Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 153
Cập nhật: 2 tháng trước
|
~10 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Quý Ương cúi người, ôm chặt lấy mình, ngón tay run rẩy bấm sâu vào cánh tay, ánh mắt thất thần, lông mi đẫm lệ, lung lay sắp rơi, yếu đuối đến mức chỉ cần chạm nhẹ cũng sẽ vỡ tan.
Bùi Tri Diễn không dám tiến lại gần, thậm chí không dám nói lớn, hắn nhìn chằm chằm vào Quý Ương, đưa tay về phía nàng, nói những lời tự lừa mình: ‘‘Ta sao có thể không tin nàng, ta yêu nàng như thế.”
Yêu đến mức không còn là chính mình.
Quý Ương ngước mắt nhìn hắn, nước mắt lấp lánh trong mắt không thể giữ lại, từng giọt từng giọt rơi xuống, tuyệt vọng không còn hy vọng: ‘‘Vậy chàng nghĩ thiếp có yêu chàng không?”
Bùi Tri Diễn mím chặt môi, không muốn trả lời.
Quý Ương nhìn qua màn nước mắt mờ ảo, nàng không còn thấy rõ người trước mắt, nàng lau nước mắt cố nhìn rõ hắn, miệng lẩm bẩm: ‘‘Chàng chưa từng hỏi thiếp có yêu chàng không, bây giờ thiếp nói cho chàng biết...”
“Ương Ương, nàng say rồi.” Bùi Tri Diễn cắt ngang nàng, trước đây hắn khát khao muốn nghe, bây giờ hắn tự mình phán đoán.
Bùi Tri Diễn bước nhanh tới ôm lấy Quý Ương vào lòng, nàng không cần phải đáng thương tự ôm mình, hắn sẽ ôm nàng.
Quý Ương lần này không né tránh, nàng nắm chặt lấy áo hắn, bằng giọng khóc nghẹn ngào, kiên định từng chữ một: ‘‘Thiếp yêu chàng... Bùi Tri Diễn, thiếp nói thiếp yêu chàng!”
Nàng nhìn thấy đôi mắt hắn trở nên tối sầm, sắc bén như muốn bóc trần nàng, Quý Ương không lùi bước, nhìn hắn tiếp tục nói: “Thiếp nói thiếp yêu chàng, nhưng chàng có muốn nghe không? Chàng dám nghe không!”
Bùi Tri Diễn tức giận: ‘‘Đủ rồi!”
Hắn thực sự không dám, làm sao hắn dám tin lời nàng nói yêu.
“Hèn nhát...” Quý Ương cười nhẹ.
Men rượu làm nàng càng đứng không vững, Quý Ương để mặc nước mắt rơi, nàng nhắm mắt dựa vào lòng Bùi Tri Diễn.
Rõ ràng ôm nhau đau khổ như thế, nhưng không ai chịu buông tay trước.
Cuối cùng Quý Ương nói ra điều nàng luôn sợ không dám nói: ‘‘Thiếp cũng là kẻ hèn nhát... Thiếp không dám nói... Thiếp sợ chàng không tha thứ cho thiếp, nên chàng nói không cần nói, thiếp liền an lòng mà không nhắc đến nữa.”
Bùi Tri Diễn ôm nàng, bàn tay bắt đầu run rẩy, hắn nắm chặt cằm Quý Ương, nâng lên, giọng khàn khàn nói: ‘‘Ta đã nói đủ rồi, ta bảo nàng im miệng.”
Da thịt mềm mại bị dễ dàng ép ra vết đỏ, Bùi Tri Diễn cũng muốn tìm cớ cho nàng, nhưng hắn mãi không hiểu được, trong mật đạo dưới hồ sen có dòng nước ngầm thông ra ngoài thành, có người sẽ tiếp ứng, chỉ cần ngụy trang hổ phù rồi dùng gỗ nổi gửi ra, vạn vô nhất thất, tại sao lại bị cướp.
Thực ra hắn có thể đợi thêm, đợi Cao Nghĩa nghĩ cách quay về hầu phủ, nhưng như thế sẽ mạo hiểm, vì vậy khi Quý Ương đến địa lao, hắn chọn tin tưởng nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.me - https://monkeyd.me/rang-buoc-diu-dang/chuong-60.html.]
Trước mắt Quý Ương không ngừng hiện lên hình ảnh kiếp trước, nàng lắc đầu đau khổ nhắm mắt: ‘‘Xin lỗi, thiếp không nghe lời chàng, xin lỗi... là thiếp quá ngu ngốc, thiếp hại c.h.ế.t Cao Nghĩa, thiếp hại c.h.ế.t tất cả mọi người!”
*
Phủ Định Bắc Hầu từng huy hoàng nay đã tiêu điều không ngờ, trừ viện của Quý Ương và Tần phu nhân vẫn chưa bị dọn sạch hoàn toàn, những nơi khác cái gì có thể dọn đi đều đã dọn, cái gì không thể dọn đi cũng đã bị đập phá.
Quý Ương bình thản đứng dưới hành lang nhìn đám quan binh lần thứ ba đến phủ lục soát.
Ban đầu nàng không biết họ đang tìm gì, giờ mới biết là để tìm mảnh hổ phù có thể điều động ngàn quân.
Diệp Thanh Huyền giao phó quan binh lục soát khắp nơi, bản thân thì đi tới trước mặt Quý Ương, dịu dàng nói: “Biểu muội.”
Quý Ương không thèm nhìn gã, quay người bỏ đi.
Diệp Thanh Huyền bước lên chặn nàng lại, kiên nhẫn khuyên nhủ: “Cữu cữu và Quý Yến đều rất lo lắng cho muội, giờ muội không còn là người của hầu phủ nữa, không cần phải ở đây chịu khổ, theo ta về Quý phủ.”
Quý Ương hoàn toàn không muốn nghe gã nói, né người đi về phía trước, Diệp Thanh Huyền cau mày nắm lấy cổ tay nàng, Quý Ương sợ hãi hét lớn: “Ngươi buông tay!”
Diệp Thanh Huyền vô cùng bất đắc dĩ nói: “Ta là phụng mệnh thánh thượng tra xét nhà cửa, muội trách ta như vậy, ta cũng oan uổng.”
“Ta đã cố gắng lo liệu cho ngục tốt, để họ không phải chịu quá nhiều tội, biểu muội, muội như thế này thật không công bằng với ta.”
Quý Ương không muốn nghe những lời này, triều đình sóng gió liên tục, quá mức đen tối, hoàn toàn không phải trắng đen rõ ràng đơn giản như vậy, nàng nhìn không thấu những người này.
“Xin Diệp đại nhân buông tay.” Quý Ương lạnh nhạt nói: “Ngươi và ta dây dưa như vậy, không sợ thánh thượng cũng nghi ngờ ngươi sao?”
Diệp Thanh Huyền nhíu mày, mệt mỏi gọi nàng: ‘‘Biểu muội, muội đừng như vậy.”
Quý Ương quay mặt đi, thấy thân tín của Diệp Thanh Huyền từ tiền viện chạy tới.
Hắn cúi người hành lễ với Diệp Thanh Huyền: ‘‘Đại nhân, thuộc hạ có việc bẩm báo.”
Diệp Thanh Huyền buông tay Quý Ương: ‘‘Nói đi.”
Người đó cẩn thận nhìn Quý Ương, ngập ngừng nói: “Việc này...”
Diệp Thanh Huyền nói với Quý Ương: “Ta một lát nữa sẽ tới thăm muội.” Sau đó dẫn thân tín đi về phía sảnh bên.
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Quý Ương sợ lại là tin không tốt, đợi họ đi xa, nàng cũng lặng lẽ theo sau.
Bùi Tri Diễn không dám tiến lại gần, thậm chí không dám nói lớn, hắn nhìn chằm chằm vào Quý Ương, đưa tay về phía nàng, nói những lời tự lừa mình: ‘‘Ta sao có thể không tin nàng, ta yêu nàng như thế.”
Yêu đến mức không còn là chính mình.
Quý Ương ngước mắt nhìn hắn, nước mắt lấp lánh trong mắt không thể giữ lại, từng giọt từng giọt rơi xuống, tuyệt vọng không còn hy vọng: ‘‘Vậy chàng nghĩ thiếp có yêu chàng không?”
Bùi Tri Diễn mím chặt môi, không muốn trả lời.
Quý Ương nhìn qua màn nước mắt mờ ảo, nàng không còn thấy rõ người trước mắt, nàng lau nước mắt cố nhìn rõ hắn, miệng lẩm bẩm: ‘‘Chàng chưa từng hỏi thiếp có yêu chàng không, bây giờ thiếp nói cho chàng biết...”
“Ương Ương, nàng say rồi.” Bùi Tri Diễn cắt ngang nàng, trước đây hắn khát khao muốn nghe, bây giờ hắn tự mình phán đoán.
Bùi Tri Diễn bước nhanh tới ôm lấy Quý Ương vào lòng, nàng không cần phải đáng thương tự ôm mình, hắn sẽ ôm nàng.
Quý Ương lần này không né tránh, nàng nắm chặt lấy áo hắn, bằng giọng khóc nghẹn ngào, kiên định từng chữ một: ‘‘Thiếp yêu chàng... Bùi Tri Diễn, thiếp nói thiếp yêu chàng!”
Nàng nhìn thấy đôi mắt hắn trở nên tối sầm, sắc bén như muốn bóc trần nàng, Quý Ương không lùi bước, nhìn hắn tiếp tục nói: “Thiếp nói thiếp yêu chàng, nhưng chàng có muốn nghe không? Chàng dám nghe không!”
Bùi Tri Diễn tức giận: ‘‘Đủ rồi!”
Hắn thực sự không dám, làm sao hắn dám tin lời nàng nói yêu.
“Hèn nhát...” Quý Ương cười nhẹ.
Men rượu làm nàng càng đứng không vững, Quý Ương để mặc nước mắt rơi, nàng nhắm mắt dựa vào lòng Bùi Tri Diễn.
Rõ ràng ôm nhau đau khổ như thế, nhưng không ai chịu buông tay trước.
Cuối cùng Quý Ương nói ra điều nàng luôn sợ không dám nói: ‘‘Thiếp cũng là kẻ hèn nhát... Thiếp không dám nói... Thiếp sợ chàng không tha thứ cho thiếp, nên chàng nói không cần nói, thiếp liền an lòng mà không nhắc đến nữa.”
Bùi Tri Diễn ôm nàng, bàn tay bắt đầu run rẩy, hắn nắm chặt cằm Quý Ương, nâng lên, giọng khàn khàn nói: ‘‘Ta đã nói đủ rồi, ta bảo nàng im miệng.”
Da thịt mềm mại bị dễ dàng ép ra vết đỏ, Bùi Tri Diễn cũng muốn tìm cớ cho nàng, nhưng hắn mãi không hiểu được, trong mật đạo dưới hồ sen có dòng nước ngầm thông ra ngoài thành, có người sẽ tiếp ứng, chỉ cần ngụy trang hổ phù rồi dùng gỗ nổi gửi ra, vạn vô nhất thất, tại sao lại bị cướp.
Thực ra hắn có thể đợi thêm, đợi Cao Nghĩa nghĩ cách quay về hầu phủ, nhưng như thế sẽ mạo hiểm, vì vậy khi Quý Ương đến địa lao, hắn chọn tin tưởng nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.me - https://monkeyd.me/rang-buoc-diu-dang/chuong-60.html.]
Trước mắt Quý Ương không ngừng hiện lên hình ảnh kiếp trước, nàng lắc đầu đau khổ nhắm mắt: ‘‘Xin lỗi, thiếp không nghe lời chàng, xin lỗi... là thiếp quá ngu ngốc, thiếp hại c.h.ế.t Cao Nghĩa, thiếp hại c.h.ế.t tất cả mọi người!”
*
Phủ Định Bắc Hầu từng huy hoàng nay đã tiêu điều không ngờ, trừ viện của Quý Ương và Tần phu nhân vẫn chưa bị dọn sạch hoàn toàn, những nơi khác cái gì có thể dọn đi đều đã dọn, cái gì không thể dọn đi cũng đã bị đập phá.
Quý Ương bình thản đứng dưới hành lang nhìn đám quan binh lần thứ ba đến phủ lục soát.
Ban đầu nàng không biết họ đang tìm gì, giờ mới biết là để tìm mảnh hổ phù có thể điều động ngàn quân.
Diệp Thanh Huyền giao phó quan binh lục soát khắp nơi, bản thân thì đi tới trước mặt Quý Ương, dịu dàng nói: “Biểu muội.”
Quý Ương không thèm nhìn gã, quay người bỏ đi.
Diệp Thanh Huyền bước lên chặn nàng lại, kiên nhẫn khuyên nhủ: “Cữu cữu và Quý Yến đều rất lo lắng cho muội, giờ muội không còn là người của hầu phủ nữa, không cần phải ở đây chịu khổ, theo ta về Quý phủ.”
Quý Ương hoàn toàn không muốn nghe gã nói, né người đi về phía trước, Diệp Thanh Huyền cau mày nắm lấy cổ tay nàng, Quý Ương sợ hãi hét lớn: “Ngươi buông tay!”
Diệp Thanh Huyền vô cùng bất đắc dĩ nói: “Ta là phụng mệnh thánh thượng tra xét nhà cửa, muội trách ta như vậy, ta cũng oan uổng.”
“Ta đã cố gắng lo liệu cho ngục tốt, để họ không phải chịu quá nhiều tội, biểu muội, muội như thế này thật không công bằng với ta.”
Quý Ương không muốn nghe những lời này, triều đình sóng gió liên tục, quá mức đen tối, hoàn toàn không phải trắng đen rõ ràng đơn giản như vậy, nàng nhìn không thấu những người này.
“Xin Diệp đại nhân buông tay.” Quý Ương lạnh nhạt nói: “Ngươi và ta dây dưa như vậy, không sợ thánh thượng cũng nghi ngờ ngươi sao?”
Diệp Thanh Huyền nhíu mày, mệt mỏi gọi nàng: ‘‘Biểu muội, muội đừng như vậy.”
Quý Ương quay mặt đi, thấy thân tín của Diệp Thanh Huyền từ tiền viện chạy tới.
Hắn cúi người hành lễ với Diệp Thanh Huyền: ‘‘Đại nhân, thuộc hạ có việc bẩm báo.”
Diệp Thanh Huyền buông tay Quý Ương: ‘‘Nói đi.”
Người đó cẩn thận nhìn Quý Ương, ngập ngừng nói: “Việc này...”
Diệp Thanh Huyền nói với Quý Ương: “Ta một lát nữa sẽ tới thăm muội.” Sau đó dẫn thân tín đi về phía sảnh bên.
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Quý Ương sợ lại là tin không tốt, đợi họ đi xa, nàng cũng lặng lẽ theo sau.
Ràng Buộc Dịu Dàng - Chi Đông
Tác giả: Chi Đông
321 chương | 948 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228: Phiên ngoại 1
Chương 229
Chương 230
Chương 231: Phiên ngoại 2
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Chương 303
Chương 304
Chương 305
Chương 306
Chương 307
Chương 308
Chương 309
Chương 310
Chương 311
Chương 312
Chương 313
Chương 314
Chương 315
Chương 316
Chương 317
Chương 318
Chương 319
Chương 320
Chương 321
Không tìm thấy chương nào phù hợp