Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 212
Cập nhật: 2 tháng trước
|
~8 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Đỗ Khanh đi tới cửa, hắn nhịn không được hỏi nhiều một câu: “Vừa rồi em một mình ở bên trong cười cái gì thế?”
Nghe hắn hỏi cái này, Đỗ Khanh không nhịn xuống lại cười hai tiếng, Tống Gia Thành nhìn cô không hiểu ra sao, cô tiến đến bên người hắn nhỏ giọng nói một câu: “Em cảm thấy hai chúng ta cái bây giờ thật sự giống yêu đương vụng trộm, sáng tinh mơ liền đuổi mọi người đi rồi em mới dám ra khỏi phòng anh, thật sự là……”
Vừa nói xong, Đỗ Khanh lập tức muốn rời đi, ở bên nhau lâu như vậy, tính cách Tống Gia Thành ra sao cô rất hiểu, bảo thủ, lão cán bộ, cổ hủ, tất cả từ ngữ có thể hình dung người đứng đắn hắn đều có cả, yêu đương vụng trộm gì đó, hắn nghe cô nói như vậy, không đen mặt mới là lạ.
Rốt cuộc Tống công tử như trăng sáng trời quang, loại chuyện yêu đương vụng trộm này mà dính tới hắn, là một loại khinh nhờn đối với hắn.
Nhưng mà Tống Gia Thành căn bản không cho Đỗ Khanh cơ hội bỏ trốn, hắn túm vạt áo sau của cô, kéo người lại, xác thật hắn cũng có chút không vui, cho nên nghĩ cũng chưa nghĩ liền duỗi gõ một cái lên đầu cô, cũng không cho cô cơ hội mở miệng oán giận, mở miệng nói trước: “Em nghĩ cái gì đâu, loại chuyện này có thể tùy tiện nói sao? Nếu như bị người nghe được, em còn thanh danh nữa sao.”
Tống Gia Thành cũng không lo lắng cho bản thân, chỉ là từ xưa chuyện nam nữ chỉ cần có chút lời đồn đãi, người bị tổn thương đều là nữ tử, đàn ông phong lưu một chút cũng không có gì khó nghe, nhưng một khi nữ tử có thanh danh dễ dãi, ở cổ đại thật sự không còn đường sống.
Cố tình cô còn không ý thức được tính nghiêm trọng của sự tình, vừa mở miệng thì cái gì cũng dám nói, thiếu chút nữa hù chếc hắn.
Trong lòng Tống Gia Thành cũng có chút buồn bực, cảm thấy Đỗ Khanh lớn lên ở hiện đại, vẫn mang tư tưởng hiện đại, tuy rằng hiện tại đi theo hắn về cổ đại, nhưng trong xương cốt của cô vẫn chưa nhận thức và đồng cảm về cuộc sống cổ đại, cho nên chưa từng nghĩ phải khắc chế trong lời nói.
Cái khác không nói, lời vừa rồi ở hiện đại thì cũng chỉ là một câu nói đàu bình thường không ảnh hưởng tới ai, nhưng ở cổ đại thì tuyệt đối không được nói, tuy rằng hắn đã đuổi hết người trong viện đi, nhưng nếu cô vẫn luôn không ý thức được tính nghiêm trọng, y theo tính cách nghĩ gì nói đó của cô, sớm hay muộn cũng sẽ gặp phải phiền toái lớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.me - https://monkeyd.me/anh-chong-den-tu-co-dai/chuong-212-lo-loi.html.]
Trên thế giới này, người có nhĩ lực hơn người giống hắn cũng không phải không có, cho nên Tống Gia Thành cảm thấy mình thật sự phải cho Đỗ Khanh biết chuyện nghiêm trọng ra sao.
Từ xưa lời đồn đãi là dễ đả thương người nhất, dù Quốc công phủ hiển hách, vậy cũng không thể ngăn được miệng người khác nói chuyện, nghị luận hoàng tộc sẽ bị hạch tội, nghị luận một nữ tử lại không cần cố kỵ.
Anan
Tống Gia Thành không muốn để Đỗ Khanh có một thanh danh không tốt, cho nên hạ quyết tâm, về sau nhất định phải chỉnh lại tính tình của cô, cái khác không nói, những chuyện nghiêm trọng cô vẫn phải biết.
Đỗ Khanh che đầu mình lại, cảm thấy thập phần không có mặt mũi, tuy rằng Tống Gia Thành làm việc nói chuyện đều thành thục hơn cô, nhưng cô tự nhận lớn hơn hắn vài tuổi, lại chưa từng nghĩ sẽ có một ngày mình bị hắn áp dụng phương thức giáo dục trẻ con.
Nhưng mà lúc Hạ quay đầu lại nhìn thấy vẻ mặt không tán đồng của Tống Gia Thành, lời phản kháng lập tức nghẹn ở yết hầu cũng không nói ra được.
Cuối cùng Đỗ Khanh nghẹn một lúc lâu, cũng chỉ nghẹn ra một câu: “Được rồi, coi như em lỡ lời còn không được sao, anh cũng đừng tức giận, anh không biết, lúc anh nghiêm túc trông rất đáng sợ đấy.”
Thấy cô biết nhận lỗi, biểu tình của Tống Gia Thành lập tức tốt hơn không ít, tuy rằng không đến mức lập tức nở nụ cười, nhưng cũng không xụ mặt nữa.
Tống Gia Thành vốn dĩ còn muốn nhân cơ hội này nhắc nhở cô vài câu, nhưng lại nghĩ vừa rồi cô đang kêu đói bụng, để cô đói bụng nghe giáo huấn hay ăn no xong lại nghe giáo huấn, hắn chỉ do dự một giây, cuối cùng vẫn không nỡ để cô đói bụng, hắn thở dài một hơi, vẻ mặt bất đắc dĩ nói.
“Anh đi xem đã cso bữa sáng chưa, em về phòng chờ đi.”
Đỗ Khanh biết bản thân nói sai, cũng ngượng ngùng chọc Tống Gia Thành tức giân, chỉ có thể bước chậm về phòng mình.
Nghe hắn hỏi cái này, Đỗ Khanh không nhịn xuống lại cười hai tiếng, Tống Gia Thành nhìn cô không hiểu ra sao, cô tiến đến bên người hắn nhỏ giọng nói một câu: “Em cảm thấy hai chúng ta cái bây giờ thật sự giống yêu đương vụng trộm, sáng tinh mơ liền đuổi mọi người đi rồi em mới dám ra khỏi phòng anh, thật sự là……”
Vừa nói xong, Đỗ Khanh lập tức muốn rời đi, ở bên nhau lâu như vậy, tính cách Tống Gia Thành ra sao cô rất hiểu, bảo thủ, lão cán bộ, cổ hủ, tất cả từ ngữ có thể hình dung người đứng đắn hắn đều có cả, yêu đương vụng trộm gì đó, hắn nghe cô nói như vậy, không đen mặt mới là lạ.
Rốt cuộc Tống công tử như trăng sáng trời quang, loại chuyện yêu đương vụng trộm này mà dính tới hắn, là một loại khinh nhờn đối với hắn.
Nhưng mà Tống Gia Thành căn bản không cho Đỗ Khanh cơ hội bỏ trốn, hắn túm vạt áo sau của cô, kéo người lại, xác thật hắn cũng có chút không vui, cho nên nghĩ cũng chưa nghĩ liền duỗi gõ một cái lên đầu cô, cũng không cho cô cơ hội mở miệng oán giận, mở miệng nói trước: “Em nghĩ cái gì đâu, loại chuyện này có thể tùy tiện nói sao? Nếu như bị người nghe được, em còn thanh danh nữa sao.”
Tống Gia Thành cũng không lo lắng cho bản thân, chỉ là từ xưa chuyện nam nữ chỉ cần có chút lời đồn đãi, người bị tổn thương đều là nữ tử, đàn ông phong lưu một chút cũng không có gì khó nghe, nhưng một khi nữ tử có thanh danh dễ dãi, ở cổ đại thật sự không còn đường sống.
Cố tình cô còn không ý thức được tính nghiêm trọng của sự tình, vừa mở miệng thì cái gì cũng dám nói, thiếu chút nữa hù chếc hắn.
Trong lòng Tống Gia Thành cũng có chút buồn bực, cảm thấy Đỗ Khanh lớn lên ở hiện đại, vẫn mang tư tưởng hiện đại, tuy rằng hiện tại đi theo hắn về cổ đại, nhưng trong xương cốt của cô vẫn chưa nhận thức và đồng cảm về cuộc sống cổ đại, cho nên chưa từng nghĩ phải khắc chế trong lời nói.
Cái khác không nói, lời vừa rồi ở hiện đại thì cũng chỉ là một câu nói đàu bình thường không ảnh hưởng tới ai, nhưng ở cổ đại thì tuyệt đối không được nói, tuy rằng hắn đã đuổi hết người trong viện đi, nhưng nếu cô vẫn luôn không ý thức được tính nghiêm trọng, y theo tính cách nghĩ gì nói đó của cô, sớm hay muộn cũng sẽ gặp phải phiền toái lớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.me - https://monkeyd.me/anh-chong-den-tu-co-dai/chuong-212-lo-loi.html.]
Trên thế giới này, người có nhĩ lực hơn người giống hắn cũng không phải không có, cho nên Tống Gia Thành cảm thấy mình thật sự phải cho Đỗ Khanh biết chuyện nghiêm trọng ra sao.
Từ xưa lời đồn đãi là dễ đả thương người nhất, dù Quốc công phủ hiển hách, vậy cũng không thể ngăn được miệng người khác nói chuyện, nghị luận hoàng tộc sẽ bị hạch tội, nghị luận một nữ tử lại không cần cố kỵ.
Anan
Tống Gia Thành không muốn để Đỗ Khanh có một thanh danh không tốt, cho nên hạ quyết tâm, về sau nhất định phải chỉnh lại tính tình của cô, cái khác không nói, những chuyện nghiêm trọng cô vẫn phải biết.
Đỗ Khanh che đầu mình lại, cảm thấy thập phần không có mặt mũi, tuy rằng Tống Gia Thành làm việc nói chuyện đều thành thục hơn cô, nhưng cô tự nhận lớn hơn hắn vài tuổi, lại chưa từng nghĩ sẽ có một ngày mình bị hắn áp dụng phương thức giáo dục trẻ con.
Nhưng mà lúc Hạ quay đầu lại nhìn thấy vẻ mặt không tán đồng của Tống Gia Thành, lời phản kháng lập tức nghẹn ở yết hầu cũng không nói ra được.
Cuối cùng Đỗ Khanh nghẹn một lúc lâu, cũng chỉ nghẹn ra một câu: “Được rồi, coi như em lỡ lời còn không được sao, anh cũng đừng tức giận, anh không biết, lúc anh nghiêm túc trông rất đáng sợ đấy.”
Thấy cô biết nhận lỗi, biểu tình của Tống Gia Thành lập tức tốt hơn không ít, tuy rằng không đến mức lập tức nở nụ cười, nhưng cũng không xụ mặt nữa.
Tống Gia Thành vốn dĩ còn muốn nhân cơ hội này nhắc nhở cô vài câu, nhưng lại nghĩ vừa rồi cô đang kêu đói bụng, để cô đói bụng nghe giáo huấn hay ăn no xong lại nghe giáo huấn, hắn chỉ do dự một giây, cuối cùng vẫn không nỡ để cô đói bụng, hắn thở dài một hơi, vẻ mặt bất đắc dĩ nói.
“Anh đi xem đã cso bữa sáng chưa, em về phòng chờ đi.”
Đỗ Khanh biết bản thân nói sai, cũng ngượng ngùng chọc Tống Gia Thành tức giân, chỉ có thể bước chậm về phòng mình.
Lão Công Của Ta Là Cổ Nhân
Tác giả: Đồ Mi Phu Nhân
267 chương | 1,121 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Xung Đột Trong Chữa Bệnh
Chương 2: 2: Xung Đột Trong Chữa Bệnh 2
Chương 3: 3: Tức Giận
Chương 4: 4: Kỳ Nghỉ
Chương 5: 5: Con Nhà Người Ta
Chương 6: 6: Cha Mẹ Tới
Chương 7: 7: Về Quê
Chương 8: 8: Bò Giường
Chương 9: 9: Bò Giường 2
Chương 10: 10: Kỳ Lạ
Chương 11: 11: Xuyên Không
Chương 12: 12: Xuyên Không 2
Chương 13: 13: Uống Thuốc
Chương 14: 14: Sáng
Chương 15: 15: Nha Hoàn
Chương 16: 16: Nha Hoàn 2
Chương 17: 17: Nha Hoàn 3
Chương 18: 18: Ăn Sáng
Chương 19: 19: Ăn Sáng 2
Chương 20: 20: Kinh Ngạc
Chương 21: 21: Quốc Công Phu Nhân
Chương 22: 22: Con Dâu Tương Lai
Chương 23: 23: Đi Dạo
Chương 24: 24: Khó Sinh
Chương 25: 25: Khó Sinh 2
Chương 26: 26: Khó Sinh 3
Chương 27: 27: Khó Sinh 4
Chương 28: 28: Tửu Lâu
Chương 29: 29: Tiệm Cầm Đồ
Chương 30: 30: Phòng
Chương 31: 31: Không Dễ Chịu
Chương 32: 32: Ăn Cơm Chiều
Chương 33: 33: Ăn Cơm Chiều 2
Chương 34: 34: Ngủ Chung
Chương 35: 35: Ngủ Chung 2
Chương 36: 36: Sương Trắng
Chương 37: 37: Về Nhà
Chương 38: 38: Về Nhà 2
Chương 39: 39: Về Nhà 3
Chương 40: 40: Mua Quần Áo
Chương 41: 41: Nghèo
Chương 42: 42: Sơ Mi Trắng
Chương 43: 43: Búi Tóc
Chương 44: 44: Đi Xe Buýt
Chương 45: 45: Đi Xe Buýt 2
Chương 46: 46: Đi Xe Buýt 3
Chương 47: 47: Ăn Lẩu
Chương 48: 48: Bán Vàng
Chương 49: 49: Mua Sắm
Chương 50: 50: Mua Sắm 2
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Không tìm thấy chương nào phù hợp