Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 241
Cập nhật: 2 tháng trước
|
~8 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Bùi Ngưng như tìm được cơ hội, liền kể hết mọi chuyện mà Bùi Tri Diễn đã làm, khiến Quý Ương đứng bên cạnh nghe mà cười không ngừng.
Bùi Tri Diễn nhíu mày, nói với Quý Ương: “Đừng nghe muội ấy nói nhảm.”
Bùi Ngưng không cam tâm, nói lớn: “Nhìn Miên Miên giống huynh thế, liền biết là muội có bịa chuyện hay không.”
Bùi Tri Diễn bị nói trúng tim đen, bắt đầu đuổi người: “Cũng không còn sớm nữa, muội nên về phủ Trường Hưng Bá rồi.”
Tiễn Bùi Ngưng đi, Bùi Tri Diễn liền rơi vào trầm tư.
Quý Ương dỗ hai đứa trẻ không chịu đi ngủ xong mới có thời gian nói chuyện với hắn: ‘‘Tự làm thì không cho người khác nói à?”
“Không phải thế.” Hắn sao lại vì chuyện nhỏ này mà để bụng, Bùi Tri Diễn kéo Quý Ương vào lòng, giọng đầy tâm sự: ‘‘Miên Miên không giống nàng, giống ta thật rồi.”
Hắn đã có thể tưởng tượng ra hình ảnh của nhi nữ mình trong tương lai, hoàn toàn không phải là dáng vẻ của Quý Ương hồi bé, mọi kỳ vọng của hắn đều tan thành mây khói.
Quý Ương thấy hắn thật sự có vẻ thất vọng, không nhịn được cười: ‘‘Giống chàng cũng tốt mà, tự do phóng khoáng, ta thích Miên Miên như vậy.”
Bùi Tri Diễn tự mình giản lược lời nàng, hiểu thành lời tỏ tình dành cho mình.
Những tiếc nuối trong lòng tan biến, ánh mắt hắn dính chặt vào Quý Ương, tay đặt lên cổ nàng, từ từ nghiêng người hôn lên môi nàng, từ nhẹ nhàng đến cuốn lấy môi lưỡi.
Quý Ương bị hắn hôn đến nghẹt thở, cũng không hiểu lời nào của mình lại khiến hắn hài lòng đến thế.
Ngày Sở Hằng Nga xuất giá, đội ngũ nhạc công, cung nhân theo hầu đã lên đến hàng trăm người, cùng với năm nghìn binh lính hộ tống xuất quan.
Dàn kiệu được trang trí bằng lụa vàng, cao năm thước, dài tám thước, phải mười tám người mới khiêng nổi. Những con ngựa cao lớn buộc dải lụa, từng chiếc hộp gỗ sơn đỏ vẽ vàng đựng đồ cưới, kéo dài không thấy điểm dừng.
Quý Ương cùng Bùi Tri Diễn tiễn đưa đến ngoài thành.
Đứng trên tường thành, nhìn đoàn người đông đúc, lòng Quý Ương dâng trào cảm giác không nỡ nhiều hơn niềm vui.
Dù biết Sở Hằng Nga không thể nhìn thấy, nàng vẫn nhón chân vẫy tay chào tạm biệt.
Bùi Tri Diễn ôm lấy nàng vào lòng, ngón tay cái nhẹ nhàng lau giọt nước mắt nơi khóe mi nàng: ‘‘Nàng không nỡ xa sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.me - https://monkeyd.me/rang-buoc-diu-dang/chuong-85-3.html.]
“Ừm.” Giọng Quý Ương nghẹn ngào, lần trước là biệt ly với Lục Niệm, lần này là Sở Hằng Nga.
Bùi Tri Diễn cúi đầu nhìn nàng, dịu dàng ôm nàng chặt hơn một chút, hắn không nỡ nói với nàng rằng trong cuộc đời này sẽ có rất nhiều người đến và đi như những người qua đường.
Nhưng hắn sẽ mãi ở bên nàng.
Đoàn tiễn thân vừa qua cửa ải Ô Nguyệt, Phó Đạm đã dẫn đoàn người đón dâu đến.
"Công chúa đã mệt mỏi trên đường đi, chúng ta hãy dừng chân nghỉ ngơi."
Sở Hằng Nga vốn lười biếng nằm nghiêng trong kiệu xa hoa tinh xảo, nghe thấy tiếng nói mới ngồi thẳng dậy, qua lớp lụa đỏ mờ ảo, nàng thấy Phó Đạm cưỡi ngựa, mặc áo dài dệt kim màu đen, nhưng không nhìn rõ dung mạo hắn.
Nàng cẩn thận tính toán, đã gần hai năm không gặp Phó Đạm, cũng không nghe thấy giọng nói của hắn, giọng hắn là như thế này sao? Khi nào thì hắn biết cưỡi ngựa?
Rõ ràng chỉ là một văn nhân yếu đuối không biết tự vệ.
Trước đây, nàng không ngừng gọi tên hắn, nhưng giờ gặp lại, cảm giác như hai người xa lạ.
Sở Hằng Nga gật đầu, rồi nói: “Đi thôi.”
Chỉ cách một bức màn, nàng biết Phó Đạm đang nhìn mình.
Thật là gan dạ, làm vương tử rồi là dám ngang nhiên nhìn nàng như vậy, Sở Hằng Nga không vui nói: “Còn không đi.”
Giọng nói hờn dỗi của nàng khiến Phó Đạm bật cười, hắn ra lệnh cho đoàn người tiếp tục.
Đoàn người dừng chân trước một biệt thự, Phó Đạm đi đến trước kiệu đưa tay ra: ‘‘Công chúa đưa tay cho ta.”
Sở Hằng Nga phớt lờ bàn tay đưa ra của hắn: ‘‘Trì Vân, lại đây đỡ ta.”
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Ngón tay Phó Đạm khẽ siết lại, người hộ vệ vừa được gọi tên bước lên trước.
Ánh mắt Phó Đạm thoáng lên vẻ nghiêm nghị: ‘‘Lui xuống.”
Hắn vén một góc rèm, Sở Hằng Nga cuối cùng cũng thấy rõ mặt hắn, những ký ức xưa kia chợt ùa về.
Phó Đạm mỉm cười, đưa tay về phía nàng: ‘‘Công chúa, đưa tay cho ta.”
Bùi Tri Diễn nhíu mày, nói với Quý Ương: “Đừng nghe muội ấy nói nhảm.”
Bùi Ngưng không cam tâm, nói lớn: “Nhìn Miên Miên giống huynh thế, liền biết là muội có bịa chuyện hay không.”
Bùi Tri Diễn bị nói trúng tim đen, bắt đầu đuổi người: “Cũng không còn sớm nữa, muội nên về phủ Trường Hưng Bá rồi.”
Tiễn Bùi Ngưng đi, Bùi Tri Diễn liền rơi vào trầm tư.
Quý Ương dỗ hai đứa trẻ không chịu đi ngủ xong mới có thời gian nói chuyện với hắn: ‘‘Tự làm thì không cho người khác nói à?”
“Không phải thế.” Hắn sao lại vì chuyện nhỏ này mà để bụng, Bùi Tri Diễn kéo Quý Ương vào lòng, giọng đầy tâm sự: ‘‘Miên Miên không giống nàng, giống ta thật rồi.”
Hắn đã có thể tưởng tượng ra hình ảnh của nhi nữ mình trong tương lai, hoàn toàn không phải là dáng vẻ của Quý Ương hồi bé, mọi kỳ vọng của hắn đều tan thành mây khói.
Quý Ương thấy hắn thật sự có vẻ thất vọng, không nhịn được cười: ‘‘Giống chàng cũng tốt mà, tự do phóng khoáng, ta thích Miên Miên như vậy.”
Bùi Tri Diễn tự mình giản lược lời nàng, hiểu thành lời tỏ tình dành cho mình.
Những tiếc nuối trong lòng tan biến, ánh mắt hắn dính chặt vào Quý Ương, tay đặt lên cổ nàng, từ từ nghiêng người hôn lên môi nàng, từ nhẹ nhàng đến cuốn lấy môi lưỡi.
Quý Ương bị hắn hôn đến nghẹt thở, cũng không hiểu lời nào của mình lại khiến hắn hài lòng đến thế.
Ngày Sở Hằng Nga xuất giá, đội ngũ nhạc công, cung nhân theo hầu đã lên đến hàng trăm người, cùng với năm nghìn binh lính hộ tống xuất quan.
Dàn kiệu được trang trí bằng lụa vàng, cao năm thước, dài tám thước, phải mười tám người mới khiêng nổi. Những con ngựa cao lớn buộc dải lụa, từng chiếc hộp gỗ sơn đỏ vẽ vàng đựng đồ cưới, kéo dài không thấy điểm dừng.
Quý Ương cùng Bùi Tri Diễn tiễn đưa đến ngoài thành.
Đứng trên tường thành, nhìn đoàn người đông đúc, lòng Quý Ương dâng trào cảm giác không nỡ nhiều hơn niềm vui.
Dù biết Sở Hằng Nga không thể nhìn thấy, nàng vẫn nhón chân vẫy tay chào tạm biệt.
Bùi Tri Diễn ôm lấy nàng vào lòng, ngón tay cái nhẹ nhàng lau giọt nước mắt nơi khóe mi nàng: ‘‘Nàng không nỡ xa sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.me - https://monkeyd.me/rang-buoc-diu-dang/chuong-85-3.html.]
“Ừm.” Giọng Quý Ương nghẹn ngào, lần trước là biệt ly với Lục Niệm, lần này là Sở Hằng Nga.
Bùi Tri Diễn cúi đầu nhìn nàng, dịu dàng ôm nàng chặt hơn một chút, hắn không nỡ nói với nàng rằng trong cuộc đời này sẽ có rất nhiều người đến và đi như những người qua đường.
Nhưng hắn sẽ mãi ở bên nàng.
Đoàn tiễn thân vừa qua cửa ải Ô Nguyệt, Phó Đạm đã dẫn đoàn người đón dâu đến.
"Công chúa đã mệt mỏi trên đường đi, chúng ta hãy dừng chân nghỉ ngơi."
Sở Hằng Nga vốn lười biếng nằm nghiêng trong kiệu xa hoa tinh xảo, nghe thấy tiếng nói mới ngồi thẳng dậy, qua lớp lụa đỏ mờ ảo, nàng thấy Phó Đạm cưỡi ngựa, mặc áo dài dệt kim màu đen, nhưng không nhìn rõ dung mạo hắn.
Nàng cẩn thận tính toán, đã gần hai năm không gặp Phó Đạm, cũng không nghe thấy giọng nói của hắn, giọng hắn là như thế này sao? Khi nào thì hắn biết cưỡi ngựa?
Rõ ràng chỉ là một văn nhân yếu đuối không biết tự vệ.
Trước đây, nàng không ngừng gọi tên hắn, nhưng giờ gặp lại, cảm giác như hai người xa lạ.
Sở Hằng Nga gật đầu, rồi nói: “Đi thôi.”
Chỉ cách một bức màn, nàng biết Phó Đạm đang nhìn mình.
Thật là gan dạ, làm vương tử rồi là dám ngang nhiên nhìn nàng như vậy, Sở Hằng Nga không vui nói: “Còn không đi.”
Giọng nói hờn dỗi của nàng khiến Phó Đạm bật cười, hắn ra lệnh cho đoàn người tiếp tục.
Đoàn người dừng chân trước một biệt thự, Phó Đạm đi đến trước kiệu đưa tay ra: ‘‘Công chúa đưa tay cho ta.”
Sở Hằng Nga phớt lờ bàn tay đưa ra của hắn: ‘‘Trì Vân, lại đây đỡ ta.”
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Ngón tay Phó Đạm khẽ siết lại, người hộ vệ vừa được gọi tên bước lên trước.
Ánh mắt Phó Đạm thoáng lên vẻ nghiêm nghị: ‘‘Lui xuống.”
Hắn vén một góc rèm, Sở Hằng Nga cuối cùng cũng thấy rõ mặt hắn, những ký ức xưa kia chợt ùa về.
Phó Đạm mỉm cười, đưa tay về phía nàng: ‘‘Công chúa, đưa tay cho ta.”
Ràng Buộc Dịu Dàng - Chi Đông
Tác giả: Chi Đông
321 chương | 929 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228: Phiên ngoại 1
Chương 229
Chương 230
Chương 231: Phiên ngoại 2
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Chương 303
Chương 304
Chương 305
Chương 306
Chương 307
Chương 308
Chương 309
Chương 310
Chương 311
Chương 312
Chương 313
Chương 314
Chương 315
Chương 316
Chương 317
Chương 318
Chương 319
Chương 320
Chương 321
Không tìm thấy chương nào phù hợp