Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 8
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~7 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Lúc này, không trung truyền đến một trận phong vang sắc bén phá không, ngân quang chói mắt chíu xuống liền sau đó là một phật ấn cự đại tản ra ngân sắc quang mang từ trên trời giáng xuống, Tích Duyên pháp ấn tới rào rạt như thế, nhún chân một cái, cả người khinh thân đằng khởi thối lui về phía sau, giẫm lên bức tường cao của hậu viện, vượt ra ngoài con lộ.
Trong chớp mắt, phật ấn đang phi toàn ( lượn vòng) trên không trung đột ngột đánh xuống ao sen, tiếng vang bạo liệt nổ ra phía sau viện, bọt nước bắn lên tung tóe......
Cùng lúc đó.
Thanh âm sắc bén mang theo vài phần đắc ý, cười khẽ, phá không truyền đến: “Cá chép tinh, mau xuất lai, ngô hôm nay liền từ bi mà tha cho ngươi một mạng.”
Vừa dứt lời......
Một vị nam tử tuấn mĩ thân vận ngân bạch sắc hoa lệ cà sa ngự phong mà đến...... Mái tóc màu ngân sắc ở trong gió vũ động vô cùng hỗn độn, đứng giữa đám sương mênh mông, tuấn mỹ nam tử khẽ giẫm lên cành cây, động tác nhẹ nhàng mà thong thả dừng lại trên ngọn cây, kia một suối tóc dài màu ngân bạch dùng ngân quan dựng thẳng lên, mái tóc dài phiêu dật tự nhiên mà khinh thuận khít lại sau người.
Bề ngoài áo cà sa của ngân phát nam tử lấy ngân sắc ti tuyến tinh xảo phát họa một cách tinh tế mà ra, cổ tay áo cực kỳ hoa mĩ, tràn đầy đường viền ngân sắc thêu thành pháp ấn đồ án, trong tay của hắn cầm hoa lệ pháp trượng ngân quang lập lòe, linh kiện trên thân chạm chạm vào nhau lại tạo nên tiếng vang réo rắt, nghe vào tai yêu vật cũng là thứ âm thanh tối k*ch th*ch và sắc bén.
Hắn nhẹ nhàng đứng ở ngọn cây, hứng thú khởi mi nhìn quanh, bắt đầu đánh giá nam nhân vận tố y phác nhã đứng ở bên cạnh tường cao.
“Ta không phải yêu quái.” Tích Duyên hiểu lầm ánh mắt đang chăm chăm nhìn mình của đối phương, vội vàng giải thích, “Ta là khách nhân của Xích gia, vừa phát hiện hậu viện có yêu khí......”
Ngân phát nam tử một bên chú ý động tĩnh của ao sen, một bên tranh thủ đánh giá sắc mặt khó xử của Tích Duyên: “Tiếp tục nói.” Hắn bình tĩnh mệnh lệnh Tích Duyên, quang mang sắc bén trong mắt đâm vào nam nhân khiến hắn có chút khó chịu.
Ánh mắt hảo sắc bén ……
Này khí thế, thật mạnh.
“Lúc sau thấy phật ấn của ngươi, ta liền ở bên cạnh đứng nhìn để khỏi ngăn trở ngươi thu yêu.” Tích Duyên cảm thấy được tuấn mỹ ngân phát nam tử này thu lấy cá chép tinh kia nhất định không có vấn đề.
Tích Duyên đứng ở rìa tường, trầm mặc không nói theo dõi cuộc chiến.
Ngân phát nam tử vừa quan sát y vừa khẽ đảo, tựa hồ tin lí do thoái thác của y, nhẹ giọng nói nhỏ một câu pháp chú, tay phải vừa lật, mặt nước bốc lên cuồn cuộn, cá chép tinh đang ẩn thân ở đáy nước bị buộc xuất lai!
Một tiếng kêu đầy yêu dị vang lên trong bóng đêm, giống như thống khổ giống như than khóc......
Hạ nhân Xích phủ nghe được động tĩnh lớn, thế nhưng không một người đi ra, Tích Duyên tưởng hạ nhân Xích phủ sợ hãi yêu quái, lo lắng ương cập trì ngư ( người vô tộ gặp tai họa), mới không dám đi ra.
Cá chép tinh bị lật úp ở trên bờ, nàng h* th*n là ngư vĩ nguyên hình, thượng thân đã tu luyện thành thân hình của nữ nhân, thân hình không hề che đậy để lộ ra làn da trắng ngần, dung mạo của yêu tinh đều đẹp hơn so với người thường, nhãn vĩ nhấc lên mị thái yêu dị càng khiến cho nàng thêm vẻ quyến rũ.
Tích Duyên nhìn đến, tự nhiên thấy xấu hổ vạn phần, nghĩ muốn che mắt, rồi lại lo lắng tuấn mỹ nam tử nhỏ tuổi hơn bên cạnh sẽ chê cười vì thế y chỉ có thể lê nhẹ song nhãn nhìn đi hướng khác......
“Phật Hàng, ngươi tha ta đi, ta cũng không dám … nữa thâu của ngươi Hàng ma ấn!” Kia cá chép tinh chật vật cầu xin tha thứ, nước mắt ràn rụa, khóc vô cùng đau đớn đến động lòng người, làm cho Tích Duyên trong lòng có ảo giác, kia bị gọi “Phật Hàng” ngân phát tuấn mỹ thanh niên, giống như đang ức h**p một vị nử tữ vô tội trói gà không chặt
Trong chớp mắt, phật ấn đang phi toàn ( lượn vòng) trên không trung đột ngột đánh xuống ao sen, tiếng vang bạo liệt nổ ra phía sau viện, bọt nước bắn lên tung tóe......
Cùng lúc đó.
Thanh âm sắc bén mang theo vài phần đắc ý, cười khẽ, phá không truyền đến: “Cá chép tinh, mau xuất lai, ngô hôm nay liền từ bi mà tha cho ngươi một mạng.”
Vừa dứt lời......
Một vị nam tử tuấn mĩ thân vận ngân bạch sắc hoa lệ cà sa ngự phong mà đến...... Mái tóc màu ngân sắc ở trong gió vũ động vô cùng hỗn độn, đứng giữa đám sương mênh mông, tuấn mỹ nam tử khẽ giẫm lên cành cây, động tác nhẹ nhàng mà thong thả dừng lại trên ngọn cây, kia một suối tóc dài màu ngân bạch dùng ngân quan dựng thẳng lên, mái tóc dài phiêu dật tự nhiên mà khinh thuận khít lại sau người.
Bề ngoài áo cà sa của ngân phát nam tử lấy ngân sắc ti tuyến tinh xảo phát họa một cách tinh tế mà ra, cổ tay áo cực kỳ hoa mĩ, tràn đầy đường viền ngân sắc thêu thành pháp ấn đồ án, trong tay của hắn cầm hoa lệ pháp trượng ngân quang lập lòe, linh kiện trên thân chạm chạm vào nhau lại tạo nên tiếng vang réo rắt, nghe vào tai yêu vật cũng là thứ âm thanh tối k*ch th*ch và sắc bén.
Hắn nhẹ nhàng đứng ở ngọn cây, hứng thú khởi mi nhìn quanh, bắt đầu đánh giá nam nhân vận tố y phác nhã đứng ở bên cạnh tường cao.
“Ta không phải yêu quái.” Tích Duyên hiểu lầm ánh mắt đang chăm chăm nhìn mình của đối phương, vội vàng giải thích, “Ta là khách nhân của Xích gia, vừa phát hiện hậu viện có yêu khí......”
Ngân phát nam tử một bên chú ý động tĩnh của ao sen, một bên tranh thủ đánh giá sắc mặt khó xử của Tích Duyên: “Tiếp tục nói.” Hắn bình tĩnh mệnh lệnh Tích Duyên, quang mang sắc bén trong mắt đâm vào nam nhân khiến hắn có chút khó chịu.
Ánh mắt hảo sắc bén ……
Này khí thế, thật mạnh.
“Lúc sau thấy phật ấn của ngươi, ta liền ở bên cạnh đứng nhìn để khỏi ngăn trở ngươi thu yêu.” Tích Duyên cảm thấy được tuấn mỹ ngân phát nam tử này thu lấy cá chép tinh kia nhất định không có vấn đề.
Tích Duyên đứng ở rìa tường, trầm mặc không nói theo dõi cuộc chiến.
Ngân phát nam tử vừa quan sát y vừa khẽ đảo, tựa hồ tin lí do thoái thác của y, nhẹ giọng nói nhỏ một câu pháp chú, tay phải vừa lật, mặt nước bốc lên cuồn cuộn, cá chép tinh đang ẩn thân ở đáy nước bị buộc xuất lai!
Một tiếng kêu đầy yêu dị vang lên trong bóng đêm, giống như thống khổ giống như than khóc......
Hạ nhân Xích phủ nghe được động tĩnh lớn, thế nhưng không một người đi ra, Tích Duyên tưởng hạ nhân Xích phủ sợ hãi yêu quái, lo lắng ương cập trì ngư ( người vô tộ gặp tai họa), mới không dám đi ra.
Cá chép tinh bị lật úp ở trên bờ, nàng h* th*n là ngư vĩ nguyên hình, thượng thân đã tu luyện thành thân hình của nữ nhân, thân hình không hề che đậy để lộ ra làn da trắng ngần, dung mạo của yêu tinh đều đẹp hơn so với người thường, nhãn vĩ nhấc lên mị thái yêu dị càng khiến cho nàng thêm vẻ quyến rũ.
Tích Duyên nhìn đến, tự nhiên thấy xấu hổ vạn phần, nghĩ muốn che mắt, rồi lại lo lắng tuấn mỹ nam tử nhỏ tuổi hơn bên cạnh sẽ chê cười vì thế y chỉ có thể lê nhẹ song nhãn nhìn đi hướng khác......
“Phật Hàng, ngươi tha ta đi, ta cũng không dám … nữa thâu của ngươi Hàng ma ấn!” Kia cá chép tinh chật vật cầu xin tha thứ, nước mắt ràn rụa, khóc vô cùng đau đớn đến động lòng người, làm cho Tích Duyên trong lòng có ảo giác, kia bị gọi “Phật Hàng” ngân phát tuấn mỹ thanh niên, giống như đang ức h**p một vị nử tữ vô tội trói gà không chặt
Yêu Ma Đạo
Tác giả: Mặc Kỳ Lân
332 chương | 919 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125: (h)
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Chương 303
Chương 304
Chương 305
Chương 306
Chương 307
Chương 308
Chương 309: Pn1
Chương 310: Pn2
Chương 311: Pn3
Chương 312: Pn4
Chương 313: Pn5
Chương 314: Pn6
Chương 315: Pn7
Chương 316: Pn8
Chương 317: Pn9
Chương 318: Pn10
Chương 319: Pn11
Chương 320: Pn12
Chương 321: Pn13
Chương 322: Pn14
Chương 323: Pn15
Chương 324: Pn16
Chương 325: Pn17
Chương 326: Pn18
Chương 327: Pn19
Chương 328: Pn20
Chương 329: Pn21
Chương 330: Pn22
Chương 331: Pn23
Chương 332: Pn24
Không tìm thấy chương nào phù hợp