Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Trước
Chương Sau
Chương 267
Cập nhật: 2 tháng trước
|
~7 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Từ nhỏ Đỗ Khanh đã làm con ngoan trò giỏi, chưa từng bị giáo viên gọi phụ huynh tới trường,con trai cô ngày đầu tới nhà trẻ đã bị gọi phụ huynh tới, cô thật sự không biết đứa nhỏ này rốt cuộc giống ai.
Cố tình Tống Gia Thành không tới nhà trẻ, lại gọi điện thoại tới, tuy rằng Đỗ Khanh cũng biết hắn đang lo lắng tiểu Khoai Tây gặp rắc rối ở nhà trẻ, nhưng nghe giáo viên nói hết mọi chuyện, hắn vừa lúc lại gọi điện thoại lại đây, cô vẫn nhịn không được rít gào một trận với điện thoại: “Gọi gì mà gọi, quan tâm con trai anh thế sao anh không tự tới? Con trai anh rất có tiền đồ, anh biết hôm nay giáo viên nói gì với em không?”
Nghe ra bà xã rất tức giận, ngữ khí của Tống Gia Thành lkhông khỏi thấp đi vài phần: “Giáo viên nói cái gì? Tống Nguyên Minh làm cái gì? Có phải nó đánh nhau với bạn học hay không? Em đừng vội, cũng đừng tức giận, đợi chút nó trở về anh sẽ thu thập nó.”
Nghe Tống Gia Thành nói, Đỗ Khanh không khỏi cười lạnh hai tiếng: “Đánh nhau? Nếu nó đánh nhau thì em cũng không thèm nói cái gì, anh biết không? Ngày đầu tiên con trai anh tới nhà trẻ, đã biết tán gái, hắn đưa ngọc bài trên cổ cho cô bé nhà người ta, nói đây là sính lễ.”
“Cô bé kia cũng nhận, đêm qua về nhà còn kể với ba mẹ, ba cô bé này lại chuyên buôn bán trang sức châu báu, vừa thấy miếng ngọc này liền vô cùng sợ hãi, sáng sớm liền chạy tới nhà trẻ để liên hệ chúng ta.”
Mặt ngọc trên cổ Tống Nguyên Minh là do Tống Mẫn Lan đưa cho hắn từ năm ngoái, đây là hi thế dương chi ngọc do nước chư hầu tiến cống, thợ thủ công trong cung tổng cộng điêu dược bốn khối ngọc bội, Tống Mẫn Lan cho con mình, dư lại một khối liền cho hắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.me - https://monkeyd.me/anh-chong-den-tu-co-dai/chuong-267-phien-ngoai-6.html.]
Đồ vật trân quý như vậy, tên nhóc nghịch ngợm Tống Nguyên Minh này nói đưa liền đưa, chỉ như vậy thì Đỗ Khanh cũng không đến mức quá tức giận, nhưng nó mới ba tuổi, sao có thể làm ra chuyện đưa đồ cho bé gái nhà ngươi ta, còn nói là sính lễ chứ?
Từ nhà trẻ đi ra, Đỗ Khanh mới có cơ hội gọi điện cho Tống Gia Thành nói kỹ càng sự tình hôm nay: “Vừa rồi hiệu trưởng cứ luôn nói mãi, về sau đưa trẻ con tới nhà trẻ, không được cho đứa trẻ mang trang sức hay vật phẩm có giá trị cao, nếu làm mất thì bọn họ không thể phụ trách, còn có ba của cô bé kia, anh không biết thì thôi, vừa rồi khi hắn trả ngọc bội ánh mắt nhìn em rất khiển trách, con gái nhà người ta mới tới nhà trẻ, đã bị con trai anh nhớ thương rồi, về sau nhà người ta còn có thể yên tâm sao?”
Nhớ đến ánh mắt không tán đồng của hiệu trưởng và vị phụ huynh ở trong văn phòng vừa rồi, Đỗ Khanh cảm thấy da mặt mình vẫn còn nóng, cô tức giận bồi thêm một câu với Tống Gia Thành: “Dù sao em mặc kệ, về sau Tống Nguyên Minhcòn bị gọi phụ huynh tới, em không đến nữa, tự anh đi mà giải quyết.”
Nói xong, Đỗ Khanh liền nổi giận đùng đùng cúp điện thoại, Tống Gia Thành ở bên này cầm di động sửng sốt một hồi lâu, người bên cạnh còn hỏi hắn suy nghĩ cái gì, sao vừa ngeh một cuộc điện thoại lliền thất thần mãi, hắn trầm mặc một lúc lâu, thần sắc quái dị nói: “Không có gì, tôi chỉ đang cân nhắc nên chuẩn bị gì cho con trai cưới vợ.”
Bệnh viện Đỗ Khanh nhiều việc, cho nên bình thường thời gian Tống Gia Thành ở cùng con nhiều hơn một chút, ngày hôm qua là ngày đầu tiên Tống Nguyên Minh đi nhà trẻ, khi hắn đi đón con cũng cẩn thận hỏi qua, lúc ấy Tống Nguyên Minh còn đỏ mặt nói ngồi cùng bàn với một cô bé rất xinh xắn, hình như kêu Nhuỵ Nhuỵ? Cũng có lẽ là Nhuế Nhuế? Lúc ấy hắn cũng không có nghĩ nhiều, biết con trai tặng ngọc bội nó thích nhất làm sính lễ, hắn không thể không nghĩ nhiều.
Anan
Nghe Tống Gia Thành nói xong, người bên cạnh ngẩn người, nếu nhớ không lầm, con trai của tiểu Tống mới vừa tròn ba tuổi mấy ngày hôm trước? Lúc trước vẫn luôn nghe nói tỉ lệ nam nữ hiện tại đang chệnh lệnh rất lớn, chẳng lẽ vào lúc hắn không biết, sự cạnh tranh đã lớn như vậy?
Cố tình Tống Gia Thành không tới nhà trẻ, lại gọi điện thoại tới, tuy rằng Đỗ Khanh cũng biết hắn đang lo lắng tiểu Khoai Tây gặp rắc rối ở nhà trẻ, nhưng nghe giáo viên nói hết mọi chuyện, hắn vừa lúc lại gọi điện thoại lại đây, cô vẫn nhịn không được rít gào một trận với điện thoại: “Gọi gì mà gọi, quan tâm con trai anh thế sao anh không tự tới? Con trai anh rất có tiền đồ, anh biết hôm nay giáo viên nói gì với em không?”
Nghe ra bà xã rất tức giận, ngữ khí của Tống Gia Thành lkhông khỏi thấp đi vài phần: “Giáo viên nói cái gì? Tống Nguyên Minh làm cái gì? Có phải nó đánh nhau với bạn học hay không? Em đừng vội, cũng đừng tức giận, đợi chút nó trở về anh sẽ thu thập nó.”
Nghe Tống Gia Thành nói, Đỗ Khanh không khỏi cười lạnh hai tiếng: “Đánh nhau? Nếu nó đánh nhau thì em cũng không thèm nói cái gì, anh biết không? Ngày đầu tiên con trai anh tới nhà trẻ, đã biết tán gái, hắn đưa ngọc bài trên cổ cho cô bé nhà người ta, nói đây là sính lễ.”
“Cô bé kia cũng nhận, đêm qua về nhà còn kể với ba mẹ, ba cô bé này lại chuyên buôn bán trang sức châu báu, vừa thấy miếng ngọc này liền vô cùng sợ hãi, sáng sớm liền chạy tới nhà trẻ để liên hệ chúng ta.”
Mặt ngọc trên cổ Tống Nguyên Minh là do Tống Mẫn Lan đưa cho hắn từ năm ngoái, đây là hi thế dương chi ngọc do nước chư hầu tiến cống, thợ thủ công trong cung tổng cộng điêu dược bốn khối ngọc bội, Tống Mẫn Lan cho con mình, dư lại một khối liền cho hắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.me - https://monkeyd.me/anh-chong-den-tu-co-dai/chuong-267-phien-ngoai-6.html.]
Đồ vật trân quý như vậy, tên nhóc nghịch ngợm Tống Nguyên Minh này nói đưa liền đưa, chỉ như vậy thì Đỗ Khanh cũng không đến mức quá tức giận, nhưng nó mới ba tuổi, sao có thể làm ra chuyện đưa đồ cho bé gái nhà ngươi ta, còn nói là sính lễ chứ?
Từ nhà trẻ đi ra, Đỗ Khanh mới có cơ hội gọi điện cho Tống Gia Thành nói kỹ càng sự tình hôm nay: “Vừa rồi hiệu trưởng cứ luôn nói mãi, về sau đưa trẻ con tới nhà trẻ, không được cho đứa trẻ mang trang sức hay vật phẩm có giá trị cao, nếu làm mất thì bọn họ không thể phụ trách, còn có ba của cô bé kia, anh không biết thì thôi, vừa rồi khi hắn trả ngọc bội ánh mắt nhìn em rất khiển trách, con gái nhà người ta mới tới nhà trẻ, đã bị con trai anh nhớ thương rồi, về sau nhà người ta còn có thể yên tâm sao?”
Nhớ đến ánh mắt không tán đồng của hiệu trưởng và vị phụ huynh ở trong văn phòng vừa rồi, Đỗ Khanh cảm thấy da mặt mình vẫn còn nóng, cô tức giận bồi thêm một câu với Tống Gia Thành: “Dù sao em mặc kệ, về sau Tống Nguyên Minhcòn bị gọi phụ huynh tới, em không đến nữa, tự anh đi mà giải quyết.”
Nói xong, Đỗ Khanh liền nổi giận đùng đùng cúp điện thoại, Tống Gia Thành ở bên này cầm di động sửng sốt một hồi lâu, người bên cạnh còn hỏi hắn suy nghĩ cái gì, sao vừa ngeh một cuộc điện thoại lliền thất thần mãi, hắn trầm mặc một lúc lâu, thần sắc quái dị nói: “Không có gì, tôi chỉ đang cân nhắc nên chuẩn bị gì cho con trai cưới vợ.”
Bệnh viện Đỗ Khanh nhiều việc, cho nên bình thường thời gian Tống Gia Thành ở cùng con nhiều hơn một chút, ngày hôm qua là ngày đầu tiên Tống Nguyên Minh đi nhà trẻ, khi hắn đi đón con cũng cẩn thận hỏi qua, lúc ấy Tống Nguyên Minh còn đỏ mặt nói ngồi cùng bàn với một cô bé rất xinh xắn, hình như kêu Nhuỵ Nhuỵ? Cũng có lẽ là Nhuế Nhuế? Lúc ấy hắn cũng không có nghĩ nhiều, biết con trai tặng ngọc bội nó thích nhất làm sính lễ, hắn không thể không nghĩ nhiều.
Anan
Nghe Tống Gia Thành nói xong, người bên cạnh ngẩn người, nếu nhớ không lầm, con trai của tiểu Tống mới vừa tròn ba tuổi mấy ngày hôm trước? Lúc trước vẫn luôn nghe nói tỉ lệ nam nữ hiện tại đang chệnh lệnh rất lớn, chẳng lẽ vào lúc hắn không biết, sự cạnh tranh đã lớn như vậy?
Chương Trước
Chương Sau
Tiếp
Lão Công Của Ta Là Cổ Nhân
Tác giả: Đồ Mi Phu Nhân
267 chương | 1,064 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Xung Đột Trong Chữa Bệnh
Chương 2: 2: Xung Đột Trong Chữa Bệnh 2
Chương 3: 3: Tức Giận
Chương 4: 4: Kỳ Nghỉ
Chương 5: 5: Con Nhà Người Ta
Chương 6: 6: Cha Mẹ Tới
Chương 7: 7: Về Quê
Chương 8: 8: Bò Giường
Chương 9: 9: Bò Giường 2
Chương 10: 10: Kỳ Lạ
Chương 11: 11: Xuyên Không
Chương 12: 12: Xuyên Không 2
Chương 13: 13: Uống Thuốc
Chương 14: 14: Sáng
Chương 15: 15: Nha Hoàn
Chương 16: 16: Nha Hoàn 2
Chương 17: 17: Nha Hoàn 3
Chương 18: 18: Ăn Sáng
Chương 19: 19: Ăn Sáng 2
Chương 20: 20: Kinh Ngạc
Chương 21: 21: Quốc Công Phu Nhân
Chương 22: 22: Con Dâu Tương Lai
Chương 23: 23: Đi Dạo
Chương 24: 24: Khó Sinh
Chương 25: 25: Khó Sinh 2
Chương 26: 26: Khó Sinh 3
Chương 27: 27: Khó Sinh 4
Chương 28: 28: Tửu Lâu
Chương 29: 29: Tiệm Cầm Đồ
Chương 30: 30: Phòng
Chương 31: 31: Không Dễ Chịu
Chương 32: 32: Ăn Cơm Chiều
Chương 33: 33: Ăn Cơm Chiều 2
Chương 34: 34: Ngủ Chung
Chương 35: 35: Ngủ Chung 2
Chương 36: 36: Sương Trắng
Chương 37: 37: Về Nhà
Chương 38: 38: Về Nhà 2
Chương 39: 39: Về Nhà 3
Chương 40: 40: Mua Quần Áo
Chương 41: 41: Nghèo
Chương 42: 42: Sơ Mi Trắng
Chương 43: 43: Búi Tóc
Chương 44: 44: Đi Xe Buýt
Chương 45: 45: Đi Xe Buýt 2
Chương 46: 46: Đi Xe Buýt 3
Chương 47: 47: Ăn Lẩu
Chương 48: 48: Bán Vàng
Chương 49: 49: Mua Sắm
Chương 50: 50: Mua Sắm 2
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Không tìm thấy chương nào phù hợp