo tôi không cần đi nữa. Nhưng sau khi nghe tôi nói vậy thì ông lại nói: “À, vậy con cứ đi thôi. Con chú ý an toàn một chút, trong phòng ba có tiền Ngũ Đế* thật sự, con cầm theo đi.”
*tiền Ngũ Đế: Tiền được sử dụng qua 5 đời vua hoặc 5 triều đại, dương khí người sử dụng tích tụ trên đó nên có tác dụng trấn áp quỷ.
Trong lòng tôi rất thất vọng, trước kia ba tôi còn nói sẽ giúp tôi, lúc này dì kia vừa xuất hiện là tôi đã bị ba đẩy đi. Như vậy tôi có thể không suy nghĩ nhiều sao?
Sau khi chuẩn bị chút đồ đạc xong tôi liền ra cửa, khi đi qua phòng khách tôi cũng không liếc mắt nhìn bà dì kia một cái.
Thôn Sầm Gia có rất ít người ra vào bởi vì truyền thuyết trong thôn có nhiều quỷ. Khúc Thiên bắt được một chiếc taxi, nói muốn tới thôn Sầm Gia thì tài xế liền nói thẳng không đi. Lần thứ hai anh ta bắt taxi, anh ta thông minh, nói tới thị trấn XX, tài xế báo giá liền.
Khi xe chạy như bay trên cao tốc, trong lòng tôi có chút kinh hoàng. Cảm giác bất an lan tràn toàn thân, không biết mình sẽ gặp chuyện gì, nơi đó nổi tiếng là nhiều quỷ. Khi tôi âm thầm thở dài thì tay tôi bị một lực khẽ nắm lại, tôi quay đầu qua nhìn liền thấy Khúc Thiên đang nhìn tôi, hơi mỉm cười, nói: “Yên tâm, ở thôn Sầm Gia tôi không đến mức là bất tài.”
Tài xế phía trước vừa nghe chúng tôi muốn tới thôn Sầm Gia liền nói: “Hai người muốn đi thôn Sầm Gia à? Tôi chỉ đưa hai người đến thị trấn.”
Thôi thấy Khúc Thiên nhíu mi nhưng cũng không nói gì thêm.
Lúc sau, quả nhiên chúng tôi bị ném ở thị trấn XX, nghe nói từ nơi này đến thôn Sầm Gia còn mười mấy dặm đường. Mười mấy dặm không phải là cũng phải đi sao, cho dù hôm nay tôi mặc đồ thể thao nhưng cũng không đến mức thật sự phải đi mười mấy dặm chứ? (dặm TQ ~ 500m)
Tôi thật sự không vui vẻ, đứng nhăn nhỏ ở ven đường. Khúc Thiên không chút lúng túng, bắt đầu tìm xe đi tới thôn Sầm Gia. Ban đầu anh ta tìm vài chiếc taxi nói tới thôn Sầm Gia nhưng tất cả đều không đi, sau đó anh ta liền thay đổi đối tượng, đi tìm vài chiếc xe ba bánh (quê chúng tôi có loại xe đặc biệt này chạy ở nông thôn), nói muốn tới thôn Sầm Gia.
Hỏi vài tài xế mới có một người đồng ý đi, còn nói chỉ đưa đến cửa thôn.
Lên trên xe tôi liền nhíu mày, trên ghế dính đầy bụi đất, dùng khăn giấy lau rất nhiều lần mới ngồi xuống được.
Khúc Thiên thấy hành động này của tôi liền bĩu môi, nói: “Kỹ tính như vậy sao không mặc đồ thể thao tối màu đi.”
“Anh không cần giặt quần áo anh đương nhiên mặc kệ.” Đừng cho là tôi không biết. Gã Sầm Tổ Hàng này nhiều năm là quỷ như vậy vĩnh viễn chỉ có bộ quần áo kia. Còn mấy ngày nay anh ta dùng thân thể Khúc Thiên, mỗi khi thay quần áo đều cứ ném vào chậu giặt đồ, không hề giặt. Cũng may bình thường Khúc Thiên là một người tương đối chú trọng hình tượng cho nên anh ta có rất nhiều quần áo, cũng đủ cho Sầm Tổ Hàng mặc cả tuần.
Xe lắc lư chạy về hướng thôn Sầm Gia. Tuy rằng đường được đổ bê tông nhưng tôi vẫn thấy ngồi trên xe thật không thoải mái.
Khúc Thiên ngồi đối diện tôi im lặng một hồi lâu, rồi đột nhiên hỏi: “Nhà Khúc Thiên có tiền không?”
“Sao tôi biết được? Tôi với anh ta không thân. Anh nên đi hỏi Lệ Lệ, hình như hai bọn họ đã ra mắt hai bên gia đình.”
“Được, mấy ngày nữa tôi sẽ tới nhà Khúc Thiên xem sao, nếu có tiền tôi sẽ mua một chiếc xe tốt.”
Người này đã chiếm thân thể con cái nhà người ta, vậy mà còn nghĩ muốn hưởng thụ tài sản nhà người ta nữa.
Xe ba bánh lắc lư, cuối cùng cũng ngừng lại ở cuối đường bê tông. Tôi từ trên xe nhảy xuống, trước mắt là một cây đa cổ thụ cao lớn, dưới gốc cây có một cái miếu.
Lúc này đã tới gần giữa trưa, có hai ông già trông miếu đang chuẩn bị về nhà, thấy chúng tôi xuống xe, bọn họ lại tò mò nhìn mấy lần.
Khúc Thiên vừa xuống xe liền nói: “Bác à, chúng cháu ở thành phố tới chơi, đến nhà bác xin bữa cơm được không?”
Ông già kia cười ha hả nói: “Được. Hai cháu là đi chơi à? Ai da, nhưng chỗ này không tốt để chơi. Đi, đi tới nhà bác, bác sẽ kể cho các cháu về thôn quỷ này. Mấy năm nay người trẻ tới đây chơi quả thật không ít.”
Khúc Thiên vừa dợm chân bước đi, tôi liền kéo ống tay áo anh ta, nhỏ giọng nói: “Cứ như vậy đi theo người ta sao? Lỡ như…”
“Người nơi này không phức tạp như cô.”
*tiền Ngũ Đế: Tiền được sử dụng qua 5 đời vua hoặc 5 triều đại, dương khí người sử dụng tích tụ trên đó nên có tác dụng trấn áp quỷ.
Trong lòng tôi rất thất vọng, trước kia ba tôi còn nói sẽ giúp tôi, lúc này dì kia vừa xuất hiện là tôi đã bị ba đẩy đi. Như vậy tôi có thể không suy nghĩ nhiều sao?
Sau khi chuẩn bị chút đồ đạc xong tôi liền ra cửa, khi đi qua phòng khách tôi cũng không liếc mắt nhìn bà dì kia một cái.
Thôn Sầm Gia có rất ít người ra vào bởi vì truyền thuyết trong thôn có nhiều quỷ. Khúc Thiên bắt được một chiếc taxi, nói muốn tới thôn Sầm Gia thì tài xế liền nói thẳng không đi. Lần thứ hai anh ta bắt taxi, anh ta thông minh, nói tới thị trấn XX, tài xế báo giá liền.
Khi xe chạy như bay trên cao tốc, trong lòng tôi có chút kinh hoàng. Cảm giác bất an lan tràn toàn thân, không biết mình sẽ gặp chuyện gì, nơi đó nổi tiếng là nhiều quỷ. Khi tôi âm thầm thở dài thì tay tôi bị một lực khẽ nắm lại, tôi quay đầu qua nhìn liền thấy Khúc Thiên đang nhìn tôi, hơi mỉm cười, nói: “Yên tâm, ở thôn Sầm Gia tôi không đến mức là bất tài.”
Tài xế phía trước vừa nghe chúng tôi muốn tới thôn Sầm Gia liền nói: “Hai người muốn đi thôn Sầm Gia à? Tôi chỉ đưa hai người đến thị trấn.”
Thôi thấy Khúc Thiên nhíu mi nhưng cũng không nói gì thêm.
Lúc sau, quả nhiên chúng tôi bị ném ở thị trấn XX, nghe nói từ nơi này đến thôn Sầm Gia còn mười mấy dặm đường. Mười mấy dặm không phải là cũng phải đi sao, cho dù hôm nay tôi mặc đồ thể thao nhưng cũng không đến mức thật sự phải đi mười mấy dặm chứ? (dặm TQ ~ 500m)
Tôi thật sự không vui vẻ, đứng nhăn nhỏ ở ven đường. Khúc Thiên không chút lúng túng, bắt đầu tìm xe đi tới thôn Sầm Gia. Ban đầu anh ta tìm vài chiếc taxi nói tới thôn Sầm Gia nhưng tất cả đều không đi, sau đó anh ta liền thay đổi đối tượng, đi tìm vài chiếc xe ba bánh (quê chúng tôi có loại xe đặc biệt này chạy ở nông thôn), nói muốn tới thôn Sầm Gia.
Hỏi vài tài xế mới có một người đồng ý đi, còn nói chỉ đưa đến cửa thôn.
Lên trên xe tôi liền nhíu mày, trên ghế dính đầy bụi đất, dùng khăn giấy lau rất nhiều lần mới ngồi xuống được.
Khúc Thiên thấy hành động này của tôi liền bĩu môi, nói: “Kỹ tính như vậy sao không mặc đồ thể thao tối màu đi.”
“Anh không cần giặt quần áo anh đương nhiên mặc kệ.” Đừng cho là tôi không biết. Gã Sầm Tổ Hàng này nhiều năm là quỷ như vậy vĩnh viễn chỉ có bộ quần áo kia. Còn mấy ngày nay anh ta dùng thân thể Khúc Thiên, mỗi khi thay quần áo đều cứ ném vào chậu giặt đồ, không hề giặt. Cũng may bình thường Khúc Thiên là một người tương đối chú trọng hình tượng cho nên anh ta có rất nhiều quần áo, cũng đủ cho Sầm Tổ Hàng mặc cả tuần.
Xe lắc lư chạy về hướng thôn Sầm Gia. Tuy rằng đường được đổ bê tông nhưng tôi vẫn thấy ngồi trên xe thật không thoải mái.
Khúc Thiên ngồi đối diện tôi im lặng một hồi lâu, rồi đột nhiên hỏi: “Nhà Khúc Thiên có tiền không?”
“Sao tôi biết được? Tôi với anh ta không thân. Anh nên đi hỏi Lệ Lệ, hình như hai bọn họ đã ra mắt hai bên gia đình.”
“Được, mấy ngày nữa tôi sẽ tới nhà Khúc Thiên xem sao, nếu có tiền tôi sẽ mua một chiếc xe tốt.”
Người này đã chiếm thân thể con cái nhà người ta, vậy mà còn nghĩ muốn hưởng thụ tài sản nhà người ta nữa.
Xe ba bánh lắc lư, cuối cùng cũng ngừng lại ở cuối đường bê tông. Tôi từ trên xe nhảy xuống, trước mắt là một cây đa cổ thụ cao lớn, dưới gốc cây có một cái miếu.
Lúc này đã tới gần giữa trưa, có hai ông già trông miếu đang chuẩn bị về nhà, thấy chúng tôi xuống xe, bọn họ lại tò mò nhìn mấy lần.
Khúc Thiên vừa xuống xe liền nói: “Bác à, chúng cháu ở thành phố tới chơi, đến nhà bác xin bữa cơm được không?”
Ông già kia cười ha hả nói: “Được. Hai cháu là đi chơi à? Ai da, nhưng chỗ này không tốt để chơi. Đi, đi tới nhà bác, bác sẽ kể cho các cháu về thôn quỷ này. Mấy năm nay người trẻ tới đây chơi quả thật không ít.”
Khúc Thiên vừa dợm chân bước đi, tôi liền kéo ống tay áo anh ta, nhỏ giọng nói: “Cứ như vậy đi theo người ta sao? Lỡ như…”
“Người nơi này không phức tạp như cô.”
Chồng Tôi Là Quỷ
Tác giả: Kim Tử Tựu Thị Sao Phiếu
268 chương | 861 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1-1
Chương 2-1
Chương 3-1
Chương 4-1
Chương 5-1
Chương 6-1
Chương 7-1
Chương 8-1
Chương 9-1
Chương 10-1
Chương 11-1
Chương 12-1
Chương 13-1
Chương 14-1: Đại không vong*
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80: Là lần thứ hai!
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128: Ngô công sát
Chương 129
Chương 130: Âm địa
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242-1
Chương 243-1
Chương 244-1
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252-1
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259-1
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268: Ngoại truyện
Không tìm thấy chương nào phù hợp