Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 186
Cập nhật: 2 tháng trước
|
~8 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Tưởng tượng đến khi mình kết hôn sinh con sẽ ảnh hưởng rất lớn đến cuộc sống và công việc, Đỗ Khanh rụt rụt cổ, quyết định vẫn cứ yêu đương trước đi.
Lại nói tiếp nếu không phải Tống Gia Thành là người cổ đại, tuyệt đối không ủng hộ hành vi vượt rào trước hôn nhân, cô cũng có thể trải nghiệm chuyện kia trước hôn nhân.
Nghĩ nghĩ một hồi, Đỗ Khanh càng nghĩ càng xa.
Nhưng mà Tần thị đưa qua một khối bánh hoa tươi kịp thời cắt đứt suy nghĩ trong đầu Đỗ Khanh, cô duỗi tay tiếp nhận bánh hoa tươi, xấu hổ đến mức không dám giương mắt nhìn Tần thị.
Cô hận không thể duỗi tay tát mình vài cái, Tần thị còn ngồi ngay bên cạnh, cô lại dám suy nghĩ bậy bạ về con trai bà, cô thật sự quá xấu hổ.
Bởi vì Tống Gia Thành nói buổi tối ăn lẩu cũng không có kêu một nhà Tống Mẫn Tuệ, cũng chỉ có Tần thị, Tống Quốc công, Thanh Đào di nương, con gái của bà Tống Linh Tâm và Đỗ Khanh bọn họ.
Đây là lần đầu tiên Đỗ Khanh nhìn thấy Tống Linh Tâm, cô nương này lớn lên cơ hồ giống y hệ di nương, đều mang bộ dạng nhu nhu nhược nhược.
Nếu không phải hôn phu tương lai của Tống Linh Tâm là nhị công tử hầu phủ, không cần phải quản gia, Đỗ Khanh cũng phải lo lắng cô nương này có thể chủ trì một phủ hay không.
Bất quá chính Đỗ Khanh cũng không tốt hơn, cô tới mấy đồng tiền của mình cũng quản lý không tốt, muốn cô quản lý ăn uống chi tiêu của cả một phủ, cô làm không được.
Cố tình Tống Gia Thành là công tử duy nhất của Quốc công phủ, về sau bọn họ thành thân, Quốc công phủ to như vậy, sớm hay muộn cô cũng phải phụ trách.
Anan
Quốc công phủ có nhiều thôn trang, ruộng đất, cửa hàng như vậy, Đỗ Khanh nghĩ đến những việc này liền cảm thấy đau đầu, ôm suy nghĩ được chăng hay chớ, cô đơn giản không thèm nghĩ tới những việc này, trốn tránh là việc rất đáng xấu hổ nhưng hữu dụng, nghĩ lạc quan một chút, dù sao hiện tại Tần thị còn trẻ, dù hai năm nữa cô thật sự thành thân với Tống Gia Thành, bầ ấy cũng có thể tiếp tục giúp đỡ bọn họ quản gia.
Cam Mạn Mai chuẩn bị đặc biệt đầy đủ, nước cốt lẩu mua đầy đủ từ hơi cay đến cay vừa, đến đặc biệt cay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.me - https://monkeyd.me/anh-chong-den-tu-co-dai/chuong-186-mon-lau-me-hoac.html.]
Suy xét đến việc Tần thị bọn họ trước kia chưa tiếp xúc với ớt cay, lần này bọn họ ăn ăn hơi cay và đặc biệt cay.
Thợ thủ công ở đây xác thật rất giỏi, chỉ dựa vào một bản vẽ của Tống Gia Thành là có thể làm ra một nồi lẩu uyên ương.
Khánh triều vốn dĩ cũng có một món khá giống lẩu, cũng là đem các loại thịt, các loại đồ ăn bỏ vào trông nồi canh xương, nghe nói đây là món mà vị hoàng đế khai quốc kia làm ra, suy đoán Thánh Tôn đế là người xuyên việt càng thêm chắc chắn.
Mọi người đều rất tò mò với món lẩu Đỗ Khanh mang về lần này.
Than nóng lên, nước cốt lẩu trong nồi vì nhiệt khí dần dần tan ra, từ từ, trong không khí đã bị mùi thơm nồng đậm bao phủ.
Tống Linh Tâm phỏng chừng là một cô nương có khứu giác nhạy cảm, mùi lẩu vừa bốc lên, nàng liền không nhịn xuống dùng khăn tay che miệng nghiêng đầu hắt xì vài cái.
Hiếm khi được dùng cơm cùng mẹ cả và phụ thân, bản thân lại thất thố như thế, Tống Linh Tâm che miệng, hận không thể tìm một khe đất chui vào.
Thấy Tống Linh Tâm không được tự nhiên, Đỗ Khanh vội vàng lên tiếng giải vây: “Mùi ớt cay đúng là hơi k*ch th*ch, lần đầu tiên tiếp xúc sẽ có chút không thích ứng.”
Tần thị làm mẹ cả cũng không làm khó con thứ, thấy thứ nữ ho đến mức chảy cả nước mắt, bà vội vàng phân phó người hầu: “Người đâu, lấy cho tam tiểu thư một chén canh suông, Tâm nha đầu, đợi chút nữa nếu ngươi cảm thấy không ăn được nước lẩu, thì nhúng đồ ăn vào canh suông rồi hãng ăn.”
Tống Linh Tâm nghe vậy vội vàng gật đầu, vẻ mặt ngoan ngoãn tỏ vẻ mình sẽ tuyệt đối không cậy mạnh.
Nhưng mà ớt cay quá mê hoặc, chờ đến khi thực sự nếm thử, Tống Linh Tâm lại tiếp thu rất khá, bát canh suông đặt trước mặt hoàn toàn không có đất dụng võ, nàng còn muốn nếm thử phần nước lẩu đặc biệt cay mà Đỗ Khanh và Tống Gia Thành đang ăn nữa.
Nhìn Tống Linh Tâm nóng lòng muốn thử, nếu không phải trường hợp không phù hợp, Đỗ Khanh thật sự muốn khuyên, suy nghĩ cho cúc hoa của bản thân ngày mai, vẫn không nên ăn phần nước lẩu của bọn họ bên này.
Đỗ Khanh cùng người Tống gia hoà thuận vui vẻ ăn xong một bữa lẩu, không thể tránh né mà lại bị kéo đến trước bàn mạt chược chuẩn bị quyết chiến đến hửng đông.
Lại nói tiếp nếu không phải Tống Gia Thành là người cổ đại, tuyệt đối không ủng hộ hành vi vượt rào trước hôn nhân, cô cũng có thể trải nghiệm chuyện kia trước hôn nhân.
Nghĩ nghĩ một hồi, Đỗ Khanh càng nghĩ càng xa.
Nhưng mà Tần thị đưa qua một khối bánh hoa tươi kịp thời cắt đứt suy nghĩ trong đầu Đỗ Khanh, cô duỗi tay tiếp nhận bánh hoa tươi, xấu hổ đến mức không dám giương mắt nhìn Tần thị.
Cô hận không thể duỗi tay tát mình vài cái, Tần thị còn ngồi ngay bên cạnh, cô lại dám suy nghĩ bậy bạ về con trai bà, cô thật sự quá xấu hổ.
Bởi vì Tống Gia Thành nói buổi tối ăn lẩu cũng không có kêu một nhà Tống Mẫn Tuệ, cũng chỉ có Tần thị, Tống Quốc công, Thanh Đào di nương, con gái của bà Tống Linh Tâm và Đỗ Khanh bọn họ.
Đây là lần đầu tiên Đỗ Khanh nhìn thấy Tống Linh Tâm, cô nương này lớn lên cơ hồ giống y hệ di nương, đều mang bộ dạng nhu nhu nhược nhược.
Nếu không phải hôn phu tương lai của Tống Linh Tâm là nhị công tử hầu phủ, không cần phải quản gia, Đỗ Khanh cũng phải lo lắng cô nương này có thể chủ trì một phủ hay không.
Bất quá chính Đỗ Khanh cũng không tốt hơn, cô tới mấy đồng tiền của mình cũng quản lý không tốt, muốn cô quản lý ăn uống chi tiêu của cả một phủ, cô làm không được.
Cố tình Tống Gia Thành là công tử duy nhất của Quốc công phủ, về sau bọn họ thành thân, Quốc công phủ to như vậy, sớm hay muộn cô cũng phải phụ trách.
Anan
Quốc công phủ có nhiều thôn trang, ruộng đất, cửa hàng như vậy, Đỗ Khanh nghĩ đến những việc này liền cảm thấy đau đầu, ôm suy nghĩ được chăng hay chớ, cô đơn giản không thèm nghĩ tới những việc này, trốn tránh là việc rất đáng xấu hổ nhưng hữu dụng, nghĩ lạc quan một chút, dù sao hiện tại Tần thị còn trẻ, dù hai năm nữa cô thật sự thành thân với Tống Gia Thành, bầ ấy cũng có thể tiếp tục giúp đỡ bọn họ quản gia.
Cam Mạn Mai chuẩn bị đặc biệt đầy đủ, nước cốt lẩu mua đầy đủ từ hơi cay đến cay vừa, đến đặc biệt cay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.me - https://monkeyd.me/anh-chong-den-tu-co-dai/chuong-186-mon-lau-me-hoac.html.]
Suy xét đến việc Tần thị bọn họ trước kia chưa tiếp xúc với ớt cay, lần này bọn họ ăn ăn hơi cay và đặc biệt cay.
Thợ thủ công ở đây xác thật rất giỏi, chỉ dựa vào một bản vẽ của Tống Gia Thành là có thể làm ra một nồi lẩu uyên ương.
Khánh triều vốn dĩ cũng có một món khá giống lẩu, cũng là đem các loại thịt, các loại đồ ăn bỏ vào trông nồi canh xương, nghe nói đây là món mà vị hoàng đế khai quốc kia làm ra, suy đoán Thánh Tôn đế là người xuyên việt càng thêm chắc chắn.
Mọi người đều rất tò mò với món lẩu Đỗ Khanh mang về lần này.
Than nóng lên, nước cốt lẩu trong nồi vì nhiệt khí dần dần tan ra, từ từ, trong không khí đã bị mùi thơm nồng đậm bao phủ.
Tống Linh Tâm phỏng chừng là một cô nương có khứu giác nhạy cảm, mùi lẩu vừa bốc lên, nàng liền không nhịn xuống dùng khăn tay che miệng nghiêng đầu hắt xì vài cái.
Hiếm khi được dùng cơm cùng mẹ cả và phụ thân, bản thân lại thất thố như thế, Tống Linh Tâm che miệng, hận không thể tìm một khe đất chui vào.
Thấy Tống Linh Tâm không được tự nhiên, Đỗ Khanh vội vàng lên tiếng giải vây: “Mùi ớt cay đúng là hơi k*ch th*ch, lần đầu tiên tiếp xúc sẽ có chút không thích ứng.”
Tần thị làm mẹ cả cũng không làm khó con thứ, thấy thứ nữ ho đến mức chảy cả nước mắt, bà vội vàng phân phó người hầu: “Người đâu, lấy cho tam tiểu thư một chén canh suông, Tâm nha đầu, đợi chút nữa nếu ngươi cảm thấy không ăn được nước lẩu, thì nhúng đồ ăn vào canh suông rồi hãng ăn.”
Tống Linh Tâm nghe vậy vội vàng gật đầu, vẻ mặt ngoan ngoãn tỏ vẻ mình sẽ tuyệt đối không cậy mạnh.
Nhưng mà ớt cay quá mê hoặc, chờ đến khi thực sự nếm thử, Tống Linh Tâm lại tiếp thu rất khá, bát canh suông đặt trước mặt hoàn toàn không có đất dụng võ, nàng còn muốn nếm thử phần nước lẩu đặc biệt cay mà Đỗ Khanh và Tống Gia Thành đang ăn nữa.
Nhìn Tống Linh Tâm nóng lòng muốn thử, nếu không phải trường hợp không phù hợp, Đỗ Khanh thật sự muốn khuyên, suy nghĩ cho cúc hoa của bản thân ngày mai, vẫn không nên ăn phần nước lẩu của bọn họ bên này.
Đỗ Khanh cùng người Tống gia hoà thuận vui vẻ ăn xong một bữa lẩu, không thể tránh né mà lại bị kéo đến trước bàn mạt chược chuẩn bị quyết chiến đến hửng đông.
Lão Công Của Ta Là Cổ Nhân
Tác giả: Đồ Mi Phu Nhân
267 chương | 1,079 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Xung Đột Trong Chữa Bệnh
Chương 2: 2: Xung Đột Trong Chữa Bệnh 2
Chương 3: 3: Tức Giận
Chương 4: 4: Kỳ Nghỉ
Chương 5: 5: Con Nhà Người Ta
Chương 6: 6: Cha Mẹ Tới
Chương 7: 7: Về Quê
Chương 8: 8: Bò Giường
Chương 9: 9: Bò Giường 2
Chương 10: 10: Kỳ Lạ
Chương 11: 11: Xuyên Không
Chương 12: 12: Xuyên Không 2
Chương 13: 13: Uống Thuốc
Chương 14: 14: Sáng
Chương 15: 15: Nha Hoàn
Chương 16: 16: Nha Hoàn 2
Chương 17: 17: Nha Hoàn 3
Chương 18: 18: Ăn Sáng
Chương 19: 19: Ăn Sáng 2
Chương 20: 20: Kinh Ngạc
Chương 21: 21: Quốc Công Phu Nhân
Chương 22: 22: Con Dâu Tương Lai
Chương 23: 23: Đi Dạo
Chương 24: 24: Khó Sinh
Chương 25: 25: Khó Sinh 2
Chương 26: 26: Khó Sinh 3
Chương 27: 27: Khó Sinh 4
Chương 28: 28: Tửu Lâu
Chương 29: 29: Tiệm Cầm Đồ
Chương 30: 30: Phòng
Chương 31: 31: Không Dễ Chịu
Chương 32: 32: Ăn Cơm Chiều
Chương 33: 33: Ăn Cơm Chiều 2
Chương 34: 34: Ngủ Chung
Chương 35: 35: Ngủ Chung 2
Chương 36: 36: Sương Trắng
Chương 37: 37: Về Nhà
Chương 38: 38: Về Nhà 2
Chương 39: 39: Về Nhà 3
Chương 40: 40: Mua Quần Áo
Chương 41: 41: Nghèo
Chương 42: 42: Sơ Mi Trắng
Chương 43: 43: Búi Tóc
Chương 44: 44: Đi Xe Buýt
Chương 45: 45: Đi Xe Buýt 2
Chương 46: 46: Đi Xe Buýt 3
Chương 47: 47: Ăn Lẩu
Chương 48: 48: Bán Vàng
Chương 49: 49: Mua Sắm
Chương 50: 50: Mua Sắm 2
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Không tìm thấy chương nào phù hợp