Chương 103: Tấm ảnh cuối cùng
Ký ức là một đống mảnh vỡ.
Trước mắt ướt nhòe một mảng, giọng nói ngày càng khàn dần.
Rối loạn, dây lụa bung ra, lỏng lẻo quấn trước mắt.
Cô ấy cũng muốn trốn chạy, muốn cầu xin, rồi phát hiện ra mình càng không chịu nổi thì người kia lại càng hưng phấn.
Trên người cô ấy từng chút một đều loang lổ những dấu vết, dải ruy băng trắng quấn quanh khuôn mặt, che nửa gương mặt, tóc rối tung trên má, trên giường.
Có một khoảnh khắc, lúc ngửa đầu lên, một giọt mồ hôi rơi xuống, đẹp đến không chịu nổi.
Đẹp đến mức khiến cô ấy bị người ta ép buộc thêm một lần nữa.
Đến khi dải ruy băng trước mắt được tháo ra, cô ấy mở đôi mắt ướt sũng nhìn thấy ánh sáng, liền đối diện với người trên người mình, người trong tim mình.
Bất lực, tam ra thành từng mảnh, như vừa sống sót sau tai nạn.
Cô ấy nói: "A... cô Sở, cô cũng sắp ba mươi, tuổi đã cao, sao vẫn chơi tới bến như vậy?"
Gương mặt bị người ta nhẹ tay vỗ vỗ, động tác rất mập mờ.
Sở Túc: "Muốn để người ta xem thử bộ dạng bây giờ của em, không biết còn ai nghĩ em là 1 nữa không, em gái Tiểu Đường."
Đường Quyết biết cô ấy đang ám chỉ điều gì, liền học theo giọng Hàn Lộng gọi lại, tay nhấc lên, yếu ớt nâng mặt cô ấy.
"Cho em đi tắm đi, em hết sức rồi, chị Sở Túc." Vừa nghẹn ngào vừa mềm nhũn.
Sở Túc giả vờ suy nghĩ rất lâu: "Nhưng chị cũng đâu thể bế em xuống lầu để tắm được."
Đường Quyết: "Tha cho em đi..." Sao lại mỉa mai nữa rồi.
Sở Túc tung ra lượt châm chọc cuối cùng: "Hơn nữa, chị cũng không thiện lương như em, không, thích, làm, việc, tốt."
Đường Quyết cười, tay rơi xuống che mặt: "Aiya, phản xạ thôi, bản năng của em là không muốn chị bị thương. Vì em thích chị, em yêu chị, em là học sinh ba tốt, em còn dắt bà cụ qua đường, nhưng em cũng không làm với bà cụ, được chưa..."
Một giây sau, Sở Túc bế cô lên, đi một mạch vào phòng tắm.
Chiều hôm sau, hai người lại lăn lộn trên giường quấn quýt rất lâu mới chịu dậy rồi đi rửa mặt.
Đường Quyết đứng trước bồn rửa, nhìn mình trong gương rất lâu, không nhúc nhích, rõ ràng là bị chấn động.
Sau đó cô nói: "Vài hôm nữa về Nam Hải đi."
Sở Túc dùng bàn chải mới, dùng cốc của cô, một lúc sau hỏi: "Sao thế?"
"Em bị chị cắn thành thế này rồi, mấy hôm nữa mẹ em về nhìn thấy, chắc bị dọa chết mất."
Sở Túc cười, không biết nói gì.
Đường Quyết: "Mẹ em vẫn luôn nghĩ chị là tiểu bạch liên thanh thuần dịu dàng. Đợi bà ấy thấy con gái mình thành thế này rồi, chắc phải đánh giá lại chị."
Sở Túc tổng kết: "Mẹ em cũng nghĩ em là 1."
Đường Quyết: ......
Cả thế giới đều nghĩ cô là một 1.
Ngày 21 tháng 10, hai người trở về Nam Hải.
Sở Túc ghé Giang Tế Hào Đình thu dọn một lúc, Viên Dao cũng mang hành lý cô để lại ở khách sạn Trừng Lâm sang.
Trưa 25 tháng 10, hai người xuất phát đến nhà Đường Quyết, tiểu khu đó gọi là Lộc Phù Loan.
Đường Quyết ra cửa đón người, lúc cầm lấy vali còn hỏi Viên Dao: "Có lên ngồi một lát không?"
Viên Dao nhìn cô, trêu: "Tiểu Đường, em lớn thật rồi, trước đây em không nói kiểu này."
Sở Túc đứng bên cười trộm, Đường Quyết cũng cười.
Viên Dao nhìn hai người đứng cạnh nhau: "Chị không lên đâu. Chỉ nói một câu thôi, chúc mừng nhé, bôn ba nửa đời, quay về vẫn là chị dâu thực sự."
Viên Dao đi rồi, hai người lên lầu. Sở Túc sắp xếp đồ cá nhân, Đường Quyết vào bếp chuẩn bị.
Tối nay họ có một quy trình trọng đại, đó là tiệc toàn bồ câu.
Trận chiến rất lớn: nồi hấp, nướng, nồi chiên không dầu đều có.
Bồ câu kho, bồ câu hấp, bồ câu quay sữa, canh bồ câu, còn xào thêm mấy món.
Sở Túc thu dọn xong phòng ngủ chính thì vào bếp tìm cô ấy. Cô mang đôi dép mới mua cùng mẫu với Đường Quyết, tay cầm chiếc cốc mới mua cùng kiểu. Gu của Đường Quyết khá kén, cái cốc thủy tinh cô ấy dùng trước đó là sản phẩm ngách, số lượng ít, mấy hôm trước muốn mua cho Sở Túc thì hết hàng, cô ấy dứt khoát đổi luôn cho mình, mua một cặp hai chiếc giống hệt.
Từ nước khoáng, bộ cốc tiếp khách sáu chiếc, cho đến hai chiếc cốc thủy tinh tinh xảo duy nhất trong nhà.
Sở Túc lắc lắc cốc nước, đứng bên nhìn Đường Quyết thuần thục chuẩn bị nguyên liệu nấu nướng, ngay cả món cứng tay thế này cũng làm rất gọn.
Đạo diễn Đường ở bên ngoài quyết đoán, chuyên nghiệp, làm việc gì cũng nghiêm túc ung dung. Mà gừi cô ấy cũng dùng thái độ tập trung như thế để lái xe, để khâu một chiếc áo, để nấu một bữa cơm, làm những điều mà không ai khác biết.
Rất thích.
Đường Quyết rút dao từ giá dao xuống, liếc người bên cạnh: "Cười cái gì?"
Sở Túc đặt cốc xuống, nhàn nhã khoanh tay: "Cười bữa này trị giá năm mươi vạn tệ."
Đường Quyết bật cười, thu lại ánh mắt, một dao bổ đôi con bồ câu trên thớt: "Đúng là ngại thật, để chị lỡ mất năm mươi vạn tệ rồi."
Sở Túc nhìn con bồ câu, hai mắt khẽ trợn lên, mím môi, lặng lẽ lùi lại một bước.
Thêm hai ba dao nữa, Đường Quyết nói: "Nhưng chị cũng không lỗ đâu. Tuy mất năm mươi vạn, nhưng lại được một 'áp trại phu nhân'." [1]
Sở Túc cười: "Nhất định phải là áp trại sao?"
Đường Quyết: "Em thấy từ này hay mà, rất hợp với khí chất cưỡng đoạt của chị. Hơn nữa, có ai làm áp trại phu nhân tới mức này đâu, người bị đè là em, mà sơn trại cũng là của em."
Sở Túc hơi đói, nhìn quanh một vòng, vớt một cái đùi bồ câu từ nồi đất đang sôi ra, cầm tay ăn. Bình thường cô không làm chuyện vụng trộm trong bếp như vậy, nhưng ở bên Đường Quyết thì không có cái gọi là kiêng kỵ.
Cô cắn một miếng thịt bồ câu, lười biếng tựa vào tủ lạnh nói: "Mua một căn đi."
Sở Túc muốn có một mái nhà thật sự thuộc về hai người họ, giống như năm xưa ở đường Khánh Lâu Xuân, nơi mọi thứ đều là dấu vết sinh hoạt của họ. Bây giờ họ đã có năng lực sống tốt hơn, nhà là của họ. Cô muốn Đường Quyết tự thiết kế, tự trang trí, đặt vào đó tất cả những gì cô ấy thích, có một cửa sổ kính lớn, nhìn mặt trời từ sáng tới tối. Cô sẽ không còn rời đi mấy tháng liền, không còn nửa năm mới về một lần vào dịp lễ tết. Họ sẽ luôn ở đây, mãi mãi ở đây.
Cô nói: "Nghe nói khu này mở dự án mới. Em thích thì mình mua một căn. Em làm áp trại phu nhân của chị."
"Được." Đường Quyết không cần nghĩ, lập tức đồng ý.
Ăn xong, lại cùng nhau dọn dẹp sạch sẽ.
Đường Quyết và Sở Túc cùng tắm một lần, dĩ nhiên giữa chừng không tránh khỏi vài chút sự cố, tắm rất lâu mới ra.
Họ ngồi trò chuyện bên bàn làm việc. Đường Quyết ngồi trên ghế hỏi: "Chị không từng tò mò sao, vì sao em chắc chắn chị nhất định mang theo chiếc tai nghe đó?"
Sở Túc ngồi bên giường, rất bình thản: "Có gì mà tò mò. Chuyện xem tarot, con kiến với con voi chị cũng nói, vậy hẳn chuyện gì chị cũng nói cho em hết rồi."
Đường Quyết nhìn cô đầy tình ý: "Camera, em xem rồi. Chị nói chị đã gói bốn mùa mấy năm nay vào máy ảnh, trả lại cho em."
Sở Túc nói: "Lúc đầu không quen dùng, chị chụp không đẹp bằng em."
Giọng Đường Quyết hơi run: "Sở Túc, em nợ chị rất nhiều xuân hạ thu đông."
Sở Túc nhìn vào mắt cô, dịu dàng: "Em biết là được."
Đường Quyết trượt ghế sang một bên bàn, lấy một thùng giấy vừa cỡ, gần giống hộp máy ảnh tới.
Cô ấy quay lại, bày từng món bên trong ra.
Có bốn ổ cứng. "Trong này là các file dự án vặt mấy năm nay em làm, có quảng cáo, video ngắn, MV, đều có đánh số năm. Chị xem không hiểu cũng không sao, nhưng em tặng chị."
Bảy tám xấp tài liệu rất dày: "Kịch bản của em, có Cố Thiếu, Tiềm Dạ, với mấy thứ lặt vặt khác, bản gốc, có ghi chú của em."
Năm cuốn sổ: "Nhớ hồi trước chị hay xem sổ ghi chép của em để ngủ không? Bốn năm nay em cũng không bỏ học. Đây là quyển mới. Thời gian ở nhà thất nghiệp mẹ em bắt em phân tán chú ý, ngoài học nấu ăn còn luyện chữ một chút, giờ chữ đẹp hơn nhiều. Chị cứ từ từ xem."
Đường Quyết còn đếm tiếp: "Đây là luận văn tốt nghiệp của em, viết rất tệ, không sao, dù sao chị cũng không đọc hiểu. USB này là file đồ án tốt nghiệp và phim của em, cũng tệ, nhưng kệ. Đây là bằng tốt nghiệp, giấy chứng nhận học vị. Em... không chụp ảnh tốt nghiệp, khá tiếc, không cho chị xem được. Cũng không còn gì nữa. Đây gần như là tất cả bốn năm qua của em. À, còn hợp đồng công ty, nhưng cái đó em để trong két của bố mẹ rồi, chắc chị cũng..."
Nụ hôn.
Sở Túc đè cô xuống ghế hôn.
Đường Quyết đặt đồ trong tay xuống, ngửa đầu đón lấy, hai tay vòng quanh eo cô.
Rất lâu sau mới tách ra.
Đường Quyết điều hòa hơi thở, nói với cô: "Em đưa hết cho chị rồi. Em không còn gì khác. Xin lỗi, em chưa từng nghĩ chị cần biết."
Sở Túc cúi người, áp má lại gần, ghé tai cô nói: "Chị chấp nhận lời xin lỗi của em."
Lần này cô không nói "không sao".
Đường Quyết nâng vai cô, tách ra một chút, để Sở Túc đứng dậy, rồi đưa chiếc máy ảnh Fujifilm vào tay cô.
Ngẩng đầu nhìn nhau, Đường Quyết đề nghị với Sở Túc: "Chụp cho em một tấm."
Sở Túc hiểu ý, đáp: "Được."
Không cần là ảnh chụp chung. Như tất cả những lần trước, lưu lại khoảnh khắc này của Đường Quyết. Trong máy ảnh có những gì Sở Túc từng đi qua, từng có được, tất cả những thứ ngắn ngủi hay dài lâu trong cuộc đời cô.
Trong máy ảnh cũng không có chính cô. Nó chỉ là đôi mắt của cô.
Chiếc máy ảnh này vì Đường Quyết mà được sử dụng, cũng vì Đường Quyết mà được cất lại.
Bức ảnh cuối cùng: nền là chiếc bàn làm việc bừa bộn, bên cạnh là giường, thêm nửa cái giá sách. Đường Quyết mặc đồ ngủ, ngồi ngay ngắn trên ghế, dáng vẻ đời thường nhất, mỉm cười nhìn ống kính, đôi mày đôi mắt dịu như nước, muốn nói lại thôi.
Sở Túc chụp được bức ảnh đó. Cuối cùng cũng chụp được bức ảnh đó.
Không muốn có tiếc nuối. Không còn tiếc nuối.
Sau đó Đường Quyết đứng dậy, hôn cô, từ khóe môi, bờ môi, lại gần thêm chút nữa, nặng dần. Camera trong tay bị lấy đi đặt lên bàn. Bàn tay trống của Đường Quyết đặt lên sau gáy Sở Túc, ngả người, ngã xuống giường.
Tóc dài của Sở Túc như thác đổ bên mép giường, đầu cô gối ở cạnh giường. Nụ hôn của Đường Quyết như sóng biển hóa thành suối nhỏ, cuối cùng dịu dàng đến vô cùng.
Rồi cũng không còn quần áo nữa.
Đường Quyết nắm tay phải Sở Túc, mười ngón đan chặt, siết lại, ga giường nhăn nheo.
Tay còn lại của Đường Quyết hạ xuống người Sở Túc, nhẹ nhàng chậm rãi, xuống chút nữa, chiếm lấy cô.
Đường Quyết hôn Sở Túc, nuốt hết những âm thanh khác ngoài nhịp thở trầm sâu của cô ấy.
Cô cảm nhận tay phải Sở Túc siết chặt lấy mình, lúc nhẹ lúc nặng.
Mạnh hơn, mạnh hơn nữa.
Đây là một lần.
Nơi này trở nên hỗn độn hơn một chút.
Môi Đường Quyết đi xuống, cổ nghiêng, xương quai xanh, rồi tiếp nữa.
Qua một tầng sương mù, Sở Túc ngửa đầu nhìn trần nhà, tay trái chạm lên gương mặt Đường Quyết, theo cô đi xuống, đến nơi đó.
Hơi thở Sở Túc vỡ vụn, hưởng thụ say mê. Năm ngón tay cô luồn vào tóc Đường Quyết, thậm chí còn dùng chút lực ấn nhẹ..
Đến khi cả hai đều biết đã tới điểm kết thúc, tay Sở Túc rũ xuống trong vô lực.
Đường Quyết không tiến lên lần nữa. Cô ấy giữ nguyên tư thế, ngẩng đầu, có thứ gì đó chảy xuống, men theo khóe môi.
Họ đối mặt nói chuyện như vậy.
Đường Quyết nuốt xuống rồi mở miệng, đầy thâm tình: "Sở Túc, chuyện khó khăn nhất đời em từng gặp chính là thích chị. Lúc nào cũng không biết phải làm sao mới có thể khiến chị hạnh phúc hơn một chút, muốn đem cả thế giới cho chị. Em thật sự, thật sự rất yêu chị."
---------------
[1] Áp trại phu nhân: Ý chỉ người phụ nữ bị thổ phỉ bắt về làm vợ.
Duyên Ngọc - Kỳ Phá
Tác giả: Kỳ Phá
109 chương | 53 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!