Chương 100: Vĩnh viễn ở bên nhau
Ngày 17 tháng 10, ngày ghi hình thứ ba, tương đối nhẹ nhàng, buổi chiều là dạo phố đi bộ.
Nhận nhiệm vụ tặng quà cho nhau, các khách mời tách ra hành động. Phố đi bộ là điểm du lịch, rất thương mại, bán đủ thứ, cửa hàng nhỏ san sát từng gian, người khá đông đúc.
Sở Túc và A Cường vào một tiệm trang sức. Tiệm nhỏ, người nhiều, xung quanh ồn ào. A Cường đang quay thì có người chắn ống kính. Anh ta tưởng khách qua đường, khó chịu đổi góc, nhưng người kia vẫn chắn kín khung hình. Không chịu được, ngẩng đầu định nói thì thấy Trần Thuận.
A Cường: "Cậu điên à? Chắn máy tôi, có đạo đức nghề nghiệp không?"
Trần Thuận liếc mắt ra hiệu, A Cường như bị sét đánh cứng đờ.
Sở Túc đang chăm chú nhìn bông tai trong tủ kính thì bàn tay bỗng bị nhét một que tre. Trên que tre là một cái kẹo thổi hình thù kỳ quặc, thổi hình dạng từ nước đường, rất điều điểm quay đều có ngành nghề truyền thống.
Đường Quyết đứng bên cạnh cô.
A Cường thì thào: "Hai người họ... làm gì thế? Nhiệm vụ bí mật à?"
Trần Thuận chắn trước mặt anh ta: "Lén quay show hẹn hò."
A Cường: "???"
"Không nhìn ra à, bà chủ của cậu đấy."
"Trời ơi! Không phải đồng nghiệp bình thường sao? Từ bao giờ thành bà chủ vậy?"
Bên kia, Đường Quyết liếc mắt, ánh nhìn dừng trước mặt Sở Túc.
Rất nhanh, Sở Túc bất động thanh sắc, duỗi tay trống không ra, tùy ý đặt lên cổ áo, che kín mic.
Đường Quyết cười hì hì nói: "Em thổi đấy, thổi đến đau cả má."
Sở Túc xoay que tre trên hai ngón cái và ngón trỏ, nhìn cái kẹo hình bốn chân, một đuôi, một cái đầu.
"Đây là gì?"
"Không nhìn ra à? Con bò đó."
Sở Túc cúi đầu cười: "Hình dạng nó... trừu tượng đấy."
"Đừng mắng người chứ, em mới học đó."
"Thôi được. Nhưng sao lại là bò?"
"Vì... A Ngưu, hahahahaha."
Sở Túc không hiểu: "Hả?"
Đường Quyết rất vui, nhưng không giải thích: "Chị cầm ăn đi, đừng tiếc, dễ chảy lắm. Em đi đây."
Cô ấy tìm cớ lẻn đi, không dám ở lâu, sợ người khác phát hiện.
Sở Túc gật đầu: "Được."
Đường Quyết lại hỏi: "Hôm nay tâm trạng có tốt không?"
Sở Túc nhìn cô ấy cười, không nói.
Đường Quyết: "Đừng hiểu lầm, em không hối lộ chị đâu. Em chỉ muốn dù chị có nghe hay không nghe lời tỏ tình của em, chị cũng phải vui vẻ. Em đi đây."
Trước khi đi, cô ấy chỉ vào một đôi bông tai trong tủ: "Cái này đẹp hơn, mua cái này này."
Rồi vội vàng rời đi, Đường Quyết và Trần Thuận nhanh chóng biến mất.
Chỉ còn A Cường đứng lại, mất hồn mất vía.
Sở Túc liếc anh ta, nhếch môi, quay lại gọi chủ tiệm: "Tôi lấy cái này, gói lại giúp tôi."
Trưa 18 tháng 10, ghi hình kết thúc, mọi người thu dọn hành lý.
Sở Túc nhận được tin nhắn của Đường Quyết.
Một bức ảnh hình bãi cỏ lớn.
Một địa chỉ ở Công viên Bạc Phong.
Hừ, lấy độc trị độc.
Sở Túc bảo Viên Dao mang hành lý lên xe về khách sạn, còn mình bắt taxi tới công viên.
Công viên đó có đất ngập nước khá lớn, có thể coi là danh thắng nổi tiếng của Trừng Lâm.
Cô đi dọc bãi cỏ, vẫn là giờ nắng gắt, người không nhiều.
Cô thấy một cái cây, phía sau bãi cỏ bằng phẳng là một cây cổ thụ, tán rộng xanh um tươi tốt, phía sau nữa là mặt hồ xanh, dưới gốc cây có một băng ghế gỗ.
Đường Quyết ngồi một đầu ghế, chờ cô, chờ rất lâu.
Sở Túc ngồi xuống.
Mọi thứ đều ngập trong ánh sáng vàng, xanh mướt chói mắt.
Sau lưng là tiếng nước lách tách, cành lá xào xạc.
Trên hồ có vịt, trên thảm cỏ có thả diều, chơi đĩa bay; người già chắp tay đi dạo; xa xa có picnic nhưng nắng quá, bày ra rồi lại thu dọn.
Họ nhìn trời, nhìn cỏ, nhìn người, không nhìn nhau.
"Chị biết không, băng ghế này rất đắt khách." Đường Quyết.
"Rất nhiều năm trước, chỗ này từng là điểm hot, nhiều người tới chụp ảnh cưới, đặc biệt là ở cái ghế này."
"Khi còn bé, bố mẹ em rất bận. Hồi chưa chuyển nhà, nhà em ở gần đây. Tan học em hay đeo cặp tới công viên chơi. Nhiều lần, có người mặc váy cưới tới hỏi em, xin nhường ghế cho họ chụp ảnh."
"Hồi đó trí nhớ em cũng khá, không bằng chị nhưng em nhớ được mặt người. Em còn rất gớm. Có lần là lần thứ ba thấy cùng một người đàn ông tới bảo em nhường ghế, em nói: 'Chú ơi, cháu nhớ chú mà, sao chú lại đổi cô khác rồi?'"
Sở Túc cười.
"Em còn nhớ từng thấy hai ông bà chụp ảnh cưới ở đây, tóc bạc trắng. Họ đứng ở bãi cỏ kia, em ngồi ở đây. Có người qua đường nói một câu rất cay nghiệt, nói: 'Có cần lạc quan như thế không, già rồi còn chụp ảnh cưới làm gì, sống qua ngày là được rồi.'"
"Hồi đó em học lớp 2, tư tưởng chính nghĩa bùng nổ, xông ra mắng người đó lắm mồm cái gì, chú không sống tới già đâu, thấy người ta hạnh phúc là khó chịu à?'"
"Nhiều năm trước, lúc đó em còn chưa vào tiểu học, đeo cặp hồng, cô giáo tết hai bím. Em chống nạnh đứng cãi nhau. Thợ chụp ảnh hiểu chuyện, cũng tới mắng đuổi người kia đi, rồi còn khen em, gọi em là 'loli táo bạo.'"
Sở Túc gật đầu: "Loli."
Đường Quyết cười cười, không phản ứng lại, tiếp tục: "Sau đó hai ông bà chụp xong, qua ngồi với em, kể chuyện. Họ là mối tình đầu của nhau, từ trẻ đã muốn gắn bó trọn đời. Nhưng thời đó, vì vấn đề lịch sử, không lâu sau bị chia cắt hai bờ, không thể ở bên nhau."
"Vài chục năm sau, họ mới tìm lại được nhau. Họ nói với em, muộn cỡ nào cũng không phải muộn, họ sẽ từ đầu bạc tới đầu bạc, đời này không chia xa nữa."
"Đến giờ đã hơn hai mươi năm. Vì chị mà em lại nhớ chuyện này. Tuần trước em đã tìm rất nhiều người, cuối cùng liên lạc được thợ chụp ảnh năm đó, muốn hỏi thăm tình hình của họ."
Đường Quyết thở dài nặng nề.
"Đáng tiếc... họ đều đã qua đời rồi."
Rất lâu.
"Sở Túc, em mời chị tới nơi gắn với tuổi thơ của em, chia sẻ câu chuyện quý giá em cất giữ rất lâu. Em muốn ngồi trên băng ghế này nói với chị, em muốn cùng chị đi dến bạc đầu giai lão."
"Hôm nay thời tiết rất đẹp, rất thích hợp để tỏ tình. Chị thấy sao?"
Giọng Đường Quyết bình thản, nhẹ nhàng mời Sở Túc mở cuốn sách này.
Sở Túc: "Ừm." Cô đồng ý.
Đường Quyết cười, hít sâu, ổn định nhịp tim, rồi nói: "Em từng nghĩ có nên chiếu cho chị xem lại đoạn VCR để chị nhớ lại chỗ chị đã quên không... nhưng em lại không nỡ."
"Đêm chị say đó à?"
"Chị còn nhớ không? Chị mắng em xong còn tổng kết lại."
"Không nhớ rõ."
Đường Quyết lời ít ý nhiều: "Chị mắng em có bệnh."
Sở Túc tỉnh táo phản bác: "Em không có à?"
"...Được, em có, em nhận."
"Hôm đó, chị giúp em nghĩ thông rất nhiều chuyện. Chuyện ở sân bay cũng tốt, bài đăng cũng tốt, em nên hòa giải với chúng. Sau này em sẽ không bám lấy những thứ vô nghĩa nữa."
"Em từng tưởng mình rất vướng bận những thứ đó, nhưng nghe chị nói xong, quay đầu lại, em cảm thấy chúng chẳng quan trọng."
"Điều quan trọng nhất là, em không muốn chị đau đớn như vậy nữa."
"Đau lắm, kiểu đau muốn chết."
"Em không bốc đồng. Đêm đó vào phòng chị, em đã muốn nói em muốn ở bên chị. Nhưng chị chơi trò 'trời tối xin nhắm mắt' rồi ngủ mất. Sau đó em dùng rất nhiều ngày để bình tĩnh, kết quả em chắc chắn, em không có chị thì không được. Đường Quyết không có Sở Túc thì không được."
"Em nghĩ, bất kể có dũng khí hay năng lực hay không, em cũng không nên buông tay chị."
"Hôm trước ở đồi trà. Em nhớ lại một năm trước, khi nhận điện thoại của chị em cũng đang ở một đồi trà. Ngày đó trời xanh thăm thẳm, em đang bay flycam, màn hình điện thoại sáng lên, nhìn thấy tên chị, trong khoảnh khắc đó em cảm thấy mình không còn là mình nữa. Vốn dĩ em tưởng mình đã dùng công việc lấp đầy cuộc sống, sắp xếp thế giới của mình ngăn nắp, không còn dấu vết của chị. Nhưng chỉ cần nghe hơi thở của chị, dù chị không nói gì, em cũng hoàn toàn bị khống chế, không thể tự kiểm soát, tim gan sôi lên sùng sục vì chị."
"Chị nói với em chị từng xem tarot, kết quả là không có khả năng, lá bài chỉ dẫn bảo chị tiến về phía trước, xác suất chúng ta quay lại là con kiến so với con voi."
"Nhưng có lẽ ngay khoảnh khắc chị gọi tới, tất cả đã thay đổi, đảo chiều. Trong lúc chúng ta không hề hay biết, nó đã lặng lẽ biến thành con voi so với con kiến."
"Chỉ cần chị xuất hiện, em không còn sức chống đỡ nữa."
"Em không thể rời xa chị. Em không thể buông được chị."
"Em sẽ không để chị đợi nữa."
"Sở Túc, bất luận tương lai có chuyện gì, em cam đoan sẽ đứng cùng chị đối mặt. Tất cả những thứ khác đều không thể quan trọng hơn chị."
"Cặp vợ chồng kia đã lỡ nhau mấy chục năm còn tìm lại được, gian nan biết bao, tạo hóa trêu ngươi, rồi vẫn một lần nữa yêu nhau, cùng già, cùng chết."
"Họ từng ngồi ở đây, mặc lễ phục cưới nói với em: muộn cỡ nào cũng không phải là muộn."
"Hồi đó em còn quá nhỏ, không hiểu trọng lượng của câu nói ấy. Bây giờ mới hiểu. Muộn không phải là muộn. Cả đời này chúng ta còn rất nhiều thời gian để yêu, để ở bên nhau."
"Chúng ta sẽ đi đến bạc đầu giai lão, sẽ không chia xa nữa."
"Em xin chị, hãy ở bên em."
"Lần này là vĩnh viễn, vĩnh viễn."
"Chị có nguyện ý mãi mãi bên em không?"
Đường Quyết đã đợi rất lâu rồi.
Con đường này trồi sụt không ngừng.
Từng bất đắc dĩ buông tay, từng đau đớn yêu mà không được, từng bất lực trước đổi thay.
Trong cơn mơ, nước sôi lửa bỏng vô số lần.
Cuối cùng, Sở Túc lại nghe thấy câu nói này.
"Chị nguyện ý."
Cô không để Đường Quyết đợi lâu.
Vẫn kiên định như thế, chân thành như thế: "Chúng ta sẽ mãi mãi bên nhau."
Ánh nắng, bãi cỏ, hồ nước, cây cối.
Yêu. Yêu. Yêu.
Dưới tán cây, Sở Túc cúi đầu, Đường Quyết ngẩng đầu.
Dịch lại gần, tay chạm gần hơn.
Chạm chạm nhẹ nhàng, non nớt, e dè.
Đường Quyết tiến thêm chút, ngón út đặt trên ngón út Sở Túc.
Sở Túc rút ra, đặt lại.
Như trò với mèo con vài lượt liền.
Thật kỳ diệu. Hai người rõ ràng cái gì cũng là từng làm, nay động tác chỉ ngón tay chồng lên nhau ngây thơ như vậy, tim vẫn loạn nhịp.
Đường Quyết không kiên nhẫn bằng Sở Túc, cô chủ động móc chặt lấy ngón tay của đối phương.
Khi đó, cả hai đều cười.
Duyên Ngọc - Kỳ Phá
Tác giả: Kỳ Phá
109 chương | 55 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!