Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 106
Cập nhật: 2 tháng trước
|
~7 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Tôi nghi hoặc, không nghĩ ra sẽ là ai, có điều gì quan trọng. Nhìn Tổ Hàng lái xe, hoặc có thể nói là Khúc Thiên, môi anh ấy mấp máy, mi hơi nhíu lại, bộ dáng rất nghiêm túc, có lẽ rất coi trọng chuyện này. Rốt cuộc hoàng phù kia là đồ của Sầm gia.
Vào thôn, Hoàng Phúc Vinh chỉ đường, đi một vòng thật lớn mới tới một ngôi nhà vách đất. Thật sự là một ngôi nhà vách đất đấy, cho dù ngay cả ở nông thôn cũng hiếm thấy được loại nhà này.
Tổ Hàng đỗ xe, sau đó chúng tôi đi vào trong ngôi nhà bằng đất kia. Hoàng Phúc Vinh dùng ngôn ngữ địa phương lên tiếng gọi, một ông già từ trong nhà run rẩy đi ra. Nhìn qua, ông ta cũng ít nhất phải hơn tám mươi tuổi rồi. Tóc đã bạc hết, không râu, da mặt đã nhăn lại khiến không còn thấy rõ đôi mắt đang mở hay nhắm, nhìn tôi và Tổ Hàng một lượt.
Ông ta không nói gì, tôi hỏi trước: “Ông, ông tìm bọn cháu ạ?”
Nói xong tôi mới nhớ ra, vừa rồi Hoàng Phúc Vinh đã dùng tiếng địa phương nói với ông già, tôi dùng tiếng phổ thông không biết ông ta có nghe hiểu được không.
Ông già kia nói chuyện, chỉ là vừa nói thì cổ đã không tự chủ được mà run rầy: “Các ngươi bảo người phá bình phong?”
“Là chúng tôi!” Tổ Hàng nói.
“Lấy ra đồ vật bên trong?”
“Phải!”
Bởi vì trả lời ông ta luôn là Tổ Hàng cho nên ông ta tự nhiên quay về phía Tổ Hàng, hỏi: “Ngươi họ Sầm?”
Tổ Hàng do dự một chút, chỉ vào tôi nói: “Cô ấy là con cháu họ Sầm.”
Ông già chuyển hướng về phía tôi, miệng lẩm bẩm: “Là nữ à!” Nói xong ông ta run rẩy đi vào trong nhà.
Tôi nghi hoặc lên tiếng: “Ông ta có ý tứ gì? Cứ vậy là xong rồi? Bảo chúng ta tới cho ông ta nhìn một chút là xong?”
“Từ từ. Người già hoạt động chậm.” Tổ Hàng nói.
Hoàng Phúc Vinh cũng nói: “Đúng vậy, cổ của ông ấy còn sẽ thỉnh thoảng run rẩy, rất nhiều người nói Lục Đà sẽ không sống được quá sang năm.”
“Lục Đà?”
Quả nhiên, ông già Lục Đà lại đi ra, chỉ là trong tay ông ta cầm theo một chiếc hộp đen, là bọc trong một tấm vải đen hình vuông nhỏ nhỏ. Ông ta vừa đi về phía chúng tôi vừa nói: “Khi nhà Hoàng Phúc Vinh xây bình phong, thầy phong thủy kia nói, nếu về sau có người phá bình phong đi, còn mang họ Sầm thì đưa cái này cho họ. Hiện tại vật này đã đưa các ngươi, ta cũng yên tâm.”
Tổ Hàng nhận lấy chiếc hộp kia. Tại ngôi nhà đất này ngay cả một chỗ ngồi cũng không có, anh ấy ngồi bệt xuống viên đá ở cửa, mở miếng vải đen kia ra.
Tôi ở bên cạnh nói nhỏ: “Mở ra lúc này không tốt.”
“Có tốt hay không thì cũng phải xem bên trong này là cái gì.”
Bỏ miếng đen ra, bên trong là vải đỏ. Xem chất vải cùng màu sắc thì hẳn cùng với miếng vải đỏ được đào ra từ trong bình phong.
Mở vải đỏ ra, thứ bên trong tôi biết, là chiếc hộp khóa Lỗ Ban, giống hệt với chiếc hộp là sính lễ Minh hôn của tôi và Tổ Hàng. Tôi giật mình nhìn chiếc hộp kia chằm chằm, chiếc hộp lại lần nữa xuất hiện có thể giải thích được khá nhiều điều.
Có lẽ chiếc hộp này là thứ dùng để giữ bí mật quen thuộc của người Sầm gia, vậy thì hộp của Ngụy Hoa từ đâu mà có? Chiếc hộp này sẽ giữ thứ gì? Liệu có thể lại là một tiểu quỷ được luyện hóa không?
Nhìn hành động của Tổ Hàng như muốn mở ra, tôi nhanh chóng giữ lấy tay anh ấy: “Đừng mở. Em đã mở loại hộp này, sẽ xảy ra chuyện.”
“Yên tâm, anh sẽ cẩn thận.”
Anh ấy đẩy mấy cái nút trên mặt hộp, kết quả khóa mở ra! Vậy mà có thể mở ra! Sầm Tổ Hàng cũng quá thần kỳ rồi, cái này cũng mở ra được. Hơn nữa lại dùng thời gian ngắn như vậy. Nhớ trước đây Kim Tử, Linh Tử mở không được mới tìm tôi để phá giúp. Cái này không hổ là đồ vật nhà bọn họ.
Hộp mở ra bình thường, không gây bất kỳ tổn thương nào cả, như vậy ít nhất nó cũng an toàn.
Vào thôn, Hoàng Phúc Vinh chỉ đường, đi một vòng thật lớn mới tới một ngôi nhà vách đất. Thật sự là một ngôi nhà vách đất đấy, cho dù ngay cả ở nông thôn cũng hiếm thấy được loại nhà này.
Tổ Hàng đỗ xe, sau đó chúng tôi đi vào trong ngôi nhà bằng đất kia. Hoàng Phúc Vinh dùng ngôn ngữ địa phương lên tiếng gọi, một ông già từ trong nhà run rẩy đi ra. Nhìn qua, ông ta cũng ít nhất phải hơn tám mươi tuổi rồi. Tóc đã bạc hết, không râu, da mặt đã nhăn lại khiến không còn thấy rõ đôi mắt đang mở hay nhắm, nhìn tôi và Tổ Hàng một lượt.
Ông ta không nói gì, tôi hỏi trước: “Ông, ông tìm bọn cháu ạ?”
Nói xong tôi mới nhớ ra, vừa rồi Hoàng Phúc Vinh đã dùng tiếng địa phương nói với ông già, tôi dùng tiếng phổ thông không biết ông ta có nghe hiểu được không.
Ông già kia nói chuyện, chỉ là vừa nói thì cổ đã không tự chủ được mà run rầy: “Các ngươi bảo người phá bình phong?”
“Là chúng tôi!” Tổ Hàng nói.
“Lấy ra đồ vật bên trong?”
“Phải!”
Bởi vì trả lời ông ta luôn là Tổ Hàng cho nên ông ta tự nhiên quay về phía Tổ Hàng, hỏi: “Ngươi họ Sầm?”
Tổ Hàng do dự một chút, chỉ vào tôi nói: “Cô ấy là con cháu họ Sầm.”
Ông già chuyển hướng về phía tôi, miệng lẩm bẩm: “Là nữ à!” Nói xong ông ta run rẩy đi vào trong nhà.
Tôi nghi hoặc lên tiếng: “Ông ta có ý tứ gì? Cứ vậy là xong rồi? Bảo chúng ta tới cho ông ta nhìn một chút là xong?”
“Từ từ. Người già hoạt động chậm.” Tổ Hàng nói.
Hoàng Phúc Vinh cũng nói: “Đúng vậy, cổ của ông ấy còn sẽ thỉnh thoảng run rẩy, rất nhiều người nói Lục Đà sẽ không sống được quá sang năm.”
“Lục Đà?”
Quả nhiên, ông già Lục Đà lại đi ra, chỉ là trong tay ông ta cầm theo một chiếc hộp đen, là bọc trong một tấm vải đen hình vuông nhỏ nhỏ. Ông ta vừa đi về phía chúng tôi vừa nói: “Khi nhà Hoàng Phúc Vinh xây bình phong, thầy phong thủy kia nói, nếu về sau có người phá bình phong đi, còn mang họ Sầm thì đưa cái này cho họ. Hiện tại vật này đã đưa các ngươi, ta cũng yên tâm.”
Tổ Hàng nhận lấy chiếc hộp kia. Tại ngôi nhà đất này ngay cả một chỗ ngồi cũng không có, anh ấy ngồi bệt xuống viên đá ở cửa, mở miếng vải đen kia ra.
Tôi ở bên cạnh nói nhỏ: “Mở ra lúc này không tốt.”
“Có tốt hay không thì cũng phải xem bên trong này là cái gì.”
Bỏ miếng đen ra, bên trong là vải đỏ. Xem chất vải cùng màu sắc thì hẳn cùng với miếng vải đỏ được đào ra từ trong bình phong.
Mở vải đỏ ra, thứ bên trong tôi biết, là chiếc hộp khóa Lỗ Ban, giống hệt với chiếc hộp là sính lễ Minh hôn của tôi và Tổ Hàng. Tôi giật mình nhìn chiếc hộp kia chằm chằm, chiếc hộp lại lần nữa xuất hiện có thể giải thích được khá nhiều điều.
Có lẽ chiếc hộp này là thứ dùng để giữ bí mật quen thuộc của người Sầm gia, vậy thì hộp của Ngụy Hoa từ đâu mà có? Chiếc hộp này sẽ giữ thứ gì? Liệu có thể lại là một tiểu quỷ được luyện hóa không?
Nhìn hành động của Tổ Hàng như muốn mở ra, tôi nhanh chóng giữ lấy tay anh ấy: “Đừng mở. Em đã mở loại hộp này, sẽ xảy ra chuyện.”
“Yên tâm, anh sẽ cẩn thận.”
Anh ấy đẩy mấy cái nút trên mặt hộp, kết quả khóa mở ra! Vậy mà có thể mở ra! Sầm Tổ Hàng cũng quá thần kỳ rồi, cái này cũng mở ra được. Hơn nữa lại dùng thời gian ngắn như vậy. Nhớ trước đây Kim Tử, Linh Tử mở không được mới tìm tôi để phá giúp. Cái này không hổ là đồ vật nhà bọn họ.
Hộp mở ra bình thường, không gây bất kỳ tổn thương nào cả, như vậy ít nhất nó cũng an toàn.
Chồng Tôi Là Quỷ
Tác giả: Kim Tử Tựu Thị Sao Phiếu
268 chương | 877 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1-1
Chương 2-1
Chương 3-1
Chương 4-1
Chương 5-1
Chương 6-1
Chương 7-1
Chương 8-1
Chương 9-1
Chương 10-1
Chương 11-1
Chương 12-1
Chương 13-1
Chương 14-1: Đại không vong*
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80: Là lần thứ hai!
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128: Ngô công sát
Chương 129
Chương 130: Âm địa
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242-1
Chương 243-1
Chương 244-1
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252-1
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259-1
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268: Ngoại truyện
Không tìm thấy chương nào phù hợp