Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 119
Cập nhật: 2 tháng trước
|
~9 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Khoác áo choàng, quay lại nhìn tiểu cô nương đang ôm chăn, đến sức ngẩng đầu cũng không có, Bùi Tri Diễn cúi người nhéo nhéo tai nàng, cười nói: “Lần này biết rồi chứ, có những lời không thể nói bừa.”
Quý Ương hừ nhẹ, đẩy tay hắn ra, Bùi Tri Diễn cười nói: “Tối nay ta sẽ về sớm, cùng nàng dùng cơm.”
Nói xong lại luyến tiếc hôn lên mặt nàng, mới xoay người rời đi.
Bùi Tri Diễn đến nha môn Đại Lý Tự, Thẩm Thanh Từ đã chờ từ sớm.
“Ngươi sao lại ở đây?” Bùi Tri Diễn bước qua ngưỡng cửa hỏi.
Thẩm Thanh Từ đợi Cao Nghĩa đóng cửa mới nói: “Hôm qua sau khi hạ triều ta đã muốn hỏi ngươi, bệ hạ liên tục trì hoãn ngày đi Bắc Cảnh của Bùi tướng quân, ngươi không nhận ra điều gì sao?”
Vụ án Dịch huyện do Bùi Tri Diễn xử lý rất đẹp, phủ Định Bắc Hầu bề ngoài như mặt trời ban trưa, bệ hạ giữ Bùi tướng quân ở lại kinh thành, nhìn qua là ân huệ, nhưng nghĩ kỹ lại thì biết ngài đã bắt đầu kiêng dè.
Bùi Tri Diễn gật đầu nói: “Ngươi nói ta hiểu rõ trong lòng.” Hắn trầm ngâm một lúc rồi nhìn Thẩm Thanh Từ: “Ngươi nghĩ ta nên làm thế nào.”
Thẩm Thanh Từ hiếm khi không còn dáng vẻ lông bông, nghiêm túc nói: “Lời ta nói chưa chắc ngươi đã thích nghe.”
Bùi Tri Diễn nói: “Ngươi cứ nói.”
“Giao binh quyền.” Thẩm Thanh Từ nhìn hắn nói.
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Thẩm gia dựa vào Thái hậu, Thẩm Thanh Từ vốn không cần lo lắng chuyện này, nhưng hắn và Bùi Tri Diễn là bạn từ thuở nhỏ, dù việc này có thể làm tổn hại đến tình cảm hai người, hắn vẫn phải nói.
Người ở vị trí cao nhất sẽ kỵ nhất là có kẻ công cao hơn chủ, giao binh quyền, với địa vị hiện tại của Bùi Tri Diễn, cũng có thể bảo đảm tương lai hưng thịnh của phủ Định Bắc Hầu.
“Ta hiểu ý của ngươi.” Bùi Tri Diễn bình tĩnh, nếu không có kết cục thảm khốc ở kiếp trước, hắn cũng sẽ lựa chọn như vậy.
Hoàng đế Thừa Cảnh muốn ép hắn c.h.ế.t trong vị trí ở Đại Lý Tự này, dù phủ Định Bắc Hầu còn đó cũng không còn hào quang như hiện tại, binh quyền đổi lấy một chức quan tam phẩm, không phải là một cuộc mua bán có lợi.
Ánh mắt hắn giấu kín sự mãnh liệt, mặt không lộ vẻ gì, cười nói: “Ta phải đổi lấy chút gì tốt, hiện tại triều đình hỗn loạn, ít nhất nhìn bề ngoài, phe của Cố Phái An còn nguy hiểm hơn phủ Hầu gia của ta.”
Thẩm Thanh Từ cau mày, rất lâu sau mới giãn ra: ‘‘Không ngờ ngươi tốn công sức kéo Lệ Liêm xuống là vì điều này.”
“Ngươi tự mình hiểu rõ là được rồi.”
Sau khi suy nghĩ thấu đáo, Thẩm Thanh Từ thoải mái ngả người lên lưng ghế, lại trở lại vẻ nhàn tản, không bận tâm đến chuyện người khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.me - https://monkeyd.me/rang-buoc-diu-dang/chuong-49-2.html.]
“Ê.” Hắn nhướn mày với Bùi Tri Diễn: ‘‘Hôm đó ngươi nói sau trường ngựa là gì, kể kỹ lại cho ta nghe.”
Bùi Tri Diễn đang phê duyệt tấu chương, nghe vậy cười hỏi: “Không bằng ngươi tự mình đi một chuyến.”
Thẩm Thanh Từ bĩu môi, nói như thật: ‘‘Đáng tiếc, chỗ đó giờ không còn nữa, lỡ mất rồi.”
*
Quý Ương thức dậy khi mặt trời đã lên cao, hiện tại đang là đầu xuân, trời có vẻ nắng, nhưng gió lạnh cũng không kém gì tháng mười hai.
Sau bữa trưa, nàng đang cùng Tần thị trong nhà kính cắt tỉa lan, người hầu vào báo rằng Quý Yến đến.
Quý Ương vui mừng, đã lâu nàng không gặp Quý Yến.
Tần thị cho người mời Quý Yến đến tiền sảnh, quay sang Quý Ương nói: “Đi gặp huynh trưởng của con đi, việc này để ta lo.”
Quý Ương đi tới tiền sảnh, Quý Yến thấy nàng đến trước tiên cười, sau đó mặt nghiêm lại, trông như rất giận dữ.
Quý Ương trong lòng áy náy, sáng mùng một nàng đã khởi hành đến Dịch huyện, không về thăm nhà, khi trở về thì Quý Yến đã đi Quốc Tử Giám, cũng không trách được huynh trưởng giận.
“Ca ca.” Quý Ương gọi xong liền mím chặt miệng, cảm thấy khó xử.
Quý Yến liếc mắt nhìn nàng, muốn nói muội đã xuất giá, không nên trách mắng, nhưng nhịn không được nói: “Muội nói xem, sao gan muội lớn thế, một mình đi đến nơi xa như vậy.”
Khi người của phủ Định Bắc Hầu đến nói, hắn suýt nữa lo lắng đến mất bình tĩnh.
Quý Ương ngồi đối diện, nhỏ giọng nói thầm: “Đâu phải một mình, mẫu thân phái năm mươi hộ vệ đi theo.”
“Muội còn dám nói.”
Quý Ương không nhắc còn đỡ, vừa nhắc Quý Yến không nhịn được bực mình, gia đình võ tướng gan lớn thật, làm việc không biết chừng mực, Bùi Tri Diễn đi làm việc, đâu phải du sơn ngoạn thủy, lại để Quý Ương đi theo.
“Ca, muội đã trở về rồi mà.” Quý Ương nũng nịu đẩy tay huynh trưởng: ‘‘Huynh đừng trách mắng muội nữa.”
Quý Ương từ nhỏ tính tình mềm mại, nhạy cảm, nói nặng một câu nàng có thể nghĩ ngợi cả ngày, Quý Yến nói vài câu, thấy cũng đủ rồi, nói thêm sợ nàng nghĩ nhiều.
Hắn nói như dạy bảo: “Sau này không được làm bừa nữa.”
Quý Ương ngoan ngoãn gật đầu, gọi người mang điểm tâm trà nước lên.
Ràng Buộc Dịu Dàng - Chi Đông
Tác giả: Chi Đông
321 chương | 960 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228: Phiên ngoại 1
Chương 229
Chương 230
Chương 231: Phiên ngoại 2
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Chương 303
Chương 304
Chương 305
Chương 306
Chương 307
Chương 308
Chương 309
Chương 310
Chương 311
Chương 312
Chương 313
Chương 314
Chương 315
Chương 316
Chương 317
Chương 318
Chương 319
Chương 320
Chương 321
Không tìm thấy chương nào phù hợp