Chương 76: Giải
Phạm Văn Chiêu cuối cùng cũng xác định được vị trí của Sở Túc trong lòng mình.
Cô là fan sự nghiệp của Sở Túc.
Năm thứ hai sau khi Sở Túc tái xuất, An Đại Lan rời khỏi dàn nhạc. Một mặt, cô ta suýt nữa không vượt qua được kỳ đánh giá thường niên nội bộ; mặt khác, bị ép "đóng băng" quá lâu, gió thổi bên gối cũng không còn tác dụng, chịu không nổi nữa, đành phải tìm đường khác.
Thực ra Sở Túc cũng từng bị "đóng băng". Vài tháng trước khi Ailimo bị bắt, trong khoảng thời gian cô liên tục bị điều tra qua lại. Nhưng thực lực của cô rất mạnh, đánh giá nội bộ luôn vượt qua vững vàng, nhẹ nhàng. Tâm lý cô cực kỳ tốt, vô cùng cứng cỏi. Những ngày đó cô vẫn luyện tập, luyện đàn như thường lệ, chưa từng có lấy một ngày nghĩ đến chuyện buông xuôi.
Sở Túc rút khỏi giới hai năm, An Đại Lan ngày nào cũng đắc ý, đi đâu cũng đem chuyện Sở Túc ra nói, chắc mẩm rằng cô có chết cũng vĩnh viễn không thể lật mình. Kết quả người ta quay lại sau khi "mạ vàng" bản thân, thắng liền mấy giải đấu đỉnh cấp, lúc trở về đã là next level.
Ngày An Đại Lan rời đi, Phạm Văn Chiêu đứng cạnh sofa trong phòng nghỉ, nói với Sở Túc: "Cô ta thật sự rất hận chị."
Bên ngoài đang tổ chức tiệc tiễn biệt, ồn ào náo nhiệt. Sở Túc yên lặng ngồi trong này đọc sách. Nghe vậy, cô chỉ đáp một câu mơ hồ: "Có lẽ vậy."
Phạm Văn Chiêu nói:
"'Có lẽ' cái gì, là chắc chắn luôn rồi. Em thấy phần lớn tinh lực đời cô ta đều dùng để hận chị."
Cổ tay Sở Túc khẽ động, lật sang một trang. Giọng nói bị giấy sách cuốn qua, không hiểu sao lại mang theo khí chất tri thức: "Tôi hiểu."
Phạm Văn Chiêu không để tâm nhiều đến câu này, vì cô biết phần lớn sự "tôn trọng" và "thấu hiểu" của Sở Túc đều bắt nguồn từ không bận tâm.
"Em thì không hiểu." Phạm Văn Chiêu nói: "Em rõ bộ mặt cô ta hơn chị. Cô ta đơn thuần là xây dựng niềm vui của mình trên nỗi đau của chị thôi. Như vậy chẳng phải có vấn đề à?"
Sở Túc: "Hận, bản thân cảm xúc đó vốn là một dạng giằng xé với chính mình. Thật ra rất khó có được niềm vui." Có lẽ vì đang đọc sách, nên lời nói cũng trở nên văn vẻ.
"Chị muốn tha thứ cho cô ta? Nhưng trước kia cô ta từng tung tin đồn gièm pha chị mà." Phạm Văn Chiêu.
"Không, tôi lười tính toán." Sở Túc.
Đúng là cô.
Phạm Văn Chiêu nói tiếp: "Chị có thấy cần thiết không? Sống làm gì mà mệt vậy. Trên TV, mấy phản diện ác độc vì mối hận vô lý này mà chạy ra gây chuyện, làm tổn thương nam nữ chính, người ta còn thúc đẩy được cốt truyện. Còn ngoài đời, có mấy người không chịu nổi thấy người khác tốt lên được, rốt cuộc là đang mưu cầu cái gì?"
Sở Túc không trả lời ngay. Cô lại lật thêm một trang sách, nhưng ánh mắt lại mất tiêu cự trên mặt giấy. Động tác rất nhỏ, ngón trỏ và ngón cái chậm rãi vê góc trang sách. Sau đó cô mở miệng, câu trả lời rơi đúng vào vế sau trong lời Phạm Văn Chiêu: "Cũng không hẳn vậy. Có một số người, nỗi hận của họ... là dùng để làm tổn thương chính mình."
Phạm Văn Chiêu không hiểu câu này. Nhưng cũng không sao, cô vốn luôn không đọc hiểu được Sở Túc.
Rất nhanh sau đó, Sở Túc ngẩng đầu hỏi cô: "Em có xem một bộ phim này chưa?"
"Phim gì?" Cô rất ít khi xem phim.
"Gọi là Mộc Sâm."
Có lẽ là chưa xem, vì bộ này đã bị cấm chiếu từ lâu.
Phạm Văn Chiêu quả nhiên lắc đầu, không cần nghĩ — cô thậm chí còn chưa từng nghe qua cái tên này.
Hai giây sau, Sở Túc khép sách lại, hỏi:
"Tối nay có rảnh không? Tôi mời em đến nhà tôi xem nhé."
·
Hạnh phúc đến quá đột ngột.
Từ buổi chiều cho đến tối, trong đầu Phạm Văn Chiêu chỉ có đúng một câu này, lặp đi lặp lại không ngừng.
Trong khoảng thời gian ấy, cô đã vô số lần tua lại cuộc trò chuyện giữa mình và Sở Túc, nhưng vẫn không nghĩ ra rốt cuộc mình đã chạm vào điểm nào của đối phương, để rồi Sở Túc bất ngờ đưa ra một lời mời phá vỡ khoảng cách như vậy.
Xem phim không có gì ly kỳ, nhưng xem phim cùng Sở Túc, chỉ hai người, tại nhà riêng, đúng là đáng quý.
Phạm Văn Chiêu vô cùng kích động, cô cảm thấy chỉ số thân thiết giữa mình và thần tượng Sở Túc đã tăng lên mấy điểm.
Thế nhưng đến khi thật sự bước vào nhà Sở Túc, ngồi trên ghế sofa của cô ấy, nhìn vào màn hình TV, Phạm Văn Chiêu mới phát hiện ra mọi chuyện không giống như mình tưởng.
Cả buổi tối chỉ xoay quanh đúng một việc: đơn thuần xem phim. Thậm chí vừa vào cửa, Sở Túc đã đi thẳng vào chủ đề, bật máy tính chiếu lên TV rồi bắt đầu phát phim. Sau đó, Sở Túc ngồi cách cô xa mười vạn tám nghìn dặm, trên chiếc ghế đơn ở phía xa, coi cô như không khí, từ đầu đến cuối không liếc sang lấy một lần, toàn bộ tâm trí đều dồn vào bộ phim.
Đến lúc này Phạm Văn Chiêu mới bất tri bất giác nhận ra, cô tưởng lời Sở Túc nói là: "Em có muốn cùng tôi xem phim không?"
Nhưng thực tế Sở Túc nói là: "Tôi muốn giới thiệu cho em một bộ phim, mau mau xem thử đi!"
Sở dĩ mời cô đến nhà là vì bắt buộc phải xem ở đây, bộ phim này đã bị gỡ xuống, không xem được ở nơi khác, còn Sở Túc thì có tài nguyên.
Phạm Văn Chiêu dần nhận ra, bộ phim này rất đúng trọng tâm, đúng là xoay quanh chủ đề mà hai người đã trò chuyện vào buổi chiều.
Sau đó cô vừa xem vừa mang theo những suy nghĩ ấy, đến khi phim kết thúc, vẫn còn ngồi ngẩn ra hồi lâu mới hoàn hồn.
Sở Túc rót một cốc nước đưa cho cô: "Uống chút nước đi."
Phạm Văn Chiêu nhận lấy, thở dài một tiếng, rồi chủ động nói cảm nghĩ: "Khó nói thật, ai cũng có vấn đề. Em nghĩ đến một cách nói thế này: đứng trên lập trường của mỗi người, đều sẽ thấy nhân vật đó là đúng. Nhưng bộ này thì không phải, nó khiến người ta nhập vào lập trường của từng người rồi lại cảm thấy, tất cả những người xung quanh đều sai."
Sở Túc nghe xong, cười cười, từ chối cho ý kiến, ra ngồi một bên trên ghế sofa.
"Vậy chị cảm thấy thế nào?" Phạm Văn Chiêu hỏi cô.
"Trước đây tôi nghĩ khác, bây giờ lại khác." Sở Túc cụp mắt thì thầm, "Nhưng tôi cũng không rõ bây giờ rốt cuộc mình đang nghĩ gì."
Phạm Văn Chiêu không tin lắm. "Sẽ có chuyện gì mà chị nghĩ không thông sao?" Sao có thể chứ.
Sở Túc ngửa đầu, khuỷu tay gập lại đặt lên tay vịn sofa, năm ngón tay mảnh khảnh trắng như ngọc vuốt lên từ thái dương, lướt qua mái tóc dài mềm mại. Cuối cùng cô chống đầu, môi đỏ khẽ mở, mang theo nét ưu sầu mơ hồ nhìn lên trần nhà.
Động tác ấy rất đẹp, rất tao nhã, Phạm Văn Chiêu nhìn đến ngẩn ra.
Ngay trong ánh mắt vừa kính trọng vừa si mê của cô, Sở Túc nhẹ nhàng thả xuống một câu: "Nhưng cho dù tôi nghĩ thế nào đi nữa, kết cục của nó cũng sẽ không thay đổi."
Phạm Văn Chiêu chưa từng thấy Sở Túc như vậy. Nhìn lâu rồi lại có chút chấn động, bởi dù là Sở Túc ngoài đời hay Sở Túc trong tưởng tượng của cô, chưa từng có khoảnh khắc nào bị sự không chắc chắn, nuối tiếc và cô độc chiếm lĩnh.
Phạm Văn Chiêu quay đầu đi, tránh ánh mắt, thậm chí còn cảm thấy nhìn thêm một chút thôi cũng là xúc phạm.
Rất lâu sau, Phạm Văn Chiêu uống cạn cốc nước, rồi lên tiếng phá vỡ sự yên lặng. Cô không muốn tiếp tục nghĩ lung tung, bèn nói: "Nói về kết cục, thì em cảm thấy kết cục này khá cực đoan."
Có một tiếng cười khẽ — của Sở Túc.
"Kết cục đã được sửa rồi." Cô dừng lại một lúc, như đang nghĩ gì đó, rồi mới nói tiếp: "Kết cục ban đầu còn cực đoan hơn."
"Thật sao? Ai nói vậy?" Phạm Văn Chiêu hỏi thuận miệng.
"Đạo diễn." Sở Túc trả lời.
Phạm Văn Chiêu tưởng là cô ấy xem hậu trường hay phỏng vấn gì đó. Dù sao thì Sở Túc trông có vẻ rất thích bộ phim này, có theo dõi các tư liệu liên quan cũng không lạ. Cô nói: "Hình như chị rất thích đạo diễn này."
"Ừ." Sở Túc thả lỏng hơn một chút, mang theo chút lười nhác, "Tôi rất thích đạo diễn này."
Phạm Văn Chiêu không nhận ra điều gì, tiếp tục hỏi: "Đã lâu rồi tôi không xem phim trong nước, không rành mảng này lắm. Đạo diễn tên gì? Còn tác phẩm nào khác không?"
Cô nghĩ, người có thể khiến Sở Túc thích, lại còn rất thích, nhất định phải là nhân vật xuất chúng, danh tiếng lẫy lừng.
Cô còn hỏi thêm: "Có phim mới không? Lần sau em về nước sẽ để ý mua vé xem."
Nói đến đây, cô đợi khá lâu, mới đợi được câu trả lời của Sở Túc —
"Cô ấy đã rất, rất lâu không làm phim nữa rồi."
Sự ăn ý còn sót lại giữa hai con người, bùng lên đúng vào khoảnh khắc này.
Cô giống như cô ấy, lòng nhiều u hoài, giọng điệu lại bình thản đến lạ.
·
Sau buổi xem phim đó, Phạm Văn Chiêu rõ ràng cảm nhận được mối quan hệ giữa mình và Sở Túc đã gần hơn rất nhiều, bất kể có phải chỉ là cảm giác một chiều hay không.
Tháng Sáu vừa hay được nghỉ phép, cô nói với Sở Túc rằng ngày 1 tháng 6 cũng được xem là một dịp lễ, mà người Trung Quốc thì coi trọng lễ lạt nhất, chi bằng ra ngoài dạo chơi một chút. Sở Túc đồng ý.
Địa điểm họ chọn là khu phố người Hoa, cứ thế đi dạo thong thả, vừa đi vừa trò chuyện.
Không hiểu sao lại gợi lên nỗi nhớ quê nhà.
Phạm Văn Chiêu nói: "Đi dạo thế này tự dưng lại thấy muốn về nước ghê."
Sở Túc: "Ừ, cũng hơi."
Phạm Văn Chiêu: "Bao giờ xin nghỉ dài ngày, chúng ta cùng nhau về nước xem thử?"
Sở Túc cười, từ chối khéo: "Không cần đâu,hết khoảng thời gian này, tôi sẽ về."
"Hả?" Phạm Văn Chiêu vừa hiểu được một chút, lại vừa thấy ngoài dự liệu.
Sở Túc nói: "Hợp đồng lần này của tôi là hai năm, hết hạn vào tháng Ba năm sau. Kết thúc là về nước."
Phạm Văn Chiêu: "Chị định về nước phát triển à?"
"Ừ."
"Vì sao?" Phạm Văn Chiêu nhất thời không lý giải được: "Ghế concertmaster của Dàn nhạc Cuồng Phong là trần nhà mà bao nhiêu người chạm cũng không tới, chị lại muốn quay đầu đi sao?"
So với cô, Sở Túc lại rất bình thản: "Tôi nghĩ có lẽ thời kỳ hoàng kim của mình đã qua rồi." Trong nghề này, mùa nở rộ vốn ngắn ngủi.
"Dự định ban đầu của tôi là sẽ về nước. Nếu không có biến cố, thì bây giờ tôi đã không còn ở đây nữa." Biến cố ấy chính là cú trượt dài trong sự nghiệp.
"Cho nên tôi không quá chấp niệm với những chuyện này. Dù sao thì cũng đã từng có được rồi. Thứ mà với người khác là vô cùng hiếm hoi, với tôi cũng chỉ là một phần trong kế hoạch mà thôi. Đạt được mục tiêu là đủ, những thứ trong quá trình đó không có gì đáng để luyến tiếc không buông."
Sở Túc rất giỏi đánh cờ. Mỗi nước cờ cô đi, thời hạn đều rất dài, tính bằng năm.
Phạm Văn Chiêu suy nghĩ rất lâu, vẫn còn một chỗ chưa thông, "Nếu ngay từ đầu chị đã muốn về nước, vậy tại sao còn ký hợp đồng hai năm này? Học xong là có thể về thẳng rồi mà."
Có lẽ vì đang dạo phố, trò chuyện nhàn nhã, nên Sở Túc nói nhiều hơn một chút.
Cô lắc đầu, kiên nhẫn giải thích: "Không giống nhau. Từ trường học trở về và từ dàn nhạc trở về là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Nếu tôi không có hai năm lưu diễn lại này, thì quá trình 'tái xuất' sẽ không được khép kín trọn vẹn."
Nói đến đó thì dừng, cô không nói quá rõ, để Phạm Văn Chiêu tự hiểu.
Phạm Văn Chiêu xâu chuỗi lại mọi thứ, càng nghĩ càng bội phục. Người này... mỗi quyết định đều được tính toán đến mức quá mức chặt chẽ.
Sở Túc từng bước một hoàn thành rất nhiều việc, để rửa sạch hoàn toàn cái nhãn "thất bại ê chề" mà người khác từng dán lên cô, không để lại dù chỉ một khe hở cho sự hoài nghi hay công kích. Phòng ngừa đến mức dù bây giờ chưa có ai để ý, cô vẫn phải làm, để chứng minh rằng mình vẫn có tư cách đứng trên sân khấu cao nhất. Việc về nước là một lựa chọn, chứ không phải bất đắc dĩ.
Quả đúng là cô ấy.
Rất lâu sau, Phạm Văn Chiêu nói: "Nếu chị về nước, thì sẽ thành ngôi sao đấy, giống bố chị vậy."
Đi show, mở hòa nhạc độc tấu, có rất nhiều fan. Cô biết rõ, với điều kiện của Sở Túc, muốn hot là chuyện dễ như trở bàn tay.
Sở Túc đáp: "Xét về trọng tâm công việc, đúng là như vậy."
"Nhưng thế giới của chị sẽ thay đổi, sẽ trở nên phức tạp hơn. Chị có thích làm ngôi sao không?"
Phạm Văn Chiêu cảm thấy, nếu Sở Túc là một khối ngọc, thì cô ấy nên được nâng niu trong lòng bàn tay để trân quý, chứ không phải bị đặt trong viện bảo tàng, ngày đêm để vô số người quan sát, bình phẩm.
"Không thích." Sở Túc nói:"Cũng không ghét."
Cô nói tiếp: "Không bài xích, có thể chấp nhận. Với tôi thì đều chỉ là quy hoạch nghề nghiệp."
Chính là vô cảm, kiểu vô cảm mà cô thường gọi là tôn trọng và thấu hiểu.
Cô không quá để tâm liệu mình có mệt hơn hay không, thế giới có ồn ào hơn hay không. Danh tiếng, lợi ích — những thứ mà người khác coi như trân bảo, đối với Sở Túc lại giống như cây cối hoa lá trồng ven đường. Dù đẹp đẽ hay xấu xí, cũng chỉ là đi ngang qua, không thể ảnh hưởng hay chi phối cô.
Phạm Văn Chiêu nói: "Nhưng em luôn cảm thấy giới giao hưởng trong nước nhỏ quá, không chứa nổi chị."
Nếu không, đã chẳng có nhiều người khao khát chạy ra ngoài đến thế.
Sở Túc lại nói với cô: "Tôi không nghĩ đến việc cái giới này có dung nạp được tôi hay không, mà là nó có thể vì tôi mà trở nên lớn hơn hay không."
Đây mới là Sở Túc.
Luôn ngang tàng, luôn bá đạo.
Cô chưa từng oán trách môi trường. Chỉ cần con người đủ mạnh, thì đi thay đổi môi trường.
Phạm Văn Chiêu thực sự bị chấn động. Đến khoảnh khắc này mới nhận ra tầm nhìn của mình quá hạn hẹp, đúng là "lấy đá đo trời".
Cuộc trò chuyện hôm nay đến đây, cô mới phát hiện sự hiểu biết của mình về Sở Túc vẫn còn quá hời hợt.
Suy nghĩ cuối cùng của Phạm Văn Chiêu —
Làm fan sự nghiệp của Sở Túc đúng là sướng đến bay người.
·
Nói chuyện rất lâu, cũng đi rất lâu, cả hai đều có chút mệt.
Phạm Văn Chiêu dừng lại trước một cửa tiệm, đề nghị: "Hay là vào trong ngồi một lát đi, nghỉ chút."
Sở Túc ngẩng đầu nhìn, thấy từ khóa — Xem bói Tarot.
Phạm Văn Chiêu: "Nghe nói ở phố người Hoa có một chỗ khá chuẩn, chị từng xem chưa?"
Sở Túc: "Chưa."
Phạm Văn Chiêu: "Em cũng chưa, thử xem đi, chủ yếu là chân sắp gãy rồi, em muốn ngồi một chút."
Sở Túc cười: "Được, đi vào đi."
Đẩy cửa kính ra, chiếc chuông treo trên cửa vang lên. Bên trong ánh sáng rất tối, hai người vén qua mấy lớp rèm hạt, mới đi vào sâu bên trong.
Có mùi tinh dầu, xung quanh còn lẫn thứ khói gì đó không rõ. Giữa phòng là một chiếc bàn tròn, trên bàn đặt một ngọn đèn dầu. Vị thầy bói đeo khăn che mặt ngồi phía trong. Rất yên tĩnh, ngoài họ ra không có khách nào khác.
"Xin mời ngồi." Nữ thầy bói cất tiếng, giọng còn rất trẻ, chừng hai mươi mấy đến ba mươi tuổi.
Hai người ngồi xuống, ba người quây quanh chiếc bàn tròn, tạo thành một tam giác đều.
Nhất thời không biết nên nói gì, bầu không khí có chút gượng gạo.
Thầy bói chủ động dẫn dắt quy trình: "Hai vị muốn xem chuyện gì?"
Phạm Văn Chiêu không rành mấy thứ này, cũng chẳng có điều gì đặc biệt muốn biết. Càng không thể nói là vào mượn cái ghế ngồi nghỉ.
Cô bèn hỏi: "Ờ, có menu không?"
Sở Túc không nói lời nào, cúi đầu, nhếch nhếch khóe miệng.
Nữ thầy bói có lẽ đã quen với kiểu khách này, sắc mặt không đổi, bắt đầu "báo menu": "Phương hướng sự nghiệp – học tập: kết quả thi cử thế nào, có nên chuyển nghề hay không, tài vận ra sao, đường sự nghiệp thế nào. Hướng tình cảm: khi nào thoát ế, khả năng quay lại với người yêu cũ, đối tượng kết hôn là ai, đối phương có ngoại tình hay không. Ngoài ra còn có thể xem cơ thể có bệnh tiềm ẩn không, vận thế trong một tháng, ba tháng, một năm tới."
Nghe đến đoạn "cơ thể có bệnh tiềm ẩn hay không", Phạm Văn Chiêu bĩu môi:"Còn kiêm luôn khám sức khỏe à?"
Lần này thầy bói thật sự không giữ nổi biểu cảm, rất nhanh và rất khó nhận ra đảo mắt một cái.
Sở Túc liếc thấy, đưa tay sang dưới bàn, dùng mu bàn tay gõ nhẹ lên đùi Phạm Văn Chiêu, ý nói: đừng để lát nữa bị đuổi ra ngoài.
Phạm Văn Chiêu hiểu ý, lập tức nghiêm túc hẳn.
Thầy bói hỏi: "Ai xem bài?"
Phạm Văn Chiêu: "Xem, cả hai bọn tôi đều xem." Đầu tiên cứ ngoan đã.
Thầy bói: "Vậy ai trước?"
Sở Túc chỉ sang: "Cô ấy trước."
Ánh mắt thầy bói chuyển sang Phạm Văn Chiêu: "Đã nghĩ xong chưa, muốn hỏi vấn đề gì?"
Phạm Văn Chiêu thật sự suy nghĩ nghiêm túc một lát: "Ừm, tôi muốn hỏi về phương diện nghề nghiệp. Nếu tôi muốn điều chỉnh hướng công việc hiện tại, sẽ có trở ngại gì không, hoặc là... có nên hay không?"
Được rồi. Thầy bói bắt đầu hành động, rút ra một lá bài. Trên đó không có thông tin nào khác, chỉ có con số — số tiền cần trả.
Phạm Văn Chiêu ngây ngẩn.
Sở Túc lại gõ nhẹ cô ở dưới bàn.
Được rồi, cô cắn răng trả tiền.
Cuối cùng thầy bói mới lật bài, phân tích một tràng về tình trạng nghề nghiệp của cô: chung quy là có thể thay đổi, có thể điều chỉnh, nhưng quá trình sẽ rất quanh co, phải chịu áp lực rất lớn. Còn về áp lực, có thể hóa giải bằng cách đeo thạch anh tím.
Tiếp đó thầy bói lấy ra mấy vòng tay đá đưa cho cô chọn: "Tôi đề xuất loại Bolivia hoặc Uruguay."
Phạm Văn Chiêu cứ thế nâng lấy bằng hai tay, bắt đầu chọn đá.
Sở Túc lại cười không phát ra tiếng.
Ngay giây sau, thầy bói quay đầu nhìn sang, bắt gặp ánh mắt cô.
Người bình thường bị bắt quả tang đang cười trộm, đa phần sẽ lúng túng bối rối, nhưng Sở Túc thì không. Cô đặc biệt thản nhiên, vẫn nửa cười, nhìn thẳng đối phương.
Thầy bói nhìn vào mắt cô, cũng cười theo.
"Vậy còn cô thì sao? Muốn xem chuyện gì, đã nghĩ xong chưa?"
Sở Túc rất nhanh đặt câu hỏi — điềm tĩnh, ôn hòa — cô thả ra một câu: "Xác suất quay lại với người yêu cũ."
Loảng xoảng một tiếng.
Mấy vòng tay thạch anh rơi lả tả đầy bàn.
Phạm Văn Chiêu cúi đầu, cuống cuồng nhặt từng chiếc lên xem xét, nhưng tay chân vụng về, động tác không linh hoạt chút nào.
"Chắc... chắc không vỡ đâu nhỉ?" Giọng cô hẫng hẫng.
Thầy bói hỏi cô: "Có chuyện gì vậy?"
Phạm Văn Chiêu lắc đầu: "Không có gì không có gì."
Không có gì cả. Không sao hết. Chỉ là sập nhà thôi mà.
Duyên Ngọc - Kỳ Phá
Tác giả: Kỳ Phá
109 chương | 382 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!