Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 17
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~11 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Tích Duyên thật sự không nghĩ tới bạch sư lại hội làm ra hành động dị thường như thế. Đại não y hiện giờ hoàn toàn trống rỗng, cảm giác được d*c v*ng g*** h** ch*n không ngừng bị cái lưỡi to bản kia cuốn lấy, trêu chọc. Dưới sự k*ch th*ch của đầu lưỡi bạch sư, d*c v*ng của nam nhân thế nhưng lại nhục nhã mà c**ng c*ng lên. Y thử khép lại hai chân, cái đầu bạch sư vùi ở nơi đó liền biểu hiện bất mãn mà khẽ giật lên, sư mao mềm mại ma sát mặt đùi trong khiến cho hai chân y không tài nào có thể để yên được.
Bạch sư bất mãn há miệng th* d*c, phát ra tiếng gầm nhẹ mà nặng nề của dã thú, song mâu to tròn thiển lam sắc của hắn lộ ra dục niệm dày đặc. Nam nhân bị ánh mắt đó nhìn đến đến nỗi nói không nên lời, tên dã thú này là muốn làm gì......
Nỗi bất an cùng kinh hãi mãnh liệt nổi lên trong lòng nam nhân. Ngay tại lúc y còn đang ngẩn người, móng vuốt của bạch sư đã tiến đến giữ lấy hai chân y, đem hai chân y cùng lúc tách ra. Phần thịt ở lòng bàn chân hắn ấn lên đùi nam nhân, đầu lưỡi ẩm thấp không ngừng ở g*** h** ch*n y mà quét tới quét lui. Nhiệt độ nóng rực của đầu lưỡi kia thực khiến cho y vô phương có thể chống cự lại được.
Y tổng cũng không thể cùng dã thú vật lộn a!
Đầu lưỡi hắn không ngừng qua lại, trêu chọc d*c v*ng của nam nhân khiến nó run rẩy, trên đỉnh đã xuất hiện một thứ chất lỏng màu trắng. Hai chân bị ấn trụ vô pháp khép lại, y không thể ngồi dậy, chỉ có thể nằm trên mặt đất, tùy ý bạch sư l**m lộng hạ thể ướt át cùng mặt đùi trong rắn chắc mà mềm dẻo của mình. Ngay lúc nam nhân sắp lên tới đỉnh thì đầu lưỡi bạch sư lại dời đi, đảo một vòng trên đùi nam nhân, rồi tiến đến đồn bộ rắn chắc của y. c*p m*ng tr*n trịa bị l**m đến ẩm ướt, phiếm lên quang mang *** mĩ lại sáng bóng......
Nam nhân không được phóng thích, miệng phát ra tiếng hít thở đầy yếu ớt pha một chút bất mãn. Cái loại tư vị khó chịu này khiến thân thể nam nhân nguyên bản cứng ngắc nháy mắt đã mềm nhũn ra, đôi mắt đang khép hờ lại của y bất chợt chấn động mà mở lớn ra.
Hồ tu của bạch sư đâm vào làn da của nam nhân khiến cho song mông y không tự nhiên mà nhanh chóng khép chặt lại. Lúc này nam nhân xích lõa nằm ngã trên bờ ôn tuyền, dã thú nằm sấp trên người y tùy ý mà l**m lộng. Cơ thể từ trước đến nay chưa bao giờ có cảm giác thế nhưng bây giờ lại có biến hóa, y vừa rồi thiếu chút nữa đã tiết ra. kh*** c*m do bị dã thú l**m lộng mà trào lên, điều này thực khiến y vô pháp tiếp nhận được.
Y vốn là tu hành giả, đối với nh*c d*c không có gì hứng thú, nhưng điều này cũng không có nghĩa là y không có d*c v*ng!
“Đừng l**m, ta là người, không phải mẫu sư ( sư tử cái)......” Tích Duyên ý đồ khép kín hai chân, nhưng lại bị song chưởng to lớn mà mạnh mẽ của bạch sư gắt gao ngăn chặn, khiến y căn bản không có cơ hội để nhúc nhích.
Y không phải mẫu sư, nhưng lại bị như thế mà đối đãi, không biết có đáng thương hại hay không nhưng vẫn là vô cùng khó chịu. Y nghĩ muốn ngồi dậy nhưng vẫn là không được. Mỗi lần chỉ cần y nghĩ muốn động dã thú liền sẽ tăng thêm lực đạo vài phần. Trảo tử sắc nhọn lại chói mắt kia đặt trên làn da nam nhân, chỉ cần dã thú vận sức dù chỉ một chút cũng có thể lộng thương y.
Bạch sư không rảnh rang để mà để ý tới nam nhân, dùng móng vuốt bài khai song mông của y, khiến chúng nửa khép nửa hở vô cùng câu dẫn nhân tâm. Hắn khẽ dùng đầu móng chân sắc nhọn chạm đến nếp nhăn ở huyệt khẩu của nam nhân. Nam nhân có chút mơ màng, tất cả mọi động tác của y đều dừng lại, hoàn toàn không dám động. Song mâu thiển lam của bạch sư chuyển đến nhìn chăm chú vào thần tình bị dục hỏa thiêu đốt cùng mang theo một chút sợ hãi của y.
Không biết có phải hay không là ảo giác của y, y thế nhưng lại cảm thấy rất rõ ràng ánh mắt của bạch sư, tựa hồ như đang...... đùa giỡn y......
“Ngươi...... Không cần......” Tích Duyên còn chưa kịp mở miệng nói thêm được lời nào để ngăn cản thì huyệt khẩu nơi bộ vị tư mật kia của y đã bị đ** l*** **t *t bao trùm lấy. Đầu lưỡi linh hoạt nhanh chóng l**m lộng cọ xát huyệt khẩu của nam nhân.
Vẻ mặt vừa bất lực, vừa thẹn thùng, lại nghẹn ngào cùng ẩn ẩn tức giận của Tích Duyên khiến bạch sư cảm thấy rất thú vị. Hắn nguyên bản chính là muốn l**m thử thân thể y, nhưng là hiện tại...... Ánh mắt bạch sư trở nên mơ hồ hỗn loạn, lại nổi lên vài tia đen tối. Ngay lúc hô hấp của nam nhân trở nên dồn dập hơn, đầu lưỡi của bạch sư liền hướng đến nơi mật huyệt cùng những nếp gấp cuồn cuộn nổi lên bên dưới mà tiến nhập vào hậu huyệt của nam nhân. Sư trảo dùng sức tách ra đồn bộ của y, khiến cho đầu lưỡi xâm nhập càng thêm thuận lợi......
Bị đầu lưỡi mềm mại, vừa ẩm lại vừa nóng tiến vào, nhiệt độ của vật thể kia hòa vào nhiệt độ của cơ thể y, chậm rãi dâng lên. Đầu lưỡi của dã thú rất dày lại vô cùng nóng, cứ thế mà tiến vào cơ thể khiến Tích Duyên nổi lên một loại cảm giác tương tự như là đang bị một nam nhân xâm phạm. Đầu lưỡi kia so với lợi khí của nam nhân chỉ có hơn chứ không có kém, nhẹ nhàng từ tốn mà đẩy mạnh vào, y thậm chí còn có thể cảm giác được đầu lưỡi kia của dã thú ở trong cơ thể mình mà không ngừng khiêu khích, chuyển động s* s**ng khắp nơi, nhẹ nhàng mà ấn vào nội bích của y. Hồ tu cũng không ngừng cọ xát ở mặt đùi trong của y......
Tích Duyên đầu đổ đầy đổ mồ hôi nằm trên mặt đất, bị ma nhân này không ngừng trêu chọc đến khóe mắt cũng đã ươn ướt. Y hé miệng nhưng cái gì cũng không nói được, chỉ có thể phun ra từng hơi thở hỗn loạn cùng những tiếng r*n r* nho nhỏ tràn ngập thống khổ nhưng vẫn chứa chấp trong đó chút thích thú.
Bạch sư miễn cưỡng giương mắt nhìn đến nam nhân đang không ngừng th* d*c. Thân thể màu mật ong của y bên dưới làn hơi nước mông lung khẽ run rẩy khiến đôi đồng tử thiển lam sắc của bạch sư nhìn đến dần dần thu hẹp lại.
Bạch sư bất mãn há miệng th* d*c, phát ra tiếng gầm nhẹ mà nặng nề của dã thú, song mâu to tròn thiển lam sắc của hắn lộ ra dục niệm dày đặc. Nam nhân bị ánh mắt đó nhìn đến đến nỗi nói không nên lời, tên dã thú này là muốn làm gì......
Nỗi bất an cùng kinh hãi mãnh liệt nổi lên trong lòng nam nhân. Ngay tại lúc y còn đang ngẩn người, móng vuốt của bạch sư đã tiến đến giữ lấy hai chân y, đem hai chân y cùng lúc tách ra. Phần thịt ở lòng bàn chân hắn ấn lên đùi nam nhân, đầu lưỡi ẩm thấp không ngừng ở g*** h** ch*n y mà quét tới quét lui. Nhiệt độ nóng rực của đầu lưỡi kia thực khiến cho y vô phương có thể chống cự lại được.
Y tổng cũng không thể cùng dã thú vật lộn a!
Đầu lưỡi hắn không ngừng qua lại, trêu chọc d*c v*ng của nam nhân khiến nó run rẩy, trên đỉnh đã xuất hiện một thứ chất lỏng màu trắng. Hai chân bị ấn trụ vô pháp khép lại, y không thể ngồi dậy, chỉ có thể nằm trên mặt đất, tùy ý bạch sư l**m lộng hạ thể ướt át cùng mặt đùi trong rắn chắc mà mềm dẻo của mình. Ngay lúc nam nhân sắp lên tới đỉnh thì đầu lưỡi bạch sư lại dời đi, đảo một vòng trên đùi nam nhân, rồi tiến đến đồn bộ rắn chắc của y. c*p m*ng tr*n trịa bị l**m đến ẩm ướt, phiếm lên quang mang *** mĩ lại sáng bóng......
Nam nhân không được phóng thích, miệng phát ra tiếng hít thở đầy yếu ớt pha một chút bất mãn. Cái loại tư vị khó chịu này khiến thân thể nam nhân nguyên bản cứng ngắc nháy mắt đã mềm nhũn ra, đôi mắt đang khép hờ lại của y bất chợt chấn động mà mở lớn ra.
Hồ tu của bạch sư đâm vào làn da của nam nhân khiến cho song mông y không tự nhiên mà nhanh chóng khép chặt lại. Lúc này nam nhân xích lõa nằm ngã trên bờ ôn tuyền, dã thú nằm sấp trên người y tùy ý mà l**m lộng. Cơ thể từ trước đến nay chưa bao giờ có cảm giác thế nhưng bây giờ lại có biến hóa, y vừa rồi thiếu chút nữa đã tiết ra. kh*** c*m do bị dã thú l**m lộng mà trào lên, điều này thực khiến y vô pháp tiếp nhận được.
Y vốn là tu hành giả, đối với nh*c d*c không có gì hứng thú, nhưng điều này cũng không có nghĩa là y không có d*c v*ng!
“Đừng l**m, ta là người, không phải mẫu sư ( sư tử cái)......” Tích Duyên ý đồ khép kín hai chân, nhưng lại bị song chưởng to lớn mà mạnh mẽ của bạch sư gắt gao ngăn chặn, khiến y căn bản không có cơ hội để nhúc nhích.
Y không phải mẫu sư, nhưng lại bị như thế mà đối đãi, không biết có đáng thương hại hay không nhưng vẫn là vô cùng khó chịu. Y nghĩ muốn ngồi dậy nhưng vẫn là không được. Mỗi lần chỉ cần y nghĩ muốn động dã thú liền sẽ tăng thêm lực đạo vài phần. Trảo tử sắc nhọn lại chói mắt kia đặt trên làn da nam nhân, chỉ cần dã thú vận sức dù chỉ một chút cũng có thể lộng thương y.
Bạch sư không rảnh rang để mà để ý tới nam nhân, dùng móng vuốt bài khai song mông của y, khiến chúng nửa khép nửa hở vô cùng câu dẫn nhân tâm. Hắn khẽ dùng đầu móng chân sắc nhọn chạm đến nếp nhăn ở huyệt khẩu của nam nhân. Nam nhân có chút mơ màng, tất cả mọi động tác của y đều dừng lại, hoàn toàn không dám động. Song mâu thiển lam của bạch sư chuyển đến nhìn chăm chú vào thần tình bị dục hỏa thiêu đốt cùng mang theo một chút sợ hãi của y.
Không biết có phải hay không là ảo giác của y, y thế nhưng lại cảm thấy rất rõ ràng ánh mắt của bạch sư, tựa hồ như đang...... đùa giỡn y......
“Ngươi...... Không cần......” Tích Duyên còn chưa kịp mở miệng nói thêm được lời nào để ngăn cản thì huyệt khẩu nơi bộ vị tư mật kia của y đã bị đ** l*** **t *t bao trùm lấy. Đầu lưỡi linh hoạt nhanh chóng l**m lộng cọ xát huyệt khẩu của nam nhân.
Vẻ mặt vừa bất lực, vừa thẹn thùng, lại nghẹn ngào cùng ẩn ẩn tức giận của Tích Duyên khiến bạch sư cảm thấy rất thú vị. Hắn nguyên bản chính là muốn l**m thử thân thể y, nhưng là hiện tại...... Ánh mắt bạch sư trở nên mơ hồ hỗn loạn, lại nổi lên vài tia đen tối. Ngay lúc hô hấp của nam nhân trở nên dồn dập hơn, đầu lưỡi của bạch sư liền hướng đến nơi mật huyệt cùng những nếp gấp cuồn cuộn nổi lên bên dưới mà tiến nhập vào hậu huyệt của nam nhân. Sư trảo dùng sức tách ra đồn bộ của y, khiến cho đầu lưỡi xâm nhập càng thêm thuận lợi......
Bị đầu lưỡi mềm mại, vừa ẩm lại vừa nóng tiến vào, nhiệt độ của vật thể kia hòa vào nhiệt độ của cơ thể y, chậm rãi dâng lên. Đầu lưỡi của dã thú rất dày lại vô cùng nóng, cứ thế mà tiến vào cơ thể khiến Tích Duyên nổi lên một loại cảm giác tương tự như là đang bị một nam nhân xâm phạm. Đầu lưỡi kia so với lợi khí của nam nhân chỉ có hơn chứ không có kém, nhẹ nhàng từ tốn mà đẩy mạnh vào, y thậm chí còn có thể cảm giác được đầu lưỡi kia của dã thú ở trong cơ thể mình mà không ngừng khiêu khích, chuyển động s* s**ng khắp nơi, nhẹ nhàng mà ấn vào nội bích của y. Hồ tu cũng không ngừng cọ xát ở mặt đùi trong của y......
Tích Duyên đầu đổ đầy đổ mồ hôi nằm trên mặt đất, bị ma nhân này không ngừng trêu chọc đến khóe mắt cũng đã ươn ướt. Y hé miệng nhưng cái gì cũng không nói được, chỉ có thể phun ra từng hơi thở hỗn loạn cùng những tiếng r*n r* nho nhỏ tràn ngập thống khổ nhưng vẫn chứa chấp trong đó chút thích thú.
Bạch sư miễn cưỡng giương mắt nhìn đến nam nhân đang không ngừng th* d*c. Thân thể màu mật ong của y bên dưới làn hơi nước mông lung khẽ run rẩy khiến đôi đồng tử thiển lam sắc của bạch sư nhìn đến dần dần thu hẹp lại.
Yêu Ma Đạo
Tác giả: Mặc Kỳ Lân
332 chương | 898 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125: (h)
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Chương 303
Chương 304
Chương 305
Chương 306
Chương 307
Chương 308
Chương 309: Pn1
Chương 310: Pn2
Chương 311: Pn3
Chương 312: Pn4
Chương 313: Pn5
Chương 314: Pn6
Chương 315: Pn7
Chương 316: Pn8
Chương 317: Pn9
Chương 318: Pn10
Chương 319: Pn11
Chương 320: Pn12
Chương 321: Pn13
Chương 322: Pn14
Chương 323: Pn15
Chương 324: Pn16
Chương 325: Pn17
Chương 326: Pn18
Chương 327: Pn19
Chương 328: Pn20
Chương 329: Pn21
Chương 330: Pn22
Chương 331: Pn23
Chương 332: Pn24
Không tìm thấy chương nào phù hợp