Chương 59: Vừa mở cửa
"Hi, Đường Đường, hôm nay có khỏe không?"
"Hử? Sao cậu không nói gì?"
"Làm sao rồi?"
"Không vui à? Hôm trước không phải cậu bảo mình sắp viết xong kịch bản rồi sao? Sao vẫn không vui?"
"Cậu... Cậu run cái gì, cậu sợ mình à?"
"Cậu đang sợ mình."
"Sao lại phải sợ mình? Mình là người bạn tốt nhất của cậu mà, không phải sao?"
"Cậu nói gì đi."
"Chẳng lẽ vì mình bóp cổ làm cậu không nói ra lời sao?"
"Nhưng mình không muốn buông tay lắm."
"Đường Quyết."
"Nhiều năm rồi mới được vui vẻ sống chung như thế này, không sao, chúng ta sẽ đoàn tụ sớm thôi."
"Cậu nợ mình."
"Cậu nợ mình."
"Lúc đầu, đáng lẽ phải là cậu."
Có một cánh cửa mở ra.
Căn nhà này giống hệt lần trở về trước — không có ai.
Nhưng có hơi thở.
Hơi thở hỗn loạn, điên cuồng, bị nhốt trong thứ gì đó rồi vọng ra, dội lại.
Trong tầm nhìn, giữa phòng khách là một chiếc rương da màu đen.
Trước khi não bộ kịp hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra, Sở Túc đã vô thức thốt lên một tiếng: "Đừng..."
Cô tự lừa mình rằng ý nghĩ ấy nhất định là sai, nhưng bước chân lại vô cùng kiên quyết, khiến trong khoảnh khắc đầu tiên cô đã lao tới.
Cửa chưa kịp đóng, hành lý còn bị bỏ ngoài phòng.
Sở Túc xốc nắp rương, nhìn thấy người mình yêu ở bên trong, thần trí không tỉnh táo.
Một tiếng kêu gọi: "Đường Quyết..."
Không thể tin nổi.
Một tiếng la lên: "Đường Quyết!"
Khàn cả giọng.
Sở Túc cúi người vươn tay kéo cô ấy, lòng bàn tay chạm vào sau gáy ướt đẫm, dính nhớp của Đường Quyết.
Cô vừa nói tỉnh lại đi, vừa kéo cô ấy ra ngoài.
"Sở Túc..." Đường Quyết mở mắt, khóe mắt trượt xuống một giọt nước mắt: "Là chị sao?"
"Chị đây."
Một giây sau, Đường Quyết lao tới, hai tay siết cổ Sở Túc thật chặt.
Đường Quyết rất nặng, nặng đến mức kéo Sở Túc dúi về phía trước.
Thế là Sở Túc duỗi một cái tay khác, vừa ôm chặt eo Đường Quyết, vừa dùng sức ôm cô ấy lên.
Cuối cùng Đường Quyết đứng vững trong chiếc rương.
Đồng hồ báo thức kêu vang.
"Em biết em biết, chị đừng nói gì cả, để em ôm một chút đã." Đường Quyết.
Mọi thứ chẳng hề khá hơn. Thời gian đã vặn xoắn trạng thái của con người thành một vòng Möbius — đi thế nào cũng không thoát ra được.
Hai giờ, ánh nắng đúng hẹn rời khỏi nơi này, xung quanh tối sầm lại.
Nơi đây chẳng còn gì ngoài hai trái tim tr*n tr**.
"Thật xin lỗi, em không đáp ứng được chị."
"Thật xin lỗi, em đã lừa chị."
"Thật xin lỗi thật xin lỗi thật xin lỗi..."
"Mỗi ngày em đều rất khổ sở."
"Em đặt báo thức, đến giờ là sẽ ra ngoài, em không muốn chết ở trong đó."
"Nhưng gần đây cậu ấy cứ bóp cổ em."
"Em sợ lắm."
"Em không biết lúc nào mới kết thúc, nhưng em tìm không thấy phương hướng, em cũng tìm không thấy chính mình."
"Em thật sự không còn cách nào nữa rồi."
Mỗi một câu của cô ấy đều rất hỗn loạn, giải thích thì không rõ, muốn an ủi cũng không thể.
Rốt cuộc phải làm sao mới phải khi con đường phía trước bị mây đen bao phủ như thế.
Rất lâu sau, Đường Quyết lên tiếng lần nữa: "Em chưa từng thấy chị khóc đâu, đừng khóc nữa có được không?"
Cuối cùng, Sở Túc hít sâu, bình ổn lại.
"Vứt nó đi đi." Cô nói.
Lần này, Sở Túc nghỉ tới một tháng.
Thời gian cô không thể ra sân ngày càng dài.
Vì sao Sở Túc lại khóc? Bởi vì câu nói "Em không biết lúc nào mới kết thúc, nhưng em tìm không thấy phương hướng, em cũng tìm không thấy chính mình" đó. Nước mắt của cô có Đường Quyết, cũng có chính mình.
Thật ra thế sự đều không như ý muốn, giống như mỗi người họ đều đưa tay ra vớt công dã tràng.
Không thấy lối thoát.
Tháng Mười bị cắt thành vô số mảnh vỡ liên quan tới Sở Túc.
Tuần đầu tiên, ở Nam Hải.
Sở Túc gọi một công ty dọn nhà. Khi đó cô ngồi trên sofa trước mặt Đường Quyết, nói với người chuyển đồ: "Anh chỉ cần mang nó đi là được, vứt càng xa càng tốt."
Kỳ nghỉ Quốc khánh, Đường Quyết không có lớp học, hai người ngày nào cũng ở nhà — ăn cơm, ngủ, đọc sách, trò chuyện, uống rượu, l*m t*nh — dính lấy nhau từng khoảnh khắc.
Tuần thứ hai, tránh cao điểm du lịch, Đường Quyết xin nghỉ, hai người đến thành phố du lịch nổi tiếng Trừng Lâm.
Đường Quyết làm kế hoạch đi chơi, họ leo núi ngắm cảnh.
Sở Túc nói em là người địa phương, vẫn phải lên kế hoạch à.
Đường Quyết nói người địa phương có bao giờ đi chơi đâu.
Tuần thứ ba, họ đi từ Trừng Lâm đến Giang Châu.
Sở Túc dẫn cô vào Trường Tiểu học trực thuộc Trung học số Một Giang Châu.
Đường Quyết hỏi nhân viên bảo mệ kia mù rồi sao, có người tiến vào cũng không quản à?
Sở Túc nhắc lại mẹ chị là chủ tịch hội đồng quản trị.
Đường Quyết lại cảm thấy bản thân rất giống trò cười.
Sở Túc chỉ vào bậc thang trước cửa sân vận động nói lúc đó chị bị đẩy xuống ở cầu thang này.
Đường Quyết nói cao như vậy à? Người kia thật là điên rồi, may mà chị không sao.
Sở Túc nói mạng chị lớn. Thấy cái sân kia không, trước đây chị đi bộ thôi vẫn không hiểu sao luôn bị bóng đập trúng người.
Tuần thứ tư, họ trở lại Nam Hải.
Sở Túc mang Đường Quyết ra công viên giải trí.
Chính là nơi Na Uy Ngưu Hà từng cùng đến.
Họ đứng trước đài nhảy bungee, đứng tại nơi năm xưa Đường Quyết từng tỏ tình.
Sở Túc ngẩng đầu nói em nhớ lúc đó chúng ta đã nói gì không?
Đường Quyết không muốn đáp lại.
Sở Túc nói cho Đường Quyết, chị nói đừng lợi dụng bạn của em, với cô ấy, đó là kết cục tồi tệ nhất.
Hãy ném đoạn hồi ức đó như ném cái rương kia đi.
Cuối cùng họ chơi trò đụng thuyền trên hồ dưới ánh hoàng hôn .
Buông thả tâm trí, rồi cùng nhau trôi dạt trên mặt nước.
Ngày cuối cùng của tháng Mười, sân bay Nam Hải.
Ở một cổng lên máy bay khác.
Sau cái ôm chia tay, Sở Túc chuẩn bị đi soát vé.
Đường Quyết nhìn theo bóng lưng cô, rất muốn nói: Chị đừng đi có được không?
Trong lòng, dù cô cuồng loạn muốn giữ Sở Túc lại đến mức nào, dù đã gào thét vô số lần chị có thể đừng rời đi không, thì lý trí và tình yêu đều bảo cô ấy phải im lặng.
Đường Quyết đứng tại chỗ, từng tầng từng tầng tan rã theo sự biến mất của Sở Túc.
Cho đến khi người kia quay đầu.
Sở Túc nhìn cô ấy, mở miệng, từng câu từng chữ vỡ vụn trong không trung.
"Em nói, em yêu chị hơn cả yêu chính mình."
"Nhưng thực ra, em cũng rất yêu lý tưởng của em."
"Sau đó em phát hiện —— "
"Thật ra em cũng không yêu chính mình nhiều như thế."
--------------------
Lời của tác giả Kỳ Phá:
Đoạn bóp cổ đoạn này call back một chút Chương 28:, chuyện này là tình tiết đạo diễn Đường nghĩ ra.
Duyên Ngọc - Kỳ Phá
Tác giả: Kỳ Phá
109 chương | 830 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!